Tê Hà Cốc nhiều cường giả như vậy, thậm chí còn có cả Thần Cảnh, Lý Quân muốn mang người khỏi Tê Hà Cốc, đâu có dễ thế?
Hai ngày sau.
Cuối cùng hai người cũng tới lối vào Tê Hà Cốc.
Cả sơn cốc bị một tầng mây mù bao phủ, có trận pháp đang vận hành.
Hai người vừa xuất hiện, đã bị người bên trong phát hiện.
Mười mấy bóng người xuất hiện ở lối vào nhìn hai bọn họ.
“Các người là ai? Đây là lối vào Tê Hà Cốc, người không liên quan mời nhanh chóng rời đi.”
Một người đàn ông trung niên lớn tiếng quát tháo, giọng điệu lạnh như băng.
“Ta tên Lý Quân, hôm nay đến Tê Hà Cốc là để đón một vị trưởng bối.” Lý Quân lên tiếng.
Đối phương nghe vậy thì mày nhíu chặt, rõ ràng chưa từng nghe tới cái tên Lý Quân.
Tê Hà Cốc thuộc thế lực thượng cổ, đã xa rời thế giới bên ngoài, mặc dù gần đây Lý Quân gây ầm ĩ khắp Thánh Địa nhưng trong mắt bọn họ lại giống như ân oán giữa lũ trẻ, không quan tâm.
Nghe Lý Quân nói muốn tới đón một vị trưởng bối, đối phương hỏi: “Tê Hà Cốc sao lại có trưởng bối của ngươi được?”
“Vị trưởng bối của ta tên Hàn Lập, ông ấy mới tới Tê Hà Cốc không lâu, bị các người cưỡng ép giữ lại.”
Lý Quân lớn tiếng nói.
Đối phương lập tức hiểu ra: “Vị trưởng bối đó của ngươi là do Mạnh hộ pháp giữ lại. Các ngươi chờ một lát, ta đi bẩm báo với Mạnh hộ pháp.”
Nói xong, đối phương quay người đi vào trong trận pháp.
Khoảng mười mấy phút sau.
Người đàn ông kia đi ra, ánh mắt nhìn về phía Lý Quân.
“Mạnh hộ pháp nói rồi, Hàn Lập phải ở lại Tê Hà Cốc, ngươi không có tư cách mang người đi, mời quay về, nếu không đừng trách chúng ta không khách khí.”
Giọng điệu của đối phương vô cùng gay gắt, bọn họ trực tiếp từ chối yêu cầu của Lý Quân, thậm chí không cho hắn cơ hội gặp mặt Lão Hàn.
Nghe đối phương nói vậy, ánh mắt Lý Quân thoáng vẻ tức giận.
Hắn không quay người rời đi, mà là bước về phía Tê Hà Cốc.
“Không gặp được Lão Hàn, ta sẽ không đi.”
Lý Quân nói.
Người đàn ông nghe vậy thì nổi giận đùng đùng, quát: “To gan! Lẽ nào ngươi định xông vào Tê Hà Cốc sao?”
“Xông vào thì sao?”
Lý Quân lạnh lùng nói, bước chân không ngừng.
Ánh mắt người đàn ông lạnh xuống.
“Muốn chết!”
Đối phương định rút kiếm.
Nhưng kiếm còn chưa ra khỏi vỏ.
“Bịch!”
Lý Quân đột nhiên ra tay, một cái tát đánh bay đối phương.
Người xung quanh trợn tròn mắt.
Dù biết Lý Quân rất mạnh nhưng Tuần Huống cũng ngây người.
Hắn không ngờ Lý Quân lại ra tay, tên này liều thật.
“Bắn hắn lại.”
Lúc này, người của Tê Hà Cốc mới hoàn hồn, lần lượt xông về phía Lý Quân.
Kiếm quang lóe lên, đao quang, nắm đấm...cùng lúc hướng về phía Lý Quân.
Nhưng ngay sau đó.
“Bịch bịch bịch...”
Từng tiếng va chạm vang lên.
Nhưng người này xông tới nhanh thì bay ra cũng nhanh, bọn họ như sủi cảo rơi lả tả trên mặt đất, mặt mày sưng húp, thảm không đỡ nổi.
Lý Quân thì bước thẳng vào trong trận pháp.
Lý Quân vào rồi nhưng Tuần Huống lại không theo vào, hắn lấy ra một khối ngọc bội. Khi hắn đặt ngọc bội ở kết giới của trận pháp, một luồng ánh sáng mờ bao trùm lấy hắn, trước mặt tự động xuất hiện một con đường.
Tuần Huống bước vào rồi biến mất vào trong trận pháp, rõ ràng hắn vào Tê Hà Cốc không cùng một đường với Lý Quân.
Lúc này, trong một tòa viện tại Tê Hà Cốc.
Hàn Lập như ngồi trên bàn chông, tâm thần bất an.
Đối diện ông, một người đàn ông trung niên lại khẽ mỉm cười: “Đại ca đang lo lắng cho tên tiểu tử đó sao? Yên tâm, ta đã thể hiện rõ thái độ, chắc bây giờ hắn cũng rời đi rồi.”
“Năm đó huynh trung thành với tam tiểu thư nhà họ Nhậm, đó là trung nghĩa của huynh, đệ cũng không có gì để nói. Nhưng tam tiểu thư nhà họ Nhậm đã chết rồi, huynh cũng đã hoàn thành bổn phận, vì sao còn phải tiếp tục tận trung với người gọi là thiếu chủ đó? Huynh cũng đâu có nợ hắn ta cái gì.”
“Hơn nữa nghe huynh kể cũng biết cái tên Lý Quân này tự cao đại, gây thị phi khắp nơi. Nếu huynh tiếp tục bảo vệ hắn, sớm muộn gì cũng bị liên lụy. Cho nên đệ sẽ không để huynh rời khỏi Tê Hà Cốc.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất