Chiến Long Điện.
Ngay khoảnh khắc Lý Quân và Chu Ưng Tuyết bước qua sơn môn, cả Chiến Long Điện đã náo động.
Dù giờ Chiến Long Điện là tông môn đứng đầu Di Tích Cấm, nhưng tầng phòng thủ lại càng thêm nghiêm mặt.
Đám đệ tử canh cổng trông thấy Lý Quân thì vô cùng phấn chấn.
Điện chủ là niềm tự hào của tất cả bọn họ.
Được làm đệ tử Chiến Long Điện là một vinh dự lớn lao, ngày thường chỉ cần rời khỏi điện, nghe tới thân phận của họ, ai mà chẳng phải nể một bậc.
"Bái kiến Điện chủ!"
Mọi người thi nhau hành lễ.
"Tu luyện cho tốt, lần này ta mang về không ít báu vật, ai cũng có phần."
Lý Quân nói.
"Cảm ơn điện chủ!"
Tiếng hô vang rền xuyên tận mây xanh.
Lúc này, đám người Phùng Thiên Tuyệt, Bạch Hải, Thiên Minh Tử cũng kéo ra nghênh đón.
Lý Quân đến bảo khố của Chiến Long Điện, để lại vô số đan dược với linh thạch mà anh vừa thu được.
Anh còn mang theo cả pho tượng Binh Chủ, mấy linh thạch Hậu Thiên.
Vốn định để lại luôn cả số binh khí vừa lấy được, nhưng hiện tại anh đã có Thiên Ma Thần Tàng. Trong ghi chép của Binh Tự Thiên, tu luyện đến mức thâm sâu có thể đồng thời điều khiển mười vạn binh khí.
Giữ lại những binh khí này sẽ rất hữu ích.
Đám người Thiên Minh Tử trợn mắt há mồm khi thấy bảo khố chất đầy như núi.
Ai nấy đều tỏ ra khiếp sự, lần này Điện chủ tới Chư Thánh địa, rốt cuộc đã càn quét bao nhiêu thế lực?
Rời bảo khố, mọi người tụ họp trong đại điện, nhưng lại không thấy sư phụ Nạp Lan Long Hiên đâu.
"Lão điện chủ vẫn đang bế quan. Từ ngày điện chủ rời đi, ngài ấy chưa từng xuất quan, mỗi ngày chúng tôi chỉ có thể bưng cơm canh đến đúng hạn.”
"Nhưng trong mật thất tu luyện thường xuyên lan ra một luồng hơi thở cực kỳ mạnh, không biết thực lực của lão điện chủ đã đến mức nào rồi.”
Bạch Hải nói.
Nghe vậy, Lý Quân cũng mừng thay cho sư phụ.
Có điều sư phụ chưa xuất quan, anh cũng thể gặp được ông ấy.
"À, điện chủ, còn một chuyện nữa.”
Lúc này, Thiên Minh Tử lên tiếng.
"Hai ngày trước, Huyền Trần Chân Nhân đưa đồ đệ của ông ta là Cố Nghiên tới tìm điện chủ, nói muốn nhờ ngài trấn áp ma đầu trong thân thể cô ấy."
"Điện chủ không có mặt, Huyền Trần đã đưa Cố Nghiên đi. Nhưng trước khi rời đi, ông ta để lại cho điện chủ một khối ảnh bích, dặn rằng nếu ngài về thì giao lại."
"Có chuyện như vậy hả? Mau đưa ảnh bích cho tôi."
Trong lòng Lý Quân dâng lên dự cảm chẳng lành.
Huyền Trần Chân Nhân là cao thủ Thần Biến đỉnh phong, chuyện đủ khiến ngay cả ông ta cũng phải bó tay tìm đến mình, chắc chắn không tầm thường.
Ảnh bích nhanh chóng được mang tới, một tấm ngọc bích khắc hình rồng.
Thực ra ảnh bích là dụng cụ mà người Di Tích Cấm dùng để ghi hình, hơi giống máy quay. Tuy nhiên nó chỉ lưu được nhiều nhất vài phút, nhược điểm khá lớn.
Bây giờ ở Di Tích Cấm, chỉ mấy lão đồ cổ mới dùng ảnh bích, lớp trẻ đều ra thế tục mua điện thoại để ghi hình.
Nhận lấy ảnh bích, Lý Quân truyền một luồng nguyên khí vào.
Bề mặt sáng rực, một khung hình hiện lên trước mặt anh.
Trong hình, Cố Nghiên đang ngồi khoanh chân, gương mặt quằn quại, mày nhíu chặt, thân thể liên tục run rẩy.
Rồi một luồng khí đen chợt trào ra từ người cô, hóa thành một người phụ nữ tóc đen xõa dài.
Giữa trán của người phụ nữ ấy có ấn ký hình hoa mai, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo.
Dù chỉ qua hình ảnh, Lý Quân vẫn cảm được luồng khí lạnh thấm buốt lan tới.
Người phụ nữ tóc đen lên tiếng.
"Một linh thể tốt như thế lại để linh hồn yếu ớt như ngươi cầm quyền, đúng là lãng phí. Chỉ có ta làm chủ thân xác này mới phát huy hết tiềm năng của cô ta."
"Đợi linh hồn của ta hoàn toàn khống chế thân xác này, chắc chắn thiên hạ sẽ phải run rẩy dưới chân ta.”
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất