Đúng lúc này, một giọng nói thanh lạnh vang lên, một nữ tử mặc váy tím xuất hiện trước cửa phủ, theo sau là đông đảo khách khanh, chính là Tô Thiền Tuyết.
Lúc này, Tô Thiền Tuyết đang mỉm cười nhìn Lý Quân, nghe tin có người thách thức chuông đá, nàng ta đang rảnh rỗi nên ra xem, không ngờ lại gặp Lý Quân. Vốn nàng ta đang đau đầu không biết làm sao để gặp lại và kéo gần quan hệ với anh, thì nay anh lại tự tìm đến cửa, còn muốn thử chuông.
Chiếc chuông đá này có từ khi thành Trấn Lôi mới lập, vô cùng nặng nề, ngay cả cường giả Thần Cảnh cũng không thể di chuyển được. Sau khi đến đây, Tô Thiền Tuyết đã nghiên cứu hồi lâu, nhận thấy lai lịch của nó không hề tầm thường nhưng cũng không có cách nào thu phục.
Tuy nhiên, nàng ta đã tìm ra một quy luật: muốn làm chuông rung động cần sức mạnh cận kề Thần Biến đỉnh phong; muốn chuông vang hai tiếng cần sức mạnh nửa bước Thần Cảnh sơ kỳ; ba tiếng là trung kỳ, bốn tiếng là hậu kỳ. Tô Thiền Tuyết dù dốc toàn lực cũng chỉ khiến chuông vang được năm tiếng.
Dựa trên quy luật này, nàng ta lấy chiếc chuông làm tiêu chuẩn tuyển chọn khách khanh. Đến nay, kỷ lục cao nhất thuộc về Kim trưởng lão của Chúng Thần Điện với bảy tiếng chuông.
Tô Thiền Tuyết rất tò mò, một Lý Quân có thể giết chết Kim trưởng lão sẽ khiến chuông vang mấy tiếng? Tám tiếng hay chín tiếng? Nếu vang được chín tiếng thì thực lực đó thật kinh khủng, có thể sánh ngang với mấy vị thúc bá trong Tô gia rồi.
Không chỉ Tô Thiền Tuyết, các khách khanh xung quanh cũng lộ vẻ tò mò. Họ đều là những người từng đánh chuông, có người thậm chí đã làm chuông vang bốn lần, họ muốn xem xem thanh niên được Thành chủ ưu ái này thực lực mạnh đến mức nào.
Trong phút chốc, không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lý Quân.
Lý Quân lặng lẽ quan sát chiếc chuông, đột nhiên anh nắm chặt nắm đấm, tung ra một cú đấm mãnh liệt vào khối đá khổng lồ trước mặt.
"Coong!"
Tiếng chuông ngân vang mang theo vẻ thương tang cổ kính, lấy Lý Quân làm trung tâm, điên cuồng lan tỏa ra tứ phía, sóng âm vô hình nhưng khoảnh khắc lan đi đã làm tà áo Lý Quân tung bay.
"Thanh niên này vậy mà cũng làm chuông vang được! Không ngờ tuổi trẻ thế này mà thực lực đã mạnh như vậy." Đám đông bàn tán xôn xao.
Quách Tứ - người vừa đánh vang một tiếng chuông, cũng nhìn chằm chằm vào Lý Quân. Lúc nãy hắn ta đánh tiếng thứ hai thì chuông chỉ vang được nửa chừng là hắn ta đã bị chấn đến thổ huyết.
"Thằng nhóc này không lẽ vượt qua mình sao?" Quách Tứ thầm lo lắng, nếu cùng một ngày có hai khách khanh mới mà đối phương xuất sắc hơn, hắn ta sẽ rất dễ bị ghẻ lạnh.
Tuy nhiên, Tô Thiền Tuyết và vị trung niên cấp dưới không hề ngạc nhiên, đường đường là Sát Thần Lý Quân, nếu ngay cả chuông đá cũng không làm rung chuyển được thì mới là chuyện nực cười.
Sắc mặt Lý Quân bình thản, ngay khi tiếng chuông cũ sắp dứt, anh lại nện thêm một cú nữa.
"Coong!" Tiếng chuông thứ hai vang lên.
Không đợi mọi người kịp phản ứng, kình khí trên nắm đấm Lý Quân cuộn trào, liên tiếp tung thêm vài cú đấm.
"Coong! Coong! Coong!"
Ba tiếng liên tiếp, cộng với hai tiếng trước đó là năm tiếng. Thanh âm mang hơi thở của năm tháng cổ xưa nối liền thành một dải, như những tiếng sấm rền lăn qua bầu trời khiến tai của nhiều người ù đi.
Năm tiếng rồi! Đám đông bắt đầu xôn xao kinh ngạc.
Quách Tứ - người vốn sợ Lý Quân vượt mặt, giờ cảm thấy nghẹt thở. Hắn ta gục ngã ở tiếng thứ hai, còn thanh niên này chớp mắt đã làm chuông vang năm lần, các khách khanh khác cũng không thể giữ được bình tĩnh. Năm tiếng chuông đại diện cho thực lực cấp bậc Chưởng giáo, tiểu tử này còn trẻ mà đã là một cường giả cấp Chưởng giáo rồi.
Tô Thiền Tuyết vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, nàng ta biết đối với Lý Quân, đây mới chỉ là bắt đầu.
Quả nhiên, tiếng chuông thứ sáu vang lên đầy đột ngột. Và ngay sau đó, tiếng thứ bảy, thứ tám bùng nổ với khí thế như chẻ tre.
Tiếng thứ chín!
Khi tiếng chuông thứ chín vang lên, sóng âm kinh khủng càn quét khắp thành Trấn Lôi, các khách khanh ngây người ra như phỗng.
Chín tiếng chuông chẳng phải đã vượt qua kỷ lục của Kim trưởng lão sao?
Chẳng phải điều đó có nghĩa đối phương là một vị Thần Cảnh?
"Thần Cảnh? Một Thần Cảnh trẻ tuổi như vậy sao?"
"Hắn ta chính là thanh niên yêu nghiệt đã giết Kim trưởng lão hai ngày trước!"
Có người thốt lên kinh hãi.
Hôm đó Lý Quân giết người có nhiều kẻ chứng kiến, số còn lại khi đến nơi thì trận chiến đã kết thúc, nhưng tin tức một thanh niên giết chết Kim trưởng lão đã như cơn bão quét qua thành Trấn Lôi, không ai không biết.
Và bây giờ, người đó lại xuất hiện.
Trên mặt Tô Thiền Tuyết lộ ra một nụ cười, quả nhiên Lý Quân không phụ kỳ vọng, khiến chuông vang chín tiếng.
Ngay khi nàng ta định mở lời mời Lý Quân vào phủ, đột nhiên một âm thanh vang lên khiến sắc mặt nàng ta đại biến.
"Coong!"
Tiếng chuông thứ mười đột ngột vang lên.
Thứ mười một, mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm tiếng...
Những tiếng chuông liên hồi nối lại thành một đường, nhiều người bị chấn đến mức đầu váng mắt hoa, sóng chuông tràn qua cuốn theo những cơn cuồng phong.
Cùng lúc đó, trên chiếc chuông đá khổng lồ bắt đầu xuất hiện những vết nứt dày đặc, bên dưới lớp đá vụn lộ ra những đường vân cổ phác màu xanh lờ mờ.
"Hắn ta đã đánh nát lớp vỏ đá bên ngoài, làm lộ ra chân diện mục của chiếc chuông này?"
"Thứ nằm dưới lớp vỏ kia mới là hình dáng thật sự của nó."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất