Cô ra tay là vì biết sau lưng Lý Quân còn có một vị cường giả thực sự.
Nay nghe Lý Quân nói vậy, tâm trạng của cô ta lập tức trở nên kích động.
"Thật sao?"
"Tất nhiên là thật."
Lý Quân gật đầu, đồng thời nói với Mạnh Lăng Tuyệt: "Mạnh Thái thượng trưởng lão, ông cứ về Tê Hà Cốc trước đi. Tôi còn có chút việc cần xử lý ở nhà họ Tô, xong xuôi sẽ về ngay. Còn chuyện về mấy đại thế lực thượng cổ thì không cần lo lắng, nếu bọn họ muốn trả thù cứ nhằm vào tôi là được, tôi sẽ xóa sổ bọn họ hoàn toàn khỏi thế gian này."
"Chuyện này..." Nghe những lời bá khí của Lý Quân, Mạnh Lăng Tuyệt cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Đã bao nhiêu năm rồi ông ta mới lại tìm thấy cảm giác kích tình như thế này.
Ông ta gật đầu: "Cốc chủ, vậy tôi sẽ đợi ngài ở Tê Hà Cốc."
Sau khi từ biệt Mạnh Lăng Tuyệt, Lý Quân quay lại trận doanh của Bạch Cốt Môn.
Tuần Huống cũng như Lệ Cửu Tiêu và những người khác nhìn Lý Quân với ánh mắt đầy vẻ kính sợ.
"Tôi sắp tới nhà họ Tô, anh còn muốn đi cùng tôi không?" Lý Quân nhìn về phía Tuần Huống.
Tuần Huống ngẩn ra, sau đó vội vàng gật đầu: "Tất nhiên rồi!"
Hắn ta chỉ sợ Lý Quân không muốn dắt mình theo thôi, "gốc cây lớn" thế này đương nhiên phải ôm cho chặt.
"Được, vậy chúng ta đi thôi. Lệ Cửu Tiêu, các người cũng về Bạch Cốt Môn đi, có việc tôi sẽ tự khắc thông báo."
"Rõ!" Lệ Cửu Tiêu cúi đầu nhận lệnh.
Sau khi mọi người giải tán, ba người Lý Quân, Tuần Huống, Tô Thiền Tuyết trực tiếp rời đi.
Bóng dáng Lý Quân vừa đi xa, trên quảng trường mới bùng nổ một trận xôn xao chấn động.
Chuyện ngày hôm nay chắc chắn sẽ đưa danh tiếng của Lý Quân lên tới đỉnh cao, cái tên "Sát Thần" từ nay không còn một ai dám xem nhẹ.
"Kể cho tôi nghe tình hình ở nhà họ Tô đi." Trên đường đi, Lý Quân lên tiếng hỏi.
Tô Thiền Tuyết không dám giấu giếm: "Cha tôi vốn là gia chủ nhà họ Tô, sau khi ông ấy mất, vị trí gia chủ vẫn luôn để trống. Theo quy tắc của nhà họ Tô, cha tôi không có con trai, chỉ có một mình tôi là con gái, lẽ ra tôi phải là người kế thừa vị trí đó. Thế nhưng tôi thân cô thế cô, các chú bác của tôi không muốn để tôi kế vị. Tuy nhiên bọn họ cũng chẳng đoàn kết gì, đấu đá lẫn nhau nên ghế gia chủ mới bỏ ngỏ đến nay. Hiện giờ tôi đã có được đá Thiên Mục, thực lực tăng tiến không ít, nhưng nếu muốn tranh chấp với mấy vị chú bác kia thì vẫn chưa đủ tư cách. Nếu có tiên sinh giúp đỡ, bọn họ tự nhiên không phải là đối thủ. Hơn nữa, sau khi tôi ngồi lên vị trí gia chủ nhà họ Tô, nhất định sẽ phục tùng mọi mệnh lệnh của Lý tiên sinh."’
Thực chất về chuyện của nhà họ Tô, Lý Quân cũng đã đoán được đại khái, nay nghe Tô Thiền Tuyết kể lại thì gần như không khác gì mấy so với suy nghĩ của anh.
Còn về lời hứa hiệu trung của cô ta, Lý Quân cũng không từ chối.
Có thêm một thế lực lúc nào cũng tốt hơn là đơn thương độc mã.
"Bây giờ chúng ta sẽ quay về thành Trấn Lôi, mang theo những khách khanh mà tôi đã chiêu mộ suốt mấy năm qua, sau đó mới giết về nhà họ Tô. Đến lúc đó, những khách khanh này sẽ trở thành lực lượng giúp tôi nắm quyền kiểm soát nhà họ Tô." Tô Thiền Tuyết nói.
Lý Quân gật đầu.
Anh chỉ phụ trách giúp Tô Thiền Tuyết đoạt lại vị trí gia chủ, còn việc thao tác cụ thể thế nào anh sẽ không nhúng tay vào, tất cả do Tô Thiền Tuyết sắp xếp.
Lúc này, bên trong một phủ đệ ở thành Trấn Lôi.
Ngô Đào, người đứng đầu chấp sự của Liên Minh Chính Đạo đang ngồi ở vị trí chủ tọa, xung quanh ông ta là những chấp sự khác.
Nữ tử đeo mặt nạ đứng bên tay phải Ngô Đào vẫn luôn im lặng.
“Căn cứ theo tin tức chúng ta nhận được, Lý Quân xuất hiện lần cuối ở thành Trấn Lôi, nhưng mấy ngày vừa qua, chúng ta đã lục soát khắp thành mà vẫn không thấy bóng dáng hắn.”
Chưởng giáo Thái Huyền Môn Lục Trầm lên tiếng.
Ánh mắt Ngô Đào trở nên lạnh lẽo.
“Thành Trấn Lôi không lớn nhưng cũng không nhỏ, muốn tìm một người không khác gì mò kim đáy bể, chúng ta có thể đi tìm thành chủ Thành Trấn Lôi - Tô Thiền Tuyết để hỏi thăm.”
“Nàng ta trông coi thành Trấn Lôi, tai mắt khắp nơi, nếu nàng ta chịu giúp, tìm được Lý Quân không phải là chuyện khó.”
Lục Trầm nói: “Ngô chấp sự nói có lý, nhưng Tô Thiền Tuyết đến từ nhà họ Tô, một thế lực cổ xưa, chúng ta tới nhờ giúp đỡ nhất định phải chuẩn bị đủ lễ vật, tránh đắc tội.”
Ngô Đào gật đầu.
Lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên.
“Gì mà thế gia cổ xưa, kề đao lên cổ xem nàng ta có chịu ngoan ngoãn phối hợp hay không.”
Người lên tiếng là nữ tử mang mặt nạ.
Trên người nàng ta tỏa ra luồng khí tức sát máu và lạnh lẽo, ngay cả những chấp sự khác của Liên Minh Chính Đạo cũng cố tình tránh xa.
Ngô Đào nhíu mày: “Thế lực cổ xưa không đơn giản như vậy, Nhậm Nhã Quỳnh, ngươi không nên nhúng ta vào chuyện này.”
Thì ra nữ tử đeo mặt nạ chính là Nhậm Nhã Quỳnh bị luyện thành Huyết Sát.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất