Giọng nói của nam tử cầm chuông vang lên, tràn đầy sự không cam lòng và phẫn nộ. Sau đó là mưa máu đầy trời, chiếc chuông lớn từ trên không rơi xuống, nện xuống mặt đất. 

 

Hình ảnh trong đầu biến mất, Lý Quân vẫn còn đắm chìm trong cảnh tượng vừa rồi. Nam tử đó một mình đối đầu với ba ngàn thần ma, vĩ đại đến cực điểm, khiến Lý Quân cảm thấy máu trong người sôi sục, đồng thời cũng cảm nhận được nỗi bi thương của một anh hùng mạt lộ. 

 

"Ta dựa vào một chiếc Chuông Thần này, đủ để lật tung cả trời xanh, tiếc là thời thế không đợi ta!" 

 

Lúc này, mười con Tam Túc Kim Ô đã biến mất, chiếc Chuông Thần kia trực tiếp bay lên khỏi mặt đất về phía Lý Quân, thu nhỏ lại liên tục, cuối cùng chỉ còn to bằng lòng bàn tay. 

 

Ngay khi Lý Quân định đưa tay bắt lấy, chiếc Chuông Thần đột nhiên hóa thành một luồng lưu quang bay thẳng vào giữa lông mày của anh. 

 

Trong nháy mắt, Lý Quân cảm thấy trong não bộ có thêm thứ gì đó. Khi nhắm mắt lại, anh thấy một chiếc Chuông Thần đang trấn áp trong thần đình của mình. 

 

"Chuông Thần này vậy mà chui vào trong đầu mình!" Lý Quân là lần đầu tiên gặp phải chuyện kỳ lạ như thế này. 

 

Ở phía xa, mọi người đều trợn tròn mắt, họ chỉ thấy chiếc chuông nhỏ lại rồi bay về phía Lý Quân rồi biến mất, không thấy nó chui vào giữa lông mày, nhưng bấy nhiêu đó đã đủ thần kỳ rồi. 

 

Tô Thiền Tuyết ở bên kia thì khẽ thở dài. Nàng ta biết chiếc chuông là báu vật, để rơi vào tay Lý Quân như vậy làm sao không khỏi ngưỡng mộ, tiếc là Chuông Thần này dường như chỉ dành riêng cho Lý Quân, bao nhiêu năm qua chỉ có một mình anh có thể đánh nát vỏ đá để thu phục nó. 

 

"May mà trong thành Trấn Lôi còn có một món bảo vật khác." Tô Thiền Tuyết thầm nghĩ, món bảo vật đó nằm trong phủ Thành chủ, chỉ có nàng ta biết. 

 

Sau khi đã thích nghi, Lý Quân tiến về phía Tô Thiền Tuyết. 

 

"Lý tiên sinh, đã đến trước cửa phủ Thành chủ rồi, hay là vào phủ ta uống một tách trà?" Tô Thiền Tuyết chủ động mời gọi. 

 

Nàng ta dốc lòng lôi kéo Lý Quân, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này. 

 

"Được thôi." Lý Quân gật đầu. 

 

"Đến phủ Tô Thành chủ uống trà, tiện thể ta cũng muốn thỉnh giáo Tô Thành chủ về một món bảo vật trong thành Trấn Lôi này." 

 

Nghe câu nói đó, nụ cười trên mặt Tô Thiền Tuyết lập tức cứng đờ.

Biểu cảm của Tô Thiền Tuyết rất sống động. 

 

   

 

Cứ tưởng chỉ một mình nàng biết chuyện về bảo bối kia, không ngờ Lý Quân cũng tới đây vì nó. 

 

   

 

Nàng ta vẫn giả vờ không hiểu: “Lý tiên sinh, trong thành Trấn Lôi đâu còn bảo bối gì nữa, cái chuông thần này là bảo vật duy nhất, cũng bị tiên sinh thu rồi mà.” 

 

   

 

“Không đúng.” 

 

   

 

Lý Quân lắc đầu: “Chắc chắn phải còn một vật liên quan tới lôi.” 

 

   

 

Nghe vậy, vẻ mặt Tô Thiền Tuyết lập tức sa sầm. 

 

   

 

Từ khi Lý Quân nói ra chữ “lôi”, nàng ta đã biết Lý Quân thực sự biết điều gì đó. 

 

   

 

“Lý tiên sinh, chúng ta vào trong phủ nói chuyện nhé.” 

 

   

 

Rõ ràng bên ngoài không tiện nói nhiều. 

 

   

 

Lý Quân gật đầu. 

 

   

 

Cả hai bước vào bên trong phủ. 

 

   

 

Tô Thiền Tuyết cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: “Thành Trấn Lôi quả thật có một bảo vật, nhưng ta đã nghiên cứu vật này nhiều năm rồi, Lý tiên sinh đã có được chuông thần, xin ngài đừng tranh với ta nữa.” 

 

   

 

Tô Thiền Tuyết nói với vẻ đáng thương. 

 

   

 

Giới tu đạo lấy kẻ mạnh đứng dầu, dựa vào thực lực của Lý Quân, nếu muốn cướp đoạt thì nàng ta cũng không làm gì được. 

 

   

 

Nhưng nàng ta đã dòm ngó bảo vật dưới thành Trấn Lôi lâu như vậy, để có được nó nàng đã phải trả giá quá nhiều, nếu như bị Lý Quân lấy mất, tim nàng ta sẽ nhỏ máu. 

 

   

 

“Được, ta không tranh với ngươi, nhưng có thể dẫn ta đi xem thử được không?” 

 

   

 

Lý Quân nói. 

 

   

 

“Thật sao?” 

 

   

 

Mắt Tô Thiền Tuyết sáng lên. 

 

   

 

Nàng ta nhìn Lý Quân với vẻ nghi ngờ. 

 

   

 

Ai nhìn thấy bảo vật mà chẳng thèm muốn. 

 

   

 

“Nếu không dẫn ta đi, ta sẽ cướp thật đấy.” 

eyJpdiI6ImhQTit0XC9lOFVicTd1NVBRM0hBNUNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJ5U0M1bWNBcytPQmdFVE52WUVjdVZnKzUwaWRpWVpXaXIrWkpCS3VIMVlLdGM2VDZWem03WXJBTEg2cUVLTHQiLCJtYWMiOiJhN2E4ODNhYjgwMDA4MDAyOWUyOGI0ZjRjMjcxMGI2OGYzMWRiMWNmODc2N2NmNjIwMWVkNGU2MjhjNjIxMWY2In0=
eyJpdiI6Ik9RY01GQm1oTjgzTElLb2ZRa2lTZ0E9PSIsInZhbHVlIjoiRHBTVmtsd0dhNGRtcHpSYnJCRmFlNUQzR3kxc3NJQ1wvWkhzMUczcWZjT2lPU1JCcjdHdEd2VnRiblJWUDBYVGhVcElOcHBzM2pjeE43OWsxZVdwbWRDZ2xFalpZc2xjUTF1dHZ0S1o3c05jPSIsIm1hYyI6ImQ2OGExOWZmN2U0NDg4ODBlNDE2M2M5YjZmMTg0YTI0Yzg1YmIxMTJjZDIyZTNiYTllNzRiM2Q2MmE5Y2Y3NzMifQ==

Lý Quân hừ lạnh.

Advertisement
x