Đại lâu chủ cúi nhìn thân mình, phát ra tiếng run rẩy hoảng hốt.
Một đao ấy tuy chưa lấy mạng ngay, nhưng hiển nhiên ông ta cũng không sống nổi nữa.
Đám người Vạn Bảo Lâu thấy Đại lâu chủ bị hạ trong một chiêu, ai nấy đều hoang sợ, liên tục lùi về sau.
Nhưng Lý Quân không cho họ cơ hội rút lui. Anh vung đao A Tị lên, đao thế khủng khiếp tung hoành lao vào chém giết đám người kia.
Phụt! Phụt! Phụt!
Từng thân thể bị lưỡi dao gió xuyên thủng, chết thảm tại chỗ, máu nở tung như những đóa hoa mai.
Một chiêu qua đi, hơn chục đệ tử hoặc chết hoặc thương nặng.
Lão Dương, kẻ dẫn ba vị Lâu chủ tới, nhìn cái lỗ thủng ngay giữa ngực mình, hoảng hốt dùng tay ôm chặt nhưng máu vẫn không ngừng trào ra.
Ngay sau đó, ông ta hoàn toàn tắt thở, ngã gục trong vũng máu.
Lúc này nơi đây chỉ còn Nhị lâu chủ và Tam lâu chủ đứng vững.
Máu trên đao A Tị kết thành chuỗi, nhỏ tong tong.
Anh nhìn hai vị lâu chủ, điềm nhiên nói: "Hai người tự mình kết liễu, hay để tôi tiễn lên đường?”
Với kẻ thù, hắn chưa từng nương tay.
Hai vị lâu chủ liếc nhau, trong mắt dâng lên vài phần điên cuồng.
Bọn họ vốn xuất thân thổ phỉ, từng sống những ngày liếm máu trên lưỡi dao, sao cam tâm chết lặng thế này.
Huống chi cả hai đều là Bán Bộ Thần Cảnh đỉnh phong, nếu liên thủ đánh liều, chưa chắc không có cửa thoát.
“Ra tay!”
Cả hai gần như đồng thời bước lên, kiếm quang hợp lại làm một, chém xuống người Lý Quân.
Kiếm ý khủng khiếp cuộn trào.
Kiếm ý hợp nhất, lao tới như muốn nuốt chửng Lý Quân.
Cả mặt đất cũng rung chuyển theo.
"Vẫn quá yếu."
Lý Quân khẽ lắc đầu.
A Tỳ đao quét ngang, đao quang bổ thẳng vào kiếm quang.
Ầm!
Kiếm quang vỡ nát ngay tại chỗ.
Hai vị lâu chủ đồng loạt phun máu, bị hất văng ra xa.
Một đao của Lý Quân, người đã bước vào Thần Cảnh không phải thứ mà bọn họ có thể chịu nổi.
Rơi xuống đất, cả hai còn cố vùng vẫy muốn gượng dậy.
Lý Quân lập tức xuất hiện trước mặt họ, ánh đao lướt qua, hai chiếc đầu lìa khỏi cổ bay vút lên trên.
Thấy hai người anh em của chết sạch, Đại lâu chủ đang thoi thóp không khỏi lộ vẻ thê lương.
Lý Quân bước đến bên chỗ ông ta.
Đại lâu chủ ngẩng đầu, khó nhọc nhìn Lý Quân, ánh mắt lộ vài phần căm hận.
"Lý Quân, bọn ta đều coi thường ngươi nên mới thế. Nhưng ngươi đã khiến Chư Thần Điện chú ý, chẳng sống được bao lâu đâu."
"Trong Chư Thần Điện có cao thủ Thần Cảnh, Thần Cảnh có được sức mạnh làm chúa tể mọi thứ.”
"Vậy sao?" Lý Quân cười khinh, thấp giọng thì thầm.
“Nói ông nghe một bí mật, thật ra tôi cũng là Thần Cảnh đấy.”
“Gì cơ?” Mắt Đại lâu chủ trợn trừng.
Ngay sau đó, đao quang đã chém phăng đầu ông ta.
Đến đây, ba vị lâu chủ Vạn Bảo Lâu đều đã hóa thành thi thể.
Sau khi ba vị Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu bị giết sạch, Lý Quân quay sang nhìn đám người Cố sư huynh, Trần Hình Thiên còn đang sững sờ.
"Đi thôi, chúng ta cũng nên ra ngoài. Nếu tôi đoán không lầm, trận pháp bao phủ cả U Hồn Cốc lúc này đã bị phá hủy rồi."
Toàn bộ trận pháp U Hồn Cốc do Long Châu chống đỡ. Long Châu đã bị Lý Quân lấy đi, tàn tích U Hồn Cốc không còn chút hung hiểm nào nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất