Vài lão giả xung quanh đều ngỡ ngàng nhìn Lý Quân. 

 

Phá tan được thế công của vị kia trong một chiêu, nhìn khắp Di Tích Cấm cũng không mấy ai làm nổi, dù vị lão giả vừa rồi chỉ dùng năm phần lực. 

 

"Ngươi đến từ gia tộc nào? Bao năm chưa ra khỏi Di Tích Cấm, từ bao giờ lại có một cao thủ như ngươi?" 

 

Lý Quân thản nhiên nói: "Chiến Long Điện, Lý Quân." 

 

Nghe cái tên ấy, mấy lão nhân đồng loạt chấn động. 

 

Hóa ra đây chính là điện chủ lừng danh của Chiến Long Điện. Dù bọn họ ẩn cư trong Thần Tiên Cốc, cái tên Lý Quân vẫn đã truyền vào tai. 

 

Bên kia, lão nhân vừa bị Lý Quân hất văng cũng đã quay lại: "Thua trong tay điện chủ Chiến Long Điện, ta không oán. Còn phải cảm ơn điện chủ đã nương tay." 

 

"Dẫn tôi đi gặp Huyền Trần chân nhân." Lý Quân nói. 

 

"Không biết ngươi tìm Huyền Trần Chân Nhân vì chuyện gì?" Vài người vẫn chưa vội dẫn đường. 

 

"Tôi và Cố Nghiên, đệ tử của Huyền Trần chân nhân là bạn tâm giao. Nghe tin cô ấy gặp biến cố, tôi tới giúp cô ấy trấn áp ma đầu." 

 

"Cái này…" Do dự một thoáng, lão nhân áo trắng mới cất lời: "Ma đầu trong người Cố Nghiên cực kỳ mạnh, đến cả mấy người bọn ta cũng bó tay. Có điều nếu ngươi đã đến, thì vào xem trước vậy." 

 

Nói rồi, lão nhân áo trắng dẫn Lý Quân đi tiếp. 

 

Lão nhân vừa đi xa, mấy người còn lại lập tức vây quanh vị lão nhân từng động thủ với Lý Quân lúc nãy. 

 

"Ôn lão, tôi thấy vừa rồi ông cũng chỉ dùng năm phần lực. Dù Lý Quân có thể hất lui ông thì cũng đâu thể chứng minh nếu ông dùng toàn lực sẽ thua cậu ta? Sao ông lại cung kính với cậu ta như vậy?" 

 

Ôn lão nghe vậy, khẽ cười khổ: "Đúng là tôi chỉ dùng năm phần lực. Nhưng ngay khi cậu ta ra tay, khí cơ trên thân tôi bị khóa chặt, căn bản không kịp làm ra bất cứ phản kháng nào. Hơn nữa, cậu ta hất văng tôi đi mấy chục mét mà trên người tôi không sây sát chút nào. Điều đó chứng tỏ sự kiểm soát lực lượng của cậu ta đã đạt tới mức đáng sợ. Gặp kẻ như vậy, nếu đối phương dùng toàn lực, e rằng tôi không đỡ nổi một chiêu.” 

 

"Ôn lão, ông là một trong năm cao thủ top đầu của Thần Tiên Cốc. Thật sự một chiêu cũng không đỡ nổi?" 

 

"Ông tưởng tôi tự hạ mình để nâng kẻ khác lên à?" Ôn lão lạnh lùng nói. 

 

Lão nhân kia cười gượng: "Không dám. Vậy xem ra điện chủ Chiến Long Điện quả như lời đồn, vô cùng lợi hại. Trước tôi còn nghĩ thực lực của cậu ta bị thổi phồng lên cơ." 

 

Lý Quân men theo thung lũng đi sâu vào trong. Dưới sự dẫn dắt của lão nhân áo trắng, cuối cùng anh cũng gặp được Huyền Trần chân nhân. 

 

Chỉ là lúc này sắc mặt của Huyền Trần Chân Nhân cực kỳ kém, khóe môi còn vương một vệt máu. Thấy Lý Quân tới, mắt ông ta sáng lên. 

 

"Lý điện chủ, cuối cùng cậu cũng đến rồi.” 

 

"Huyền Trần tiền bối,ông…?" Lý Quân chau mày hỏi. 

 

Huyền Trần chân nhân thở dài: "Hai ngày nay ma đầukia xuất hiện càng lúc càng nhiều. Thân thể Cố Nghiên sắp bị nó chiếm đoạt hoàn toàn. Vừa nãy tôi vào giúp con bị áp chế, kết quả bị đánh văng." 

 

"Nếu cứ tiếp diễn, chỉ sợ hồn phách của Cố Nghiên sẽ bị nuốt chửng." 

 

Nói tới đây, trong mắt Huyền Trần ngấn nước đủ thấy tình thầy trò sâu nặng, ông thật lòng coi Cố Nghiên như người thân. 

 

"Tôi vào xem." Lý Quân nói. 

 

"Lý điện chủ cẩn thận, ma đầu kia rất mạnh." Ông ta dặn. 

 

Lý Quân gật đầu, đẩy cửa bước vào. 

 

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, anh cảm thấy như rơi vào hầm băng, lạnh thấu xương. 

 

Từng luồng khí đen trôi lững lờ trong phòng, mang theo khí lạnh buốt, thậm chí chúng đang tìm cách len vào thân thể của anh nhưng bị cương khí hộ thân chặn lại. 

 

Nhưng chúng vẫn không chịu buông, cứ húc tới tấp. 

 

Lý Quân đi tới giữa phòng mà vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Nghiên. 

 

Ngay sau đó, sát khí bùng nổ. 

 

Anh ngẩng đầu, chỉ thấy vô số dải lụa trắng duỗi thẳng tắp trên không trung rồi lao vút về phía anh. Những dải lụa vốn mềm mại giờ như biến thành bảo kiếm sắc bén, mang theo tiếng xé gió rít lên. 

 

Lý Quân đanh mặt, vươn tay chụp lấy dải lụa ập tới, quấn một vòng quanh cổ tay rồi giật mạnh. 

 

Ầm! 

 

Dải lụa bị đứt thành mấy đoạn, nổ tung giữa không trung, bay lả tả như tuyết rơi. 

 

Anh quăng dải lụa trong tay xuống đất. 

 

Đúng lúc ấy, một bóng người xuất hiện. 

 

Ả mặc bộ đồ trắng, thong thả bước tới, mỗi bước nhẹ như tiên giáng trần, mang theo hơi thở lạnh lẽo. Ánh mắt của ả lạnh như băng, như đủ khiến sông ngòi hóa băng. 

 

Đây chính là Cố Nghiên. 

eyJpdiI6IkRLUVwvMUh6Z0tNQnNIQlJJVEhlZ0ZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjJYcmY4NElvcUFoeWZVWmNUZ3VBa0U3bTdHRUFTVVwvZUJpRnFXN3lnT2YrZWR6NTJtSXNYVjJ0MVU4YnpsZTFYIiwibWFjIjoiY2QzZTkzNDMyYjk1ZDlhYjk5OTk3OWJiYzAxMzk1ZjdjNjhkOWJmMDhkZjVkYWE2ZjhkNDM0M2ZmYWM2NDc3MSJ9
eyJpdiI6IjhtQjFLUlg3QzlzV3pYNkkzVUord1E9PSIsInZhbHVlIjoiME5JbThhWGhLTnpZdERWc2ZpUGRiamdNZUYxWTY4U09iVTZqSTN6VXhRYVA1VFFcL1lNdGtiOWp3OExmU1RKU0wzOURuRTRkXC9ibkhUU04wZnJxK0xJU2JqdWJmYXhlSjdmSFA1cDd2VTRWbzg2WUd3QlhWUGgreXQ3dFJSUE5OZmlFelVMZ01GSHUzeG1rSzVLNWFCblB4VmdoYTZpSXpXRW1pdFdRa2RnTkF4SVppNjBuMWpESkoyQWxzU09kUGhxK2lwSnNpTnFCOGVZaUZSSnl3RnFFNkhEbXlcL3c5YTNWcFZMTDFuR2czam5mcFNQd1h6eXBVdlRCUmhoYzdcLzkiLCJtYWMiOiJmYzRmZDgxOTY3NmJlZGNiY2I3YjhjYzkwNWFjMzk5NzM0NWEzMDNhM2Q3MjJkYjExYjU0M2MyYWQzM2MyMzhlIn0=

Ả nhìn Lý Quân, gằn giọng nói: "Thủ đoạn của ngươi mạnh hơn mấy lão già kia nhiều. Có điều, ta khuyên ngươi đừng xen vào chuyện của người khác.”

Ads
';
Advertisement
x