"Đúng đó, giết được cao thủ Thần Cảnh tầng ba thì đã sao? Nếu hắn dám bước vào nhà họ Tô nửa bước, thì cũng bị đánh bại như thường thôi.”
"Nhà họ Tô có nền tảng tích lũy ngàn năm, sao có thể để một kẻ đầu đường xó chợ như hắn ta lay động được.”
"Tô Thiền Tuyết, mày cấu kết với người ngoài, khiến vô số thế gia thượng cổ rất không vừa lòng với nhà họ Tô. Đừng nói gì đến vị trí gia chủ, tao thấy phải truy cứu tội của mày mới đúng."
Tiếng chất vấn ầm ĩ, chẳng ai thực sự để Tô Thiền Tuyết vào mắt.
Tô Thiền Tuyết tức đến run rẩy.
"Hừ."
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
"Đánh bại ta? Chỉ dựa vào các ngươi?"
Trong chớp mắt, cả đại sảnh lại yên tĩnh vài giây.
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía thanh niên vừa mở miệng.
Tam gia Tô Tân nhíu mày:
"Ngươi là ai?"
"Ngươi là đồ ngu à? Ta nói rõ như vậy rồi mà còn đoán không ra thân phận của ta sao?" Lý Quân thẳng thừng đáp.
Sắc mặt Tô Tân đỏ bừng.
Ông ta chưa bao giờ bị người chửi thẳng mặt như này.
Quá ngông cuồng.
Hơn nữa tên Lý Quân này điên rồi chắc, dám mò tới Tô phủ.
Chẳng lẽ tên này cho rằng đánh bại được Thần Cảnh tầng ba thì muốn làm gì cũng được?
Hắn ta biết gì về căn cơ của một thế gia thượng cổ chứ?
Sắc mặt Tô Tân đen lại.
Không chỉ ông ta,Tô Ngạo ngồi bên cạnh cũng chẳng khá hơn.
Ngay trên địa bàn của nhà họ Tô, lại bị một kẻ ngoài xông đến chửi bới.
Thế nhưng Lý Quân chẳng buồn để ý tới những gương mặt khó coi ấy, anh ung dung bước ra giữa, nhìn thẳng về phía Tô Ngạo đang ngồi trên vị trí gia chủ, quát.
"Cút. Đây là chỗ của Tô Thiền Tuyết."
Tô Ngạo sững người, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Nhưng khi cảm nhận được sát ý sắc bén trên người Lý Quân, ông ta chợt ta lại chiến tích của anh trên Con Đường Thí Luyện.
Ông ta hiểu rằng nếu bây giờ trở mặt, e rằng bản thân sẽ gặp họa lớn.
Tên khốn, cứ đợi đấy. Chờ lát nữa tao kích hoạt trận pháp, rồi sẽ khiến mày chết thật thê thảm. Dám đến nhà họ Tô ta làm càn, mối nhục này mà không báo, thề không làm người.
Ý nghĩ quay cuồng trong đầu.
Vài nhịp thở sau, Tô Ngạo chỉ cười gằn, ngoan ngoãn xê người nhường chỗ.
Thấy vậy, Tô Thiền Tuyết cũng không khách sáo, bước tới ngồi thẳng lên vị trí gia chủ.
Bên cạnh, lão tam Tô Tân nhìn toàn bộ sự việc, lại khẽ nhếch môi cười.
Đại ca bị ép phải nhường ghế ngay trước mặt bao nhiêu người, uy danh bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng chuyện này lại là chuyện tốt đối với ông ta.
Đợi trừ khử được Lý Quân, ưu thế của ông ta sẽ lớn hơn nhiều trong cuộc tranh đoạt vị trí gia chủ.
Nào ngờ, ngay sau đó, Lý Quân lại chĩa thẳng về phía ông ta.
"Ngươi cũng cút đi."
Sắc mặt Tô Tân lập tức trở nên khó coi.
Ngược lại, vẻ mặt Tô Ngạo ở bên cạnh thì dịu đi được đôi chút.
Nếu chỉ có mình ông ta cúi đầu thì rất mất mặt, bây giờ đến cả Tô Tân cũng không thoát, trong lòng ông ta thấy dễ chịu hơn nhiều.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất