Lý Quân nhìn Dương Cầm Hổ đang chạy trối chết, khóe miệng không khỏi hiện lên vài phần ý cười. 

 

 

"Lão già này kiêu ngạo như một con gà trống, giờ bị mình đánh cho ra nông nỗi này, e là thời gian tới không còn mặt mũi nào gặp ai, cũng tại ông ta tự làm tự chịu." 

 

Ánh mắt Lý Quân lại hướng về phía Quan Cầm đạo nhân. 

 

Ông ta cùng Dương Cầm Hổ tới Tê Hà Cốc, rõ ràng mối quan hệ giữa hai người không hề đơn giản, đặc biệt là trước đó Lý Quân cảm nhận được ánh mắt đối phương nhìn mình khá bất thiện nên đã sớm ghi tên ông ta vào "sổ thù vặt" trong lòng. 

 

"Lão già, Dương Thái Thượng trưởng lão đã thua dưới tay ta, ta thấy ông có vẻ đang nóng lòng muốn thử, hay là chúng ta cũng so tài một chút nhỉ?" 

 

Nói xong, Lý Quân bẻ khớp tay răng rắc. 

 

Đánh người già đúng là dễ gây nghiện thật. 

 

"???" Quan Cầm đạo nhân ngẩn người, mặt đầy mờ mịt. 

 

"Ta nóng lòng muốn thử khi nào?" 

 

"Hỏng rồi, tiểu tử này muốn tẩn mình, Tê Hà Cốc này nguy hiểm quá." 

 

Ông ta vội vàng chắp tay: "Chư vị, Lý Cốc chủ, ta sực nhớ bên ngoài còn chút việc bận, xin cáo từ trước." 

 

Nói xong, ông ta chẳng buồn ngoảnh đầu lại mà đi thẳng ra ngoài sơn môn, bước chân càng lúc càng nhanh, về sau còn trực tiếp phi thân lên không trung, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người. 

 

Lý Quân không khỏi cười lạnh hai tiếng: "Coi như lão già ông chạy nhanh." 

 

Lúc này, Thượng Quan Tĩnh lên tiếng: "Cốc chủ thần công vô địch, không ngờ ngay cả Thái Thượng trưởng lão cũng không phải đối thủ của ngài." 

 

"Tuy nhiên, đại điển kế vị cần phải đợi hai vị Thái Thượng trưởng lão còn lại trở về mới có thể tổ chức, dù sao tín vật môn phái vẫn đang nằm trong tay Đàm Thái Thượng trưởng lão, nhưng ta tin rằng họ sẽ sớm trở về thôi." 

 

Lý Quân gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi nói: "Nếu đã vậy, ta tranh thủ đi ra ngoài một chuyến, khi nào hai vị Thái Thượng trưởng lão kia về thì dùng ngọc giản truyền tin thông báo cho ta." 

 

"Không biết Cốc chủ định đi đâu?" Thượng Quan Tĩnh tò mò hỏi. 

 

"Thành Trấn Lôi. Lần trước đi vội quá, trong thành có vài bí mật ta chưa kịp khám phá." 

 

"Hóa ra là vậy." 

 

"Lý Quân, có thể dẫn theo ta nữa không?" 

 

Tuần Huống lên tiếng hỏi, vẻ mặt hơi ngại ngùng, có vẻ như đi theo bên cạnh Lý Quân, hắn ta chẳng giúp được gì, lần trước còn được chia cho một bộ bảo kiếm. Thực ra hắn ta không hề nhòm ngó bảo vật của Lý Quân, chỉ là cảm thấy đi theo thanh niên này quá kích thích, thú vị hơn hẳn thời ông ta còn đi du ngoạn Chư Thánh địa. 

 

Bởi khi đó, hễ gặp cường giả là hắn ta né thật xa, không giống như Lý Quân - chẳng sợ trời chẳng sợ đất, không phục là chiến. 

 

"Đương nhiên không vấn đề gì." Lý Quân cũng chẳng để tâm. 

 

Ở lại Tê Hà Cốc một ngày, Lý Quân lại rời đi, quay trở về thành Trấn Lôi. 

 

… 

 

Ở một diễn biến khác, tại gia tộc Đàm Đài. 

 

Đàm Đài Hạo Thương đang luyện công ở trong viện thì bị đại trưởng lão gọi lên đại điện. Khi bước vào, ông ta thấy tất cả cao tầng của gia tộc đều đã tụ họp đông đủ. Chứng kiến cảnh tượng này, Đàm Đài Hạo Thương không khỏi khó hiểu: "Trận thế lớn thế này, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì trọng đại?" 

 

Thấy Đàm Đài Hạo Thương đã đến, đại trưởng lão mới lên tiếng: "Vừa nhận được tin tức, thiếu niên yêu nghiệt từng đại sát tứ phương ở U Hồn Cốc đã xuất hiện tại thành Trấn Lôi." 

 

Nghe thấy vậy, sắc mặt mọi người đồng loạt chấn động. Lần trước đại trưởng lão đã nói, nếu tìm được thiên tài đó sẽ mời hắn ta làm Phó gia chủ của nhà họ Đàm Đài. 

 

"Đại trưởng lão, không biết dựa vào đâu mà ngài khẳng định kẻ ở thành Trấn Lôi chính là người ở U Hồn Cốc?" Đàm Đài Hạo Thương hỏi, những người có mặt cũng gật đầu, đầy vẻ nghi hoặc. 

 

"Đối phương chỉ mới ngoài hai mươi tuổi nhưng đã giết chết Kim trưởng lão của Chúng Thần Điện. Kim trưởng lão vốn là Thần Cảnh, người giết được lão ta chắc chắn cũng phải là Thần Cảnh." 

 

"Mà theo ta biết, trong Chư Thánh địa hiện nay, Thần Cảnh trẻ tuổi như vậy chỉ có tân Cốc chủ của Tê Hà Cốc và người ở U Hồn Cốc. Cốc chủ Tê Hà Cốc hẳn là đang ở trong cốc, vậy thì chỉ có thể là người ở U Hồn Cốc mà thôi." 

 

Nói rồi, đại trưởng lão nhìn về phía Đàm Đài Hạo Thương: "Ta quyết định phái một người tới thành Trấn Lôi để lôi kéo vị thanh niên đó. Hạo Thương, con có sẵn lòng đi một chuyến không?" 

 

Nghe vậy, Đàm Đài Hạo Thương lập tức lộ vẻ mừng rỡ, thiên tài đó được đại trưởng lão coi trọng như vậy, nếu mình mang được hắn ta về thì sẽ là đại công. Quan trọng là đối phương sắp làm Phó gia chủ, mình là người đầu tiên tiếp xúc, "nhất cự ly nhì tốc độ", nếu chiếm được cảm tình của hắn ta thì địa vị trong gia tộc sau này chắc chắn sẽ thăng tiến vượt bậc. 

 

"Ta đương nhiên sẵn lòng." Đàm Đài Hạo Thương không chút do dự gật đầu. 

 

"Tốt, vậy giờ xuất phát luôn đi, ngộ nhỡ hắn ta rời khỏi thành Trấn Lôi thì muốn tìm lại sẽ không dễ đâu." 

eyJpdiI6IitEZHRDRnZcL0Roalc3OFBQdTBhRzNnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Imh3d2pYanNEOWU1c1AxVlVuRnZEbnd6dXY4VlhYS0dlS3crQUE5aVJ3NHUwSE83ZmxjK2k1bEtaTzByam53dFAiLCJtYWMiOiI5NDBhYTEwZDE5MzdjZjQyNWU4MDZmN2RiYTQzYTBmZWJhMjYwYTNmYTk0NTQ2NTE2ZjQwZTlhYjVmNmYxZDk1In0=
eyJpdiI6IkZlcUFwU0dvejlnS1A3XC9idjhlNDdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjhsajFkYzJOYmFmTDVreWoyMzJ2K09pU2N3a2hLaGJpV0pjclo0aFlLc1BEeGRIMTk3YlhDNWxyYXdQQytJSGg5RkxCRTRDN1hsOUJyYmVveDhQWjdHY2Rub1ZuK0o4WW1ueUEwbk1GekgrSURuV3dcL0ZKcHlKcThVbHdtQzdmRHYrU1ZoWW9YWTF5c2Vubk8yWlZNcE4xNGJQcERcL3d6MU84Q3RaSDdITmFsTTVLWDRLMTRQMVVpcDUwQnJxRWJTWXB3U2t5Q1B0Z2xRWkJWbE5yMzFad09sR3VMeHI3U09ub3ZLd1o2QWhMTT0iLCJtYWMiOiI5ZmNiOTAyMDBlMmQyNGQ3YWJmNmE5MjBlNzRhNzViZTFiM2RmM2FiYjEyMTQzNGJlZGFiOGJhY2IwNzRmNDE1In0=

Advertisement
x