Đám người Lý Quân vừa rời khỏi phủ thành chủ, Ngô Đào đã nhận được tin tức, ông ta tập hợp tất cả mọi người lại.
“Ngô Đào chấp sự, Lý Quân và Tô Thiền Tuyết đã ra ngoài với nhau, hơn nữa còn mang theo không ít người, chúng ta có nên ra tay không?”
Một chấp sự lên tiếng hỏi.
Lý Quân và Tô Thiền Tuyết cùng nhau ra khỏi thành, nếu ra tay với Lý Quân, thì chắc chắn cũng sẽ đắc tội với Tô Thiền Tuyết.
Ngô Đào thoáng trầm ngân, sau đó cũng quyết tâm.
“Ra tay, đương nhiên phải ra tay, nếu bỏ lỡ cơ hội này, lần sau muốn bắt tên Lý Quân không biết phải đợi đến năm tháng nào.”
“Nhưng chúng ta ra tay, chẳng phải sẽ đắc tội nhà họ Tô sao?”
Lục Trầm lên tiếng.
“Vậy thì giết luôn cả Tô Thiền Tuyết, chỉ cần có thể ra tay quỷ không biết thần không hay thì sẽ không ai biết được chúng ta giết chết Tô Thiền Tuyết.”
“Tô Thiền Tuyết là đại tiểu thư của nhà họ Tô, trên người có không ít bảo bối, giết nàng, bảo bối sẽ thuộc về chúng ta.”
Nghe Ngô Đào nói vậy, ánh mắt đám người kia đều lộ vẻ hung ác.
Lục Trầm cũng gật đầu: “Thuộc hạ dưới tay Tô Thiền Tuyết không ít nhưng vẫn thua kém chúng ta.”
“Tùy tiện chọn một người trong mấy vị chấp sự cũng đủ ứng phó với Tô Thiền Tuyết, cộng thêm Huyết Sát, giết chết cả đám người họ chắc hẳn cũng không thành vấn đề.”
Đám người Lý Quân rời khỏi thành Trấn Lôi thì đi thẳng về phía nhà họ Tô.
Nhưng đi tới đoạn rừng, bước chân Lý Quân và Tô Thiền Tuyết gần như cùng lúc dừng lại.
“Có sát khí.”
Ngay lúc này.
“Ầm ầm.”
Vài trăm bóng người xông ra từ trong rừng rậm, bao vây cả đám Lý Quân và Tô Thiền Tuyết.
Cộng tất cả khoảng sáu – bảy trăm người, bọn họ đều mang theo sát khí, thực lực không hề yếu.
Chúng khách khanh thành Trấn Lôi thấy cảnh này đều trở nên đề phòng.
Rõ ràng người tới không hề có ý tốt.
Tô Thiền Tuyết vừa liếc mắt đã nhận ra thân phận những người này, người của Liên Minh Chính Đạo.
Sắc mặt Tô Thiền Tuyết rất khó coi.
“Ngô Đào, đây là ý gì?”
Nhà họ Tô là thế lực cổ xưa, Liên Minh Chính Đạo tuy mạnh nhưng cũng không dám trêu chọc tới.
Đối phương rõ ràng là nhắm tới họ.
Ngô Đào bước lên cười gian trá: “Tô tiểu thư, chúng ta tới đây vì hắn.”
Ông ta chỉ tay về phía Lý Quân.
“Lý Quân, ngươi không ngờ sẽ rơi vào tay ta đúng không? Hôm nay thần tới cũng không cứu được ngươi.”
Rất nhiều cường giả của Liên Minh Chính Đạo chết trong tay Lý Quân, thậm chí tổng bộ cũng bị hắn vét sạch, không còn lấy một ngọn cỏ.
Khi Ngô Đào trở về tổng bộ Liên Minh Chính Đạo, nếu không sống ở nơi đó nhiều năm thì ông ta còn cho rằng mình đã đi nhầm chỗ.
Ngay cả mảnh ngói cũng không để lại.
Ngô Đào giận sôi máu, hôm nay cuối cùng ông ta cũng tìm được đầu tỏ gây tội, trong lòng ông ta vô cùng kích đông.
“Tô Tiểu Thư, người chúng ta muốn giết là Lý Quân, chỉ cần cô bằng lòng giao Lý Quân ra thì ta sẽ không đụng tới một sợi tóc nào của cô.”
Sau lưng Tô Thiền Tuyết không ít cao thủ, mặc dù Ngô Đào đã quyết định dì giết Tô Thiền Tuyết cũng không tha cho Lý Quân.
Nhưng nếu Tô Thiền Tuyết khoanh tay đứng nhìn thì ông ta có thể không ra tay.
Nghe vậy, biểu cảm trên gương mặt Tô Thiền Tuyết trở nên hơi cổ quái.
Có lẽ những người này chưa biết biểu hiện của Lý Quân trong con đường thí luyện nên mới cho rằng Lý Quân cần nàng bảo vệ, thật nực cười.
“Ngô Đào, muốn ra tay với Lý tiên sinh thì trước tiên phải qua ải của ta.”
Tô Thiền Tuyết biết những người này muốn đối phó Lý Quân chẳng khác nào đi tìm chết, nhưng thái độ nên có vẫn phải có.
“Tô tiểu thư, ta không muốn ra tay với ngươi, nhưng nếu ngươi cứ muốn tìm chết thì ta cũng không còn cách nào khác.”
Nói xong, Ngô Đào vung tay, người Liên Minh Chính Đạo lập tức rút binh khí.
Phía bên này, đám người Tô Thiền Tuyết cũng khí thế hừng hực.
“Tô Thiền Tuyết, để ngươi của ngươi lùi xuống đi.”
Lúc này Lý Quân lên tiếng.
“Những người này tới đây vì ta, vừa hay để ta hoạt động gân cốt một chút.”
Nghe vậy, đám Tô Thiền Tuyết đều cảm thấy rất bình thường.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất