Dù Lý Quân vừa đánh bại Tề Sơn Hải nhưng hắn vẫn không xem trong Lý Quân. 

 

Gia tộc thượng cổ vốn kiêu ngạo. Lần này đi Con đường Thí Luyện, trong tay bọn họ còn một món sát khí, đủ để đối phó mọi biến cố. 

 

Lý Quân chỉ cười nhạt nhẽo, hắn liếc qua đám người đứng sau Đàm Đài Minh Lý. 

 

“Tổng cộng tám người, ta nhớ kỹ các ngươi rồi. Dù thực lực của các ngươi làm ta hơi thất vọng, nhưng ta chắc chắn sẽ tiễn tất cả các ngươi về với Tây Thiên.” 

 

Nghe Lý Quân nói vậy, ánh mắt đám người kia bùng lên sát ý. 

 

“Tên tiểu tử này đúng là ngông cuồng! Minh Lý ca, bây giờ chúng ta giết hắn luôn đi.” 

 

Một người nghiến răng nghiến lợi nói. 

 

Đàm Đài Minh Lý lắc đầu: “Để hắn sống thêm lúc nữa, không vội.” 

 

“Hơn nữa hắn ta có thể đánh bại được Tề Sơn Hải, chứng tỏ cũng có chút bản lĩnh. Lúc ta bộc lộ quá sớm cũng không hay.” 

 

“Dù sao dù sao con đường thí luyện không thiếu kẻ cạnh tranh, không được để kẻ địch biết chúng ta có át chủ bài.” 

 

Nghe Đàm Đài Minh Lý nói vậy, tên kia mới nén sát ý xuống. 

 

Hắn lạnh lùng liếc Lý Quân: “Tiểu tử, bọn ta chờ ngươi trên con đường thí luyện.” 

 

Nói xong, đám thiên kiêu Đàm Đài xoay người rời đi. 

 

Ngay sau đó, Đàm Đài Khinh Vũ bước tới chỗ Lý Quân. 

 

Mặc dù đã kết thù với gia tộc Đàm Đài, nhưng Lý Quân vẫn luôn ghi nhớ ơn tình của Đàm Đài Khinh Vũ. 

 

Đàm Đài Khinh Vũ lo lắng nói nhỏ: “Lý huynh, tốt nhất huynh không nên tham gia con đường thí luyện lần này. Để đoạt được cơ duyên, gia tộc đã ban cho Đàm Đài Minh Lý một món sát khí.” 

 

“Món sát khí đó rất khủng khiếp, huynh không thể nào chống đỡ được đâu, nghe ta khuyên một câu, còn người còn tát.” 

 

Thấy Đàm Đài Khinh Vũ khuyên mình, Lý Quân bật cười, hắn nói: “Yên tâm, vài tên phế phật mà thôi, dù có cầm sát khí thì đã sao? Lẽ nào bọn họ còn giết được cả cường giả Thần Cảnh?” 

 

Đàm Đài Khinh Vũ thoáng nghẹn lời, lắc đầu: “Giết Thần Cảnh thì không thể, cường giả Thần Cảnh rất mạnh, dù bọn có sát khí trong tay thì cùng lắm cũng chỉ gần chạm gần tới sức mạnh của Thần Cảnh, sao có thể giết được.” 

 

“Vậy thì có gì đáng lo. Ta còn chém được cả Thần Cảnh tầng thứ tư, sao phải sợ bọn họ?” Lý Quân cười đáp. 

 

Sắc mặt Đàm Đài Khinh Vũ trở nên cổ quái, cuối cùng chỉ có thể thở dài. 

 

Nàng ta cảm thấy chắc chắn Lý Quân đang nói đùa. Nếu hắn dùng mọi bản lĩnh thì may ra còn có thể chống lại Thần Cảnh, dựa vào việc Lý Quân nhiều lần tạo kỳ tích, điều này nàng ta vẫn có thể tin được, nhưng giết Thần Cảnh tầng thứ tư, sao có thể? 

 

Nhưng Lý Quân đã quyết, khó mà lay chuyển nên nàng cũng không nói thêm gì nữa.

Bên kia, sắc mặt của đám người gia tộc Đàm Đài xám đen. 

 

Đàm Đài Khinh Vũ là thiên kiêu của gia tộc, vậy mà lại tỏ ra thân thiết với Lý Quân. 

