Ông ta nhìn về phía cháu gái Tô Thiền Tuyết: “Tiểu Tuyết, biểu ca của cháu bị đánh thành như vậy, tuyệt đối không thể tha được, ta đề nghị giết chết kẻ đã ra tay.”

Thấy nhị thúc đứng ra bênh vực mình, tuy trên má vẫn còn đau rát, Lưu Bảo Ngọc vẫn vô thức ưỡn ngực lên. 

 

Hắn ta lạnh lùng nhìn Lý Quân. 

 

“Nhãi ranh, không phải vừa rồi còn rất hống hách hay sao? Sao giờ lại câm như hến rồi?” 

 

"Biểu muội, chính thằng ranh này đó, muội tuyệt đối không được tha cho hắn." 

 

"Ở trên địa bàn của muội mà còn dám ngông cuồng, rõ ràng không coi muội ra gì." 

 

Được người chống lưng, Lưu Bảo Ngọc càng thêm kiêu ngạo. 

 

Hắn ta muốn trả lại nỗi đau vừa rồi cho Lý Quân gấp mười, gấp trăm lần. 

 

Đúng lúc ấy, cuối cùng Lý Quân cũng có phản ứng. Anh mỉm cười híp mắt nhìn Lưu Bảo Ngọc, rồi đột nhiên giơ tay lên. 

 

"Bốp!" 

 

Một cái tát như trời giáng lên mặt Lưu Bảo Ngọc. 

 

Sức lực của cú tát này cực lớn, Lưu Bảo Ngọc bị tát bay ra ngoài. 

 

Đám người vây xem xung quanh trợn tròn mắt. 

 

Bọn họ không nhìn nhầm chứ? 

 

Người thanh niên này lại dám cho Lưu Bảo Ngọc thêm một cái tát nữa ngay trước mặt người nhà họ Tô. 

 

CMN, quá ngông rồi. 

 

Nhị thúc của Lưu Bảo Ngọc là Lưu Vân Long giận đến bốc khói. 

 

“Dám đánh cháu trai ta ngay trước mặt ta, chán sống rồi.” 

 

Chân khí trên lòng bàn tay Lưu Vân Long cuộn trào, chuẩn bị ra tay dạy dỗ. 

 

Nhưng còn chưa kịp ra tay, tiếng quát lạnh lẽo của Tô Thiền Tuyết vang lên. 

 

"Dừng tay!" 

 

Động tác của Lưu Vân Long chững lại, ông ta quay đầu lại, khó hiểu hỏi. 

 

"Tiểu Tuyết, chẳng lẽ cháu muốn đích thân ra tay báo thù thay biểu ca?” 

 

Ông ta chỉ nghĩ ra được mỗi khả năng này. 

 

Nào ngờ, Tô Thiền Tuyết không thèm để ý tới ông ta, mà bước nhanh đi tới trước mặt Lý Quân. 

 

Cô ta cung kính hành lễ với anh. 

 

“Ngài Lý.” 

 

Nhìn thấy Tô Thiền Tuyết cung cung kính kính hành lễ với Lý Quân, tất cả mọi người ở đây đều ngớ người. 

 

Lưu Vân Long lắp ba lắp bắp. 

 

“Tiểu Tuyết, chuyện này là sao vậy?” 

 

Lúc này ông ta vô cùng hoảng hốt, cảm giác lo sợ vô cớ nổi lên. 

 

Ngay sau đó, Tô Tân, Tô Chí cũng lần lượt bước lên, cúi đầu, chắp tay hành lễ. 

 

"Bái kiến ngài Lý." 

 

Ngài Lý? 

 

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều bắt đầu suy đoán. 

 

Tô Thiền Tuyết chủ động hành lễ còn tạm chấp nhận, ngay cả Tô Tân, Tô Chí cũng hành lễ theo. 

 

Nếu đến lúc này mà còn đoán không ra thân phận thanh niên trước mắt bất phàm thế nào, thì chỉ có kẻ ngốc. 

 

Nhưng người thanh niên này có lai lịch gì mà lại có thể làm người nhà họ Tô phải cúi đầu? 

 

Lúc này, Lưu Bảo Ngọc bị tát bay nằm lăn ra đất cũng đã bò dậy. 

 

Nhìn cảnh trước mắt, hắn ta cũng sững sờ, lắp bắp nói. 

 

"Tiểu Tuyết, sao lại thế này? Muội không giúp ta trừng phạt hắn thì thôi, sao còn hành lễ với hắn?" 

 

Nào ngờ còn chưa nói xong, Tô Thiền Tuyết lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn ta rồi quát. 

 

"Lưu Bảo Ngọc, gan của ngươi to thật đấy, dám đắc tội với ngài Lý. Lập tức quỳ xuống, dập đầu nhận tội với ngài Lý." 

 

Nghe vậy, đầu óc Lưu Bảo Ngọc hoàn toàn trống rỗng. 

eyJpdiI6IjFEZ0IrOEw5V3dmYUNtT00yK3Fud2c9PSIsInZhbHVlIjoiOHlZeWY2dWhna0JCTk9kWk5ZVmlGU3o4aytUaUl5YTQyUHlscnQ3TWRCblFVMkRNYXhyaWRHXC9TRlp3Qk9NcTgiLCJtYWMiOiI4YmFhN2FhMDJjMjZjMGI3MDM5Y2JkZTEyYTBmNTlkMGNmZjA4M2MwOTQ3MGE4MTI1YjkwMDU4ZjEwYWY4MTkxIn0=
eyJpdiI6Im03TUpiRXk4TUxOOWFrV1p2MDNNb2c9PSIsInZhbHVlIjoiVTBUZllmMFFmV1VXaDIxcTJOU3FPakRaZ1FsQU5vV095b1JGcmtPMzJVU09pSXQ4VDY1bGRiXC9pUHljWHFPaU5hSzloaXYyTVVrVjFBY0xWRVF6XC9lMlF6MnRwOFlpbG5kMGdtbVpZVTBhQUJ5eG1cL1lIQ2Y4RmVkV1VBSzlSUXptR2lCU1hqR3RhYjNobjA5MGdNUGFDYTJmek9BXC9icitFVkFJdDVtNm9cL289IiwibWFjIjoiYmRlMTYyYjAzMTA4OGE0NGUwMDA2ZTRmOTNiNzg1NDIzOTA5MjQwYzlhMTFlYTRhYTI0NjNhZmEzYjcyOTg0YyJ9

Advertisement
x