Sau khi luyện hóa hồn hung thú, Lôi Đạo của hắn đã lĩnh ngộ đã đạt tới mức không tưởng.
Nếu bây giờ hắn gặp lại người phụ nữ đã hạ chú cho lão Hàn, Huyết Lôi Chấn Thiên Quyết từ xa cũng có thể giết chết đối phương.
Bên kia, Tô Thiền Tuyết thu lấy Thiên Mục Thạch, nàng nhìn về phía Lý Quân:“Chúc mừng Lý tiên sinh đã có được cơ duyên.”
Tuần Huống cũng tiến lên nghênh đón, ánh mắt đầy hâm mộ.
Lý Quân đi đâu cũng gặp được cơ duyên, hắn chính là đứa con của trời.
“Ra ngoài thôi.”
Lý Quân nói.
Sau khi luyện hóa hồn hung thú, tâm trạng của hắn rất tốt.
Trước cửa phủ thành chủ, Đàm Đài Hạo Thương nhìn dị tượng biến mất trên bầu trời, chân mày ông ta khẽ nhíu lại.
“Nếu nhớ không nhầm, thành chủ thành Trấn Lôi là vị đại tiểu thư nhà họ Tô – Tô Thiền Tuyết, xem ra cơ duyên đã bị nàng ta đoạt được.”
“Mặc dù nhà họ Tô không còn gia chủ nhưng thực lực không thua kém gia tộc Đàm Đài, nếu ông ta cướp đoạt, sợ là sẽ kết thù với bọn họ.”
“Thôi, hay cứ thăm dò trước xem Tô Thiền Tuyết này đã đạt được cơ duyên gì rồi tính sau, hơn nữa Tô Thiền Tuyết là thành chủ thành Trấn Lôi, không chuyện gì giấu được nàng ta, chắc chắn sẽ biết được tin tức của yêu nghiệt kia.
Nghĩ vậy, Đàm Đài Hạo Thương nói với lính gác cửa: “Làm phiền bẩm báo với thành chủ các người, cứ nói có trưởng lão gia tộc Đàm Đài – Đàm Đài Hạo Thương muốn cầu kiến.”
Thị vệ nghe thấy là trưởng lão gia tộc Đàm Đài thì không dám chậm trễ, hắn vội vàng đi vào bẩm báo.
Trong đại điện, Tô Thiền Tuyết và Lý Quân vừa ngồi xuống đã thấy một thuộc hạ đi vào bẩm báo.
Nghe nói Đàm Đài Hạo Thương đến.
“Gia tộc Đàm Đài và nhà họ Tô không có nhiều giao tình, sao ông ta lại đến thăm hỏi?”
Trong lòng Tô Thiền Tuyết nghi ngờ nhưng dù sao thì đối phương cũng là trưởng lão gia tộc, địa vị rất cao.
Tô Thiền Tuyết vội vàng ra ngoài nghênh đón.
Tô Thiền Tuyết đưa Đàm Đài Hạo Thương vào phòng khách.
Đàm Đài Hạo Thương vừa bước vào đã thấy Lý Quân đang ngồi uống trà ở đó.
“Tô thành chủ, vị này là?”
Đàm Đài Hạo Thương tò mò hỏi.
Tô Thiền Tuyết vội vàng giới thiệu với Đàm Đài Hạo Thương: “Vị này là Lý Quân tiên sinh, khách quý của phủ thành chủ.”
Lý Quân cũng đứng dậy nói với Đàm Đài Hạo Thương: “Xin chào, cháu tên Lý Quân, đến từ Di Tích Cấm, cháu và Đàm Đài Khinh Vũ là bạn.”
Lần trước Lý Quân đánh vào Vũ Hóa Thánh Địa, nghe nói Đàm Đài Khinh Vũ đã trở về gia tộc, hắn cũng không nghĩ nhiều.
Càng không biết Đàm Đài Khinh Vũ vừa về đã bị nhốt lại.
Nghe nói đối phương là cha của Đàm Đài Khinh Vũ, Lý Quân tỏ ra kính trọng.
Đàm Đài Hạo Thương nghe thấy cái tên “Lý Quân”, hai mắt ông ta trợn tròn.
Sát Thần Lý Quân, kẻ địch số một của Liên Minh Chính Đạo, gây ầm ĩ khắp nơi, ông ta cũng từng nghe danh.
Đương nhiên gia tộc Đàm Đài của ông ta cũng không xem trọng thế lực như Liên Minh Chính Đạo.
Ông ta cũng không để lý danh tiếng của Lý Quân, thứ mà Đàm Đài Hạo Thương thật sự quan tâm là trong mắt con gái ông ta, người này còn xuất sắc hơn cả Vương Huyền, với Đàm Đài Hạo Thương thì Lý Quân chính là con cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.
Mặt ông ta lập tức đen lại.
“Hóa ra ngươi chính là Lý Quân, dựa vào ngươi cũng muốn cưới con gái ta? Nực cười.”
Giọng Đàm Đài Hạo Thương lạnh như băng.
Dù Lý Quân là người đứng đầu bảng Trừ Ma thì sao? Hắn vẫn chỉ là một phế vật, không thể so với thiếu gia nhà họ Vương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất