Tại đại đường Tô gia.
Mặc dù đã trải qua một trận phản kháng quyết liệt, nhưng các khách khanh do Tô Thiền Tuyết mang về sao có thể là đối thủ của nhóm người Tô Ngạo, đối phương đều là những cường giả Thần Cảnh.
Lúc này, các khách khanh ai nấy đều mình đầy máu me, quỳ rạp dưới đất.
Còn Tô Thiền Tuyết – đại kim chi ngọc diệp của Tô gia – cũng bị dây thừng trói chặt, trên mặt còn in hằn hai dấu bạt tai do chính tay người đại bá Tô Ngạo ban tặng.
Lúc này, Tô Thiền Tuyết với gương mặt sưng đỏ, đôi mắt chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
"Tô Thiền Tuyết, ngươi cấu kết với người ngoài gây loạn gia tộc, lại còn dám bất kính với trưởng bối, thật đáng đánh. Bây giờ ngươi lập tức viết thư cam đoan chủ động nhường lại vị trí gia chủ Tô gia, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, nếu không đừng trách đại bá không nể tình thân."
Tô Thiền Tuyết lập tức nghĩ đến Lý Quân.
Ban đầu mang theo Lý Quân về giành lại ngôi vị, nàng ta cảm thấy nắm chắc phần thắng, ai ngờ Lý Quân lại bị nhốt vào Cấm Địa.
Theo lý mà nói, sau lưng Lý Quân có cường giả cấp bậc Thần Thoại, Cấm Địa không nên giữ chân được anh.
Nhưng đã lâu như vậy mà Lý Quân vẫn chưa ra, chẳng lẽ lời đồn là thật? Vị cường giả Thần Thoại kia chỉ là một luồng tàn hồn, sau khi xuất hiện một lần có lẽ đã tiêu tan.
Nếu thực sự như vậy, kết cục của nàng ta sẽ vô cùng thảm khốc.
Đã thế nàng ta còn hại biết bao nhiêu khách khanh phải chết theo, nàng ta đúng là tội nhân.
"Ta có lỗi gì chứ?" Tô Thiền Tuyết lạnh lùng nói.
"Quy tắc Tô gia, vị trí gia chủ truyền cho đích tử không truyền cho trưởng tử. Năm xưa cha ta là con thứ hai nhưng lại là đích tử của gia gia, do chính thất sinh ra. Còn ngươi, Tô Ngạo, chỉ là con của thê thiếp, vốn dĩ không có tư cách nhòm ngó vị trí gia chủ. Ta chẳng qua là đang đòi lại quyền lợi thuộc về mình mà thôi."
Xuất thân chính là nỗi đau của Tô Ngạo.
Nghe lời Tô Thiền Tuyết, mắt ông ta hiện lên vẻ tàn độc, ông ta lao tới túm tóc nàng ta, giáng thêm một cái tát nảy lửa vào má Tô Thiền Tuyết.
Cái tát chứa đựng cơn thịnh nộ khiến khóe miệng Tô Thiền Tuyết ứa máu.
Giọng nói lạnh lùng của Tô Ngạo vang lên: "Tô Thiền Tuyết, thắng làm vua thua làm giặc, ta khuyên ngươi tốt nhất nên nhận rõ tình thế. Ngươi là tiểu thư Tô gia, ta sẽ không giết ngươi, nhưng ta sẽ giam cầm ngươi khiến ngươi vĩnh viễn phải sống trong bóng tối không thấy ánh mặt trời."
Dứt lời, Tô Thiền Tuyết không khỏi rùng mình.
Nàng ta biết lão già này không hề dọa dẫm, ông ta hoàn toàn có thể làm được.
Nếu thực sự phải trả giá bằng tự do, nàng ta thà chết còn hơn.
"Nếu ta làm theo lời ngươi, ngươi có thể tha cho những khách khanh ta mang đến không?" Tô Thiền Tuyết hỏi.
Nếu không thể xoay chuyển tình thế, cứu được những người theo mình cũng là điều xứng đáng.
Nào ngờ, Tô Ngạo lắc đầu từ chối thẳng thừng: "Không thể. Những kẻ này đều là vây cánh ngươi bồi dưỡng, nếu không giết chúng chẳng khác nào cho ngươi hy vọng lật kèo. Chỉ có giết sạch bọn chúng, ngươi mới ngoan ngoãn nhận mệnh."
Tô Thiền Tuyết nghe vậy, ánh mắt tràn đầy căm phẫn, lòng dạ lão đại bá này quá tàn độc.
"Tam thúc, tứ thúc..." Tô Thiền Tuyết nhìn sang bên cạnh cầu cứu, nhưng thứ nàng ta nhận lại chỉ là sự thờ ơ lạnh lẽo.
Giây phút này, toàn bộ sức lực của Tô Thiền Tuyết như bị rút cạn.
Nàng ta biết mình đã hoàn toàn thất bại!
Không chỉ bản thân bị giam cầm, mà thuộc hạ cũng bị nàng ta liên lụy.
Trong thoáng chốc, lòng nàng ta nguội lạnh như tro tàn.
"Người đâu, nhốt đám khách khanh này lại, ngày mai tiễn bọn chúng lên đường." Tô Ngạo lớn tiếng ra lệnh.
Ông ta muốn dùng một cuộc thảm sát để củng cố địa vị khiến trong tộc không còn ai dám phản kháng.
Đứng bên cạnh, Tô Tân, Tô Chí và thủ lĩnh các chi nhánh sắc mặt có chút phức tạp.
Nhưng bây giờ họ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có cách trấn áp triệt để dòng chính thống là Tô Thiền Tuyết thì sau này họ mới danh chính ngôn thuận đoạt chức gia chủ.
Ngay lúc mọi người đang mang tâm tư riêng, bất chợt một tiếng nổ lớn vang lên.
Cánh cửa sắt của đại sảnh bị ai đó thô bạo phá nát, mảnh vụn sắt bay tứ tung.
Cảnh tượng này khiến đại sảnh ngay lập tức rơi vào tĩnh lặng, rốt cuộc là kẻ nào gan to bằng trời, dám hành động ngang ngược như vậy?
"Kẻ nào?" Tiếng quát tháo vang lên.
Hai cao thủ Tô gia lao ra phía cửa.
Nhưng giây tiếp theo, kình khí bùng nổ, hai người vừa lao ra đã bị đánh văng ngược trở lại với tốc độ nhanh hơn, ngã sầm xuống đất.
Lồng ngực họ nát bấy, đầu ngoẹo sang một bên, rõ ràng là đã chết không thể chết thêm được nữa.
Không khí im lặng đến kỳ quái.
Đám người Tô Ngạo định thần lại, toàn thân dâng trào khí tức, nhìn chằm chằm vào lối vào.
Rất nhanh, họ đã nhìn rõ gương mặt kẻ vừa tới, và rồi tất cả đều chìm trong nỗi kinh hoàng tột độ.
Bởi vì người bước vào chính là kẻ vừa bị họ hợp lực truyền tống vào cấm địa nửa giờ trước – Lý Quân.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất