Lúc này, người của Kiếm Minh cũng tiến lại, đứng vây quanh phía sau hắn.
Cuối cùng, Chu trưởng lão cũng phản ứng lại, ông ta cười lớn đầy giận dữ: "Tốt, tốt lắm! Tiểu tử, ngươi đã thành công chọc giận ta. Tiếp theo, ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình. Đắc tội Hỏa Vân Tông, ngươi tuyệt không có đường sống!"
Nói xong, Chu trưởng lão trực tiếp lấy ra một miếng ngọc bội rồi bóp nát. Ngay lập tức, một cột sáng màu xanh vút thẳng lên trời, rõ ràng là một tín hiệu cầu cứu.
Chu trưởng lão không ngu, Lý Quân đã nghiền nát hai vị Thần Cảnh là Đặng Thái và Ân Khiếu Thiên, bốn người bọn họ tuy mạnh nhưng để cho chắc chắn, ông ta vẫn chọn cách triệu hồi viện binh.
"Cường giả của Hỏa Vân Tông ta sẽ sớm tới đây thôi. Tiểu tử, hãy cảm nhận sự tuyệt vọng đi!" Chu trưởng lão cười lớn đắc ý.
Lý Quân – người vốn định giết Đặng Thái – lúc này lại không vội nữa. Hắn khoanh tay trước ngực, bình thản nhìn Chu trưởng lão: "Gọi viện binh sao? Được lắm, ta cũng muốn xem ông có thể gọi tới cao thủ cỡ nào. Hôm nay đúng lúc ta đang muốn giết cho thoải mái."
Vừa dứt lời, từ trên không trung xuất hiện một luồng khí thế cuồng bạo cuộn trào lao đến.
Vô số ánh mắt nhìn theo, lộ vẻ hãi hùng.
Viện binh của Hỏa Vân Tông đến nhanh thật!
Mà khí thế này còn mạnh hơn Chu trưởng lão rất nhiều, khả năng cao là Thần Cảnh tầng hai.
"Ta cũng muốn xem kẻ nào dám ở thành Bắc Xương đối đầu với Hỏa Vân Tông ta!"
Một lão giả mặc áo bào đen mang theo luồng khí lãng cuồn cuộn bay tới.
Trong tay ông ta cầm một thanh đại đao, hàn quang lấp loáng.
"Là Phó Tông chủ! Không ngờ lão nhân gia ông ấy lại đích thân tới đây." Chu trưởng lão thấy lão giả thì mặt mày rạng rỡ.
Phó Tông chủ Hỏa Vân Tông chính là Thần Cảnh tầng hai.
Tuy nhiên…
Lão giả áo đen còn chưa kịp tiếp cận, Lý Quân đã giơ tay tung ra một chưởng.
Chưởng kình dung hợp giữa hỏa diễm và lôi đình trong nháy mắt vượt qua khoảng cách trăm trượng, oanh kích thẳng vào người lão giả áo đen.
"Bành!"
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Lồng ngực của lão giả áo đen đã bị kình lực xuyên thủng, rơi thẳng từ trên không trung xuống đất như một khúc gỗ.
Lúc này, xung quanh tĩnh lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Khoảnh khắc này, xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Phó tông chủ Hỏa Vân Tông, đường đường là cường giả Thần Cảnh tầng thứ hai mà lại chết như vậy sao?
Bị một quyền của Lý Quân đánh chết, thật quá đáng sợ.
Huynh đệ nhà họ Nhiếp giật mình, cả hai đều không dám tin vào mắt mình.
Lúc này, trong lòng bọn họ dâng lên một nỗi sợ hãi.
Chẳng may người của Hỏa Vân Tông không đối phó được Lý Quân thì bọn họ phải làm sao?
Nghĩ lại, Lý Quân vốn sắp tời đi với người của Kiếm Minh nhưng lại bị mấy huynh đệ họ ngăn lại.
Đầu óc họ không có bệnh chứ? Vì sao lại ngăn hắn ta lại.
Chặn đường tên sát thần này chẳng khác nào rước phiền phức hay sao?
Bốn vị trưởng lão của Hỏa Vân Tông thì tim đập loạn, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đó là phó tông chủ, vậy mà Lý Quân giết chết.
Bên kia, Đặng Thái nằm như chó chết, trong lòng cũng tràn đầy tuyệt vọng.
Cứ nghĩ Hỏa Vân Tông giúp thì ông ta sẽ được cứu, ai ngờ Lý Quân lại mạnh như vậy.
Không chỉ là kẻ địch của Lý Quân mà ngay cả đám người Kiếm Minh cũng phải sững sờ.
Bọn họ chỉ mới nghe danh tiếng Lý Quân, nhưng khi tận mắt chứng kiến sức mạnh của hắn vẫn cảm thấy khó thở.
Đây mới thực sự là cường giả chân chính.
Cuối cùng, sau vài giây im lặng, Chu trưởng lão mới ấp úng nói: “Bằng... bằng hữu, ta nghĩ giữa chúng ta có một số hiểu lầm...”
“Không có hiểu lầm.”
Ông ta còn chưa nói hết đã bị Lý Quân ngắt lời.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất