“Tên này ngu thật đấy, lại thẳng thừng thừa nhận bảo vật ở trên người mình. Bây giờ rơi vào vòng vây, không giao ra thì chết chắc.” 

 

 

“Đám nhãi của Vân Giang Kiếm Phái, các ngươi khuyên tên kia giao cơ duyên ra đi, dù tên đó có thủ đoạn gì đi nữa thì cũng không đánh lại nổi chừng này cao thủ đâu.” Quan Sơn trưởng lão nhìn về  phía đám người Cố sư huynh. 

 

Cố sư huynh chỉ khẽ lắc đầu. 

 

Một người như Lý Quân sao chịu nghe bọn họ, hơn nữa bọn họ còn tận mắt chứng kiến thực lực của anh, sự ngông cuồng ấy đều có lý do. 

 

"Nhãi ranh, giờ ngươi còn muốn độc chiếm cơ duyên nữa không?" 

 

Người cầm thương nói: "Ở đây có hơn ngàn cao thủ, mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết ngươi. Ngươi lấy gì mà giữ nổi cơ duyên?" 

 

"Ta tên Lâm Hạc, là Chưởng giáo đương nhiệm của Thanh Huyền Kiếm Phái. Để tránh tranh đoạt cơ duyên mà sinh nội loạn, cho thằng nhóc kia thừa cơ, ta đề nghị giết hắn trước, rồi mới định đoạt cơ duyên thuộc về ai." Lâm Hạc cất giọng. 

 

Sau khi anh trai ông ta, Lâm Lạc chết thì ông ta đã lên nắm quyền Thanh Huyền Kiếm Phái. 

 

Thanh Huyền Kiếm Phái là một tông môn lớn trong Chư Thánh Địa, tuy chưởng giáo Lâm Lạc đã chết khiến thực lực tổng thể suy giảm nhiều, nhưng sức hiệu triệu vẫn còn. 

 

Lời vừa dứt, lập tức được nhiều người tán thành. 

 

"Cứ nghe theo Lâm Chưởng giáo.” 

 

"Đúng, giết tên này xong rồi hãy quyết định cơ duyên thuộc về ai." 

 

Mọi người nhao nhao hô lớn. 

 

Điều này đồng nghĩa Lý Quân đã mất cơ hội đục nước béo cò, cục diện sẽ trở nên rất bất lợi cho anh. 

 

"Đã vậy, để ta ra tay trước, xem thằng nhóc này có mấy cân mấy lạng, làm mẫu cho các vị.” 

 

Người cầm thương ra tay trước, trường thương xoay tròn, lao thẳng đâm về phía Lý Quân. 

 

Mũi thương xé gió, khí thế kinh người bùng nổ từng đợt, mang theo sức mạnh nghiền nát. 

 

“Thương pháp của Lưu Ngọc quá kinh khủng, không hổ danh là phó môn chủ của Thần Thương Môn.” 

 

Nhiều người trầm trồ. 

 

Danh tiếng của Lưu Ngọc lừng lẫy, thương thuật lại càng xuất thần nhập hóa. 

 

Nhìn cây thương cuộn theo sát ý điên cuồng ập tới, Lý Quân vẫn rất bình tĩnh. 

 

Nếu cơ duyên lọt vào tay ba vị Lâu chủ Vạn Bảo Lâu, dù đám người này có thèm thuồng đến mấy cũng không dám ra tay, chỉ có thể để họ rời đi. 

 

Giờ dám lao vào cướp, chẳng qua tưởng Lý Quân trẻ nên dễ bắt nạt. 

 

Nhưng tất cả đều sai rồi. 

 

“Nhãi ranh, sợ đến ngu người rồi hả? Chết đi.”  

 

Gương mặt Lưu Ngọc méo mó dữ tợn. 

 

Lý Quân không đáp, nghênh đón đòn tấn công. 

 

Ầm! 

 

Trường thương đâm thẳng vào lòng bàn tay Lý Quân, nhưng bị giữ chặt lại. 

 

“Không thể nào!” Lưu Ngọc sợ hãi thốt lên. 

 

Ông ta biết rõ lực tấn công của cây thương này khủng khiếp đến mức nào, sao có thể bị chặn đứng bằng tay trần được?” 

 

Ông ta có cảm giác như mũi thương đâm vào tường đồng vách sắt, hoàn toàn không tiến thêm được. 

 

"Đồ sâu kiến." 

 

Bàn tay của Lý Quân siết lấy mũi thương, năng lượng kinh người chấn động dọc theo thân thương. 

 

Ầm! 

 

Cả cánh tay của Lưu Ngọc bị luồng sức mạnh chấn động bao phủ, nổ tung thành một bãi máu. 

 

Thân thể ông ta còn bị hất văng ngược ra sau, miệng rú lên thê lương, rơi phịch xuống đất. 

 

Cây thương thì đã vào tay Lý Quân, anh vung mạnh, ném trả về vị trí mà Lưu Ngọc vừa rơi xuống. 

 

Lưu Ngọc vừa chạm đất còn chưa kịp phản ứng, trường thương từ trên rơi xuống đã xuyên thủng cơ thể, ghim chặt ông ta trên mặt đất. 

eyJpdiI6Ik1QbHU2WWhrbXhMcFJiYkw1RkdjXC9RPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZ0K3Jtcm5KdU5vcWI3Qml5MnNZbmFGUG84WWxFM29Rb2F0NWdzVTFTMXdEWXZcL0czaVFKZ2RlbDlCRE9NVm1LIiwibWFjIjoiM2MwYjM3MzhiZDY2NDkzYzg2ZDY4NzdkZmFmMjY3OTRjODhmNGY0ZTA0M2I1OTM4MWVjYjE3NjE3MzBhM2VhMyJ9
eyJpdiI6Im5OK3EwRVlKNkNWK0VGeGJIbmJ0NUE9PSIsInZhbHVlIjoib2JLRVVvYjVHYVlYblVuMklUenRJQ20yNWtcL2cwa1EybEdnNWFySkpxZ1FpNUJkRjRYckc3cXNsVGhIMk03NEF3eFpsSERhV0pRSVd5S29RXC9XVWRHRFlycU41aytTZ01IMGJMNGtYT1dNTU0zNTd6elJRZjJGWDJhblNueXcxYmxlR0FYdlM5cFExamdZTCtpM3RKelBSOEdxSWt4Z25nb3dXSHV5WG0rWHU5Q1VXYk1XZmE2MnlKYWFXbXMrVFYiLCJtYWMiOiJiNzQyMzJjZWYxOGIwMzFmNmUyN2Q3NTJhZWQ5MDk1Yjg0ZmYyZGEwZWVlMGM3N2Y1ZDkxOWU4NDNjYWM2OThlIn0=

Advertisement
x