Trên Con Đường Thử Luyện, Lý Quân đã từng đánh bại vô số cao thủ Thần Cảnh tầng ba, có thể nói là vô địch trong cùng cảnh giới. 

 

 

Mạnh Lăng Tuyệt do dự một chút rồi nói: 

 

"Cái đó, Đàm sư huynh, chẳng lẽ sư huynh chưa nghe chuyện về Con Đường Thử Luyện sao?" 

 

"Con Đường Thử Luyện? Chẳng lẽ tên Lý Quân đó đã tham gia Con Đường Thử Luyện, hơn nữa biểu hiện còn vô cùng kinh người?" Đàm Ngọc Long kinh ngạc hỏi. 

 

Từ lúc biết cháu mình là thiên sinh linh thể, ông ta đã dẫn theo đối phương đi khắp nơi thăm dò di tích. Tin tức về cốc chủ mới của Tê Hà Cốc cũng là sau khi ông ta rời khỏi một di tích mới nghe nói được đôi chút. 

 

Sau đó ông ta lại đi vào một di tích khác, vừa mới ra đã quay thẳng về Tê Hà Cốc, nên chuyện xảy ra trên Con Đường Thử Luyện, ông ta hoàn toàn không hay biết. 

 

"Ra vậy.” 

 

Mạnh Lăng Tuyệt đang định kể lại chuyện của Lý Quân cho Đàm Ngọc Long nghe, còn chưa kịp mở miệng, thì cửa đại điện bỗng vang lên một tràng xôn xao. 

 

"Cốc chủ đã về!" 

 

Tiếp đó, chỉ thấy Lý Quân và Tuần Huống ung dung bước vào. 

 

Nhưng vừa đặt chân vào đại điện, bọn họ đã lập tức cảm nhận được không khí có chút khác thường. 

 

Ánh mắt Lý Quân đảo qua khắp đại điện, thấy đám người Thượng Quan Tĩnh đều đang đứng, mà chỉ có ba người là được ngồi. 

 

Dương Cầm Hổ, Mạnh Lăng Tuyệt, còn người ngồi trên ghế chủ vị thì khỏi cần nói cũng biết là ai. 

 

"Bái kiến Cốc chủ." 

 

Trông thấy Lý Quân, đám người Thượng Quan Tĩnh đồng loạt cúi người hành lễ. 

 

Mặc kệ Đàm Ngọc Long nghĩ sao, trong lòng bọn họ, Lý Quân đã là Cốc chủ rồi. 

 

Không chỉ đám người Thượng Quan Tĩnh, ngay cả Mạnh Lăng Tuyệt cũng đứng dậy hành lễ với Lý Quân. 

 

Tuy ông ta là Thái thượng trưởng lão, nhưng ở Tê Hà Cốc, Cốc chủ mới là người có địa vị cao nhất. 

 

Bên cạnh, tuy Dương Cầm Hổ từng bị Lý Quân đánh cho mất hết mặt mũi, nhưng thật ra trong lòng cũng rất phục anh. Thấy Mạnh Lăng Tuyệt hành lễ, ông ta cũng vội vàng tiến lên cúi người bái kiến Lý Quân. 

 

Trong đại sảnh. 

 

Các trưởng lão, đường chủ của Tê Hà Cốc đồng thanh hô vang. 

 

Chỉ có hai người là Đàm Ngọc Long và Đàm Ninh trông vô cùng lạc lõng, không hòa nhập nổi với bầu không khí ấy.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đàm Ngọc Long không ngờ uy vọng của Lý Quân ở Tê Hà Cốc lại cao đến vậy. 

 

Ngay cả hai vị sư đệ cũng chủ động hành lễ với Lý Quân, khiến sắc mặt ông ta trở nên khó coi. 

 

Ông ta còn đang định để cháu mình tranh vị trí cốc chủ với Lý Quân, nhưng nhìn tình hình hiện giờ, đã đủ thấy mọi người trong Tê Hà Cốc ủng hộ Lý Quân đến mức nào. 

 

Nói cách khác, lúc này Lý Quân chỉ còn thiếu mỗi tín vật cốc chủ. 

 

Do dự một thoáng, Đàm Ngọc Long cũng đứng dậy, đưa mắt đánh giá Lý Quân từ trên xuống dưới. 

 

"Ngươi chính là Lý Quân?" 

 

Lý Quân đã đoán ra thân phận của đối phương, chắp tay nói: 

 

"Đàm Thái thượng trưởng lão, đã nghe danh ngài từ lâu, nghe nói ngài chính là người bảo vệ cuối của Tê Hà Cốc, cuối cùng cũng được bái kiến." 

 

Đàm Ngọc Long thu ánh mắt lại, khẽ cười. 

 

"Tuy mọi người đều ủng hộ ngươi ngồi vào vị trí cốc chủ, nhưng theo quy củ, vẫn phải được ba vị thượng trưởng lão chúng ta gật đầu. Tín vật cốc chủ hiện do ta nắm giữ, nên ta vẫn phải khảo nghiệm ngươi một chút." 

 

Nghe vậy, Lý Quân cũng không lấy gì làm bất ngờ, khẽ gật đầu: 

 

"Tất nhiên.” 

 

Dù sao thì Dương Cầm Hổ đã từng trực tiếp giao thủ với anh, còn Mạnh Lăng Tuyệt tuy chưa ra tay, nhưng trên Con Đường Thử Luyện cũng đã chứng kiến bản lĩnh của anh, nên hai người bọn họ không cần thêm khảo hạch gì nữa. 

 

Chỉ còn lại Đàm Ngọc Long, người có địa vị cao nhất Tê Hà Cốc, muốn đích thân kiểm tra anh cũng là điều hiển nhiên. 

 

Đàm Ngọc Long thầm gật đầu trước dáng vẻ không kiêu ngạo không nịnh nọt của Lý Quân. 

 

Đúng lúc ông ta chuẩn bị ra tay thử trình độ tu vi của Lý Quân, thì một bóng người giành trước, xuất hiện trước mặt Lý Quân. 

 

Người này chính là Đàm Ninh. 

 

Khi hắn ta xuất hiện trước mặt Lý Quân, bảo kiếm trong tay đã tuốt khỏi vỏ, tia sáng lạnh như băng dừng lại cách cổ họng Lý Quân chưa đến 1 tấc. 

 

Không ai ngờ Đàm Ninh lại đột ngột ra tay như vậy. 

 

Tốc độ của hắn ta quá nhanh, khiến đa số người xung quanh hoàn toàn không nhìn rõ động tác. 

 

Lý Quân khẽ nhíu mày, nhìn người đàn ông trước mặt. 

 

Anh rất khó chịu khi thấy đối phương dám chĩa kiếm vào mình. 

 

"Kiếm của ta đã kề đến cổ rồi mà ngươi vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ với chút bản lĩnh đó mà cũng xứng làm cốc chủ Tê Hà Cốc? Ha ha…” 

eyJpdiI6IlZCa250cnlFdjZcL0E3bjZtUDVOOXhBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVycWhacXZoUkF0WVp6eTlaeVhkaThXS1hwNG4xVVwvZmR3S3NSdEZKdWhlUEdzcGFtcHE4TVZ1RWlKSUpFY2ErIiwibWFjIjoiYzE2MmI5NWU0ZDAwYTI5OTMwOGQ0OGY3MWQ1NGUwYTJlZGMyNTJlNjU0NWMxNzBhYjA3NzFhNmVjYjhiNTc0MCJ9
eyJpdiI6IlQ1WFwva0xHcWFrNmJNckprUWN4MjdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjAzQjQ0bnVrNUk0aDcwY0Z0b2IzenAyS2IwYzA2aG1QVFpjTlFZOURtREJsNEZPUXlKOVBXZUxEemFPNU96NEp0WkUwbmRNUmlnVnBsVUlURFM2c3R2TTVXb0lCaWNSVXQ4TTJYY2dCYlNOVjg2U28wT1ZFVDhINXdkVTNld1d4YlhhaTJuQ0ljbXZ3YWxCdXpxYlpUa3JUeDhjbEMrRjdSUFdOTkJiWlVaaFwvT0ZLb2NqRzNCdWx3R3p5YlBBOTUycWhuSG5CVFM3WlROWjF0NGt1eG8wakMrUHZteUx1cG5iamFnb0NTbTgxZG84TnJuNFdwQjdicXF1STVFQ2pwY3BWZVBVQUJDOWY2OTBaSTJMR1g4c1JhOHFYeUhrMkJDSnRxYTNPa0ltdz0iLCJtYWMiOiI3ZTNkNTUxYWFhNmUwZjQyYWY4ZjhhNWJmYTk1OTQ4YWUzNGQ4YzQ0YTBmNWE4OGJjYzZlMjZiNDk1ZjE1ZTMyIn0=

Advertisement
x