 

Nhất là khi người nhà họ Vương cũng có mặt, hành động của nàng ta chẳng khác nào vả thẳng vào mặt gia tộc. 

 

Bên trong đội ngũ nhà họ Vương. 

 

Ánh mắt của người thanh niên lóe lên một tia sắc lạnh, hắn chính là thiên kiêu đứng đầu nhà họ Vương, linh thể trời sinh – Vương Huyền. 

 

Lúc này, vẻ mặt Vương Huyền rất khó coi. 

 

Đàm Đài Khinh Vũ là vị hôn thê của hắn nhưng lại tỏ ra thân thiết với nam nhân khác, hành động này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn. 

 

Như thể ngay giữa đám đông cắm cho hắn một cặp sừng. 

 

Nhiều người người biết chuyện liên hôn giữa hai nhà Đàm Đài và họ Vương đều nhìn nhau, bọn họ không khỏi tỏ ra thích thú. 

 

Ngay khi Lý Quân và Đàm Đài Khinh Vũ đang cúi đầu thì thầm, một giọng nói đầy tức giận vang vọng trên quảng trưởng. 

 

“Vương Huyền ta tuyên bố, con đường thí luyện nhất định phải chém chết Lý Quân.” 

 

Âm thanh như sấm vang tứ phương khiến bầu không khí lặng đi. 

 

Vương Huyền là thiên kiêu của nhà họ Vương, linh thể trời sinh, thực lực của hắn ta rất mạnh, mỗi lần ra tay đều áp đảo, chưa một ai khiến hắn phải dùng toàn lực. 

 

Những năm gần đây hắn ta vẫn luôn bế quan không ra khỏi cửa, chẳng ai biết hắn ta đã mạnh tới mức nào, bây giờ hắn lại tuyên bố sẽ giết Lý Quân. 

 

Đầu tiên là thiên kiêu của gia tộc Đàm Đài, bây giờ tới lượt thiên tài Vương Huyền. 

 

Lúc này, nhiều người nhìn Lý Quân bằng ánh mắt cảm thông. 

 

Lý Quân đúng là rát mạnh, nhưng đắc tội với gia tộc thượng cổ thì sao có được kết cục tốt đẹp. 

 

“Rất có thể Vương Huyền đã đạt tới Thần Cảnh, Lý Quân, nghĩ cho kỹ.” 

 

Đàm Đài Khinh Vũ nói xong thì xoay người rời đi, nàng biết nếu còn ở lại thì trưởng bối trong tộc sẽ nổi trận lôi đình. 

eyJpdiI6IjVzK0RXWFwvZWh2S2ZmSGhjS3pcL0laUT09IiwidmFsdWUiOiJXMms1SU9qRTNJUG1PKyt6VnNqR3BRdkhEa0FKTmNCc1FHcFJyTkpPdXFCc1lnRFNXOTJ6R1VhMjgzTkMxTVg1IiwibWFjIjoiMWMzMzc1MDU0ZmMxNGFkMDc2NWUwZWNkNmI2MzdjMmJlNmIyNjFkYTgwYTcxNDNhNTEwZTU0MzE2NGVhOTc0NCJ9
eyJpdiI6Iit2d25uMTNnc0hUeGVadU9lcjR0NEE9PSIsInZhbHVlIjoieWpYZ3YrZndmRE44VWpYeU5TWFVsaEoxM3ZqNmlWdjJhODl2OVJBbkg0RDF2XC9Jd1JxSDVLMzdNOUlrZnRFUzJFeDBqNjNvMytFMHVhcXFqTzFzV1wvendmQm1EXC94OHJzWFZmclFDb0QzeVhRVndvZDlHUEZvWTlTSVRmZmIwdzJWU1NpUTBSOWdwdTRHOVBhbWlGK0M0V0VWZzFQOWhNNGxsYnNHOUtQclhXR3dvT1pCbVA3R1N3VlZ6RzVBcW1FIiwibWFjIjoiNzU5OTM2N2VmMDRkZDk3NzkxNjQzMzBmZGI1OWUxNDg3MmRjNDA0MGM2NDA4MzA0MGMzODczZTg2NjZhNjE3MSJ9

Khóe môi Lý Quân khẽ cong lên.

Advertisement
x