Trong Tê Hà Cốc.
Lễ kế vị chính thức tiến hành.
Lý Quân trở thành cốc chủ Tê Hà Cốc.
Vị cốc chủ mới này khá thần kỳ, không chỉ là người vượt ải nhanh nhất trong các đời cốc chủ, mà còn là người duy nhất dùng thực lực để được Thái Thượng trưởng lão công nhận.
Sau đại điển kế vị.
Ba vị Thái Thượng trưởng lão Đàm Ngọc Long dẫn Lý Quân tới bảo khố của Tê Hà Cốc.
Cánh cửa mở ra, các loại phát sáng khiến Lý Quân tròn mắt.
Bảo khố của Vũ Hóa Thánh Địa hoàn toàn không thể so sánh với Tê Hà Cốc.
Sự chênh lệch này chẳng khác nào dòng suối nhỏ và biển cả mênh mông.
“Cốc chủ, từ hôm nay trở đi, bảo khố Tê Hà Cốc đều do ngài sắp xếp, ngài muốn dùng thế nào cũng được. Nhưng không được đụng vào mấy cái rương ở trong góc.”
“Tại sao mấy cái rương kia lại không được động vào?”
Lý Quân khó hiểu.
Hắn là cốc chủ, người tôn quý nhất Tê Hà Cốc, vậy mà vẫn có hạn chế.
Nghe Lý Quân nói vậy, ba người Đàm Ngọc Long nhìn nhau rồi cười khổ.
“Hóa ra cốc chủ không biết bí mật của Thánh Địa. Những bảo vật trong mấy cái rương này là để cung phụng cho thần ở Thượng Giới, nếu số lượng không đủ thì thần sẽ nổi giận.”
Đây là lần đầu tiên Lý Quân nghe người khác nhắc về chuyện liên quan tới Thần Thượng Giới.
Lần trước người đàn ông kia định nói chuyện liên quan tới Thần đã bị một cỗ lực lượng từ trên trời giáng xuống lấy mạng.
Xem ra Tê Hà Cốc và Thượng Giới có chút quan hệ dây mơ rễ má.
Ánh mắt Lý Quân nhìn thẳng Đàm Ngọc Long: “Đàm Thái Thượng trưởng lão, chuyện về Thượng Giới và Thần, ông nói chi tiết cho ta nghe.”
Thấy Lý Quân hứng thú với việc này, Đàm Ngọc Long thở dài.
Lý Quân không hỏi thì ông cũng sẽ nói, dù sao thì bây giờ Lý Quân cũng là cốc chủ Tê Hà Cốc.
Hắn nói: “Lão phu cũng không quá rõ về lai lịch của Thượng Giới. Nhưng từ xưa đến nay Thánh Địa vẫn luôn nằm trong sự khống chế của Thượng Giới.”
“Về Thần của Thượng Giới, bọn họ không phải tồn tại của thế giới chúng ta, nhưng mấy ngàn năm trước lại đột nhiên xuống thế giới này, thực lực rất khủng khiếp.”
“Bọn họ dùng thực lực cường đại trấn áp vô số cường giả. Lúc đó nhiều người trong thế giới này phản kháng nhưng đều bị giết chết không thương tiếc.”
“Về sau, bọn họ thống trị thế giới này, chọn Thần Sứ thay mặt quản lý.”
“Cứ mỗi một trăm năm, sẽ có Thần xuống Thánh Địa thu cống phẩm. Mỗi môn phái đều phải lấy ra đủ linh thạch, pháp khí, nếu không sẽ bị xóa sổ.”
“Lẽ nào không ai thử phản kháng sao?” Lý Quân hỏi.
“Tất nhiên là có. Từng có một siêu cường giả ở Thánh Địa, thực lực thậm chí đạt tới Thần Cảnh tầng thứ mười. Hắn đã khiêu chiến Thần giáng lâm.”
“Trận chiến ấy, núi cao sụp đổ, sông cạn nước, cuối cùng thân thể của vị siêu cường giả kia đứt làm hai đoạn, rơi từ trong đám mây xuống.”
“Có lẽ là vị siêu cường giả kia khiến Thần cũng cảm thấy uy hiếp, từ đó về sau, cứ mỗi dịp Thần giáng lâm, chỉ cần phát hiện cường giả đột phá trên Thần Cảnh tầng thứ sáu thì sẽ bị mang đi.”
“Ngàn năm trôi qua, không biết bao nhiêu cường giả đã bị mang đi khiến Thánh Địa không còn ai có thể phản kháng lại Thần nữa.”
Nghe vậy, Lý Quân cũng cảm thấy khiếp sợ.
Cái gọi là Thần Thượng Giới kia hoàn toàn xem người ở thế giới này như nô lệ, như gia súc.
Không chỉ bắt họ cung phụng, mà bất cứ ai có cơ hội trở thành cường giả chân chính đều sẽ bị bọn họ bóp chết từ trong trứng nước.
“Thật đáng chết.”
Lúc này, trong lòng Lý Quân đầy lửa giận.
Bởi vì với Thượng Giới mà nói, Lý Quân cũng là một nô lệ, là trâu bò, là con kiến hôi mà bọn họ muốn giết là giết.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất