Mà tất cả đều do con gái ông ta, Đạm Đài Khinh Vũ gây ra.
Nó dám trái lời ông ta chỉ vì một tên phế vật đến từ Di Tích Cấm, một con cóc ghẻ tên Lý Quân.
"Hạo Thương à…" Một trưởng lão khác cũng định mở lời.
Đạm Đài Hạo Thương không nhịn nữa: "Hôm nay chúng ta đến để bàn chuyện U Hồn Cốc. Việc của con gái tôi, tôi tự xử lý."
Giọng ông ta lạnh như băng.
Đại trưởng lão và nhị trưởng lão thì thôi, đến những người khác cũng muốn chỉ trỏ, chẳng lẽ tưởng ông ta dễ bắt nạt?
Thấy ông ta nổi giận, mọi người lập tức im bặt.
Đại trưởng lão lên tiếng hòa giải: "Hạo Thương, mọi người cũng vì lợi ích của gia tộc thôi."
"Được rồi, hôm nay gọi mọi người đến là vì thanh niên ở U Hồn Cốc. Nghe nói người đó đại sát bốn phương, hơn hai chục Bán Bộ Thần Cảnh hợp lực cũng không địch nổi hắn, khả năng cao thực lực của hắn đã chạm đến Thần Cảnh.”
"Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như thế, chắc chắn tương lai sẽ là người quyết định cục diện của Chư Thánh Địa.”
"Tôi đã phái người đi điều tra. Nhất định phải dốc toàn lực lôi kéo người này về, thậm chí Đạm Đài gia tộc thậm chí có thể trao cho hắn chức phó tộc trưởng."
"Một khi buộc được hắn vào Đạm Đài gia tộc, gia tộc chúng ta sẽ bước lên một tầm cao mới.”
Đại trưởng lão vừa dứt lời, trong mắt những người khác đều lóe vẻ khác thường.
Chức phó tộc trưởng còn cao hơn cả đại trưởng lão, trao cho một người ngoài ư?
Nhưng nghĩ đến chiến tích kia, nhất là tuổi tác của đối phương thì cũng có thể hiểu được cách làm của đại trưởng lão.
Đúng lúc ấy, ngọc giản truyền tin trong tay đại trưởng lão bừng sáng.
"Tình báo khẩn? Chư Thánh Địa lại xảy ra chuyện sao?" Ông ta vừa nhìn tin tức thì sững sờ tại chỗ.
"Đại trưởng lão, xảy ra chuyện gì vậy?" Vài người bên cạnh tò mò hỏi.
"Cốc chủ mới Tê Hà Cốc đã ra đời, hơn nữa cũng là một người trẻ, tốc độ vượt ải còn phá kỷ lục nhanh nhất trong các đời cốc chủ của Tê Hà Cốc.”
Nghe vậy, mọi người đểu ngẩn ra.
"Vượt ải nhanh nhất, đánh bại vô số trưởng lão, hộ pháp, thậm chí cả bốn phó cốc chủ, e rằng chỉ có Thần Cảnh mới làm được."
"Một Thần Cảnh mới chỉ hơn hai mươi tuổi?"
Tất cả những người ở đây đều dậy sóng.
U Hồn Cốc vừa xuất hiện một yêu nghiệt, Tê Hà Cốc lại sinh ra thêm một yêu nghiệt nữa, rốt cuộc thế giới này đang bị gì vậy?
Có người như vậy dẫn dắt, chắc chắn Tê Hà Cốc sẽ trỗi dậy mạnh mẽ, thậm chí bước lên đỉnh vương tọa của Chư Thánh Địa!
Đại trưởng lão của gia tộc Đàm Đài trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Truyền lệnh xuống, lập tức dốc toàn lực điều tra về vị tân Cốc chủ của Tê Hà Cốc, nhất định phải nhanh chóng làm rõ thân phận của người này."
"Ngoài ra, tên yêu nghiệt xuất hiện ở U Hồn Cốc lại càng phải đặc biệt quan tâm. Phải tìm mọi cách lôi kéo người này, hắn có liên quan đến việc gia tộc Đàm Đài chúng ta có thể tiến thêm một bước hay không, không được phép sơ suất."
Đại trưởng lão dứt lời, mọi người đồng loạt gật đầu.
Lúc này, ánh mắt Đại trưởng lão lại hướng về phía Đàm Đài Hạo Thương.
"Hạo Thương, ngươi nhất định phải giáo dục con gái mình cho tốt. Tên Vương Huyền kia tuy không bằng tên yêu nghiệt ở U Hồn Cốc và tân Cốc chủ Tê Hà Cốc, nhưng cũng là thiên kiêu nghìn năm có một, gả cho Vương Huyền là vinh hạnh của con bé."
"Hơn nữa, ít ngày tới là lúc Con Đường Thí Luyện khai mở, Đàm Đài Khinh Vũ với tư cách là đệ nhất thiên kiêu của nhà Đàm Đài, phải đem vinh quang về cho gia tộc."
"Vâng."
Đàm Đài Hạo Thương gật đầu.
Hội nghị tan rã, Đàm Đài Hạo Thương đi thẳng tới tìm con gái Đàm Đài Khinh Vũ.
Chính vì đứa con gái không hiểu chuyện này mà ông ta đã bị Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão khiển trách, ông ta nhất định phải dạy dỗ cô ta một trận ra trò.
Được gả cho Vương Huyền là điều biết bao cô gái mong ước, vậy mà cô ta lại đi đâm đầu vào một con "cóc ghẻ" đến từ Di Tích Cấm.
Trừ phi đối phương là tên yêu nghiệt đại sát tứ phương ở U Hồn Cốc hoặc nhân vật truyền kỳ như tân Cốc chủ Tê Hà Cốc, nếu không, cuộc hôn nhân này Đàm Đài Khinh Vũ không có quyền từ chối.
Nghĩ đến con cóc ghẻ kia, trong mắt Đàm Đài Hạo Thương loé lên một tia hàn mang.
"Phải nhanh chóng tìm ra tên kiến hôi đó."
...
Lúc này, Lý Quân và Tuần Huống đã đi tới thành Trấn Lôi - nơi đặt trụ sở chính của Vạn Bảo Lâu.
Tuần Huống từng du ngoạn khắp Chư Thánh Địa nên vô cùng thông thạo đường xá, nếu không chỉ dựa vào một mình Lý Quân thì không thể tới nhanh như vậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất