Cổ Trương Hào cũng bị Lý Quân nắm lấy. 

 

“Rắc!” 

 

Hắn vặn gãy rồi ném xuống đất. 

 

Lúc này, tất cả mọi người đều phát ngốc. 

 

Đám người kia vốn định lên giúp Trương Hào, lúc này thân thể cũng cứng đờ tại chỗ. 

 

Họ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. 

 

Động tác giết người của Lý Quân gọn gàng dứt khoát, hắn thậm chí không liếc nhìn cái xác nằm trên mặt đất, chắc chắn là một kẻ giết người không ghê tay. 

 

Lúc này, ánh mắt Lý Quân nhìn về phía người được gọi là anh Vũ kia. 

 

Đối phương bị dọa tới chân mềm nhũn, hắn lắp bắp nói: “Tôi...tôi là thiếu chủ nhà họ Dương...” 

 

Chưa kịp nói xong, một luồng sáng đỏ bay ra từ trong tay Lý Quân, đâm thủng cổ họng hắn. 

 

Máu tươi phun ra. 

 

Thân thể hắn lảo đảo rồi đổ ập xuống đất, không còn động tĩnh. 

 

Người còn lại sợ tới hồn siêu phách lạc, hắn hét lên rồi xoay người bỏ chạy. 

 

Chưa chạy nổi hai bước, thân thể cũng bị ánh sáng đỏ xuyên thủng, hắn ngã xuống, máu tươi bắn tung tóe. 

 

Chỉ còn lại Tiêu U và một cô gái khác, cả hai bị dọa tới run rẩy. 

 

Lý Quân không liếc bọn họ, hắn xoay người đi về phía trước. 

 

Vừa rồi Trương Hào định tấn công Lý Quân, hai người kia cũng định ra tay với hắn, vậy nên tất cả đều chết. 

 

Còn Tiêu U và cô gái kia không hề tỏ ra thù địch, vậy nên hắn mới không giết bọn họ, Lý Quân là người ân oán rõ ràng. 

 

Tiêu U và bạn nhìn xác chết ngã trên đất, sau đó thấy Lý Quân đi xa dần, sắc mặt cả hai trắng bệch. 

 

“Làm… làm sao bây giờ?” 

 

Cô gái kia run rẩy nhìn Tiêu U. 

 

“Người này ra tay tàn nhẫn, chắc chắn là kẻ liều mạng, đám Trương Hào xem như tự chuốc lấy, thông báo lại cho gia tộc họ, chuyện sau này thế nào thì chúng ta không quản được.” 

 

Nói xong, Tiêu Y kéo tay bạn đi xuống núi. 

 

Đám Trương Hào chết cả rồi, bọn họ cũng không còn tâm trạng đi tìm cái gì mà lối vào Thánh Địa. 

 

Nửa tiếng sau. 

 

Lý Quân đến một thị trấn gần nhất. 

 

Lúc này trời đã xế chiều, Lý Quân định nghỉ một đêm ở đây trước. 

 

Hắn đến một khách sạn. 

 

Ngày hôm sau, vừa định rời đi, hắn phát hiện rất nhiều khách chạy về một hướng, nói buổi đấu giá sắp bắt đầu. 

 

Lý Quân nhìn nhân viên khách sạn. 

 

“Buổi đấu giá là chuyện gì vậy?” 

 

Nhân viên cười nói: “Là thương hội Bạch Nguyệt tổ chức một buổi đấu giá, nghe nói có không ít đồ tốt, ngay cả hội trưởng thương hội - Chu Ưng Tuyết cũng đích thân tới chủ trì.” 

 

“Nhiều người lặn lội từ xa tới đây chỉ để tham gia buổi đấu giá.” 

 

Chu Ưng Tuyết đến đây rồi? 

 

Mắt Lý Quân sáng lên, hắn nói cảm ơn rồi cũng theo dòng người đến nơi tổ chức buổi đấu giá. 

 

Vừa xuất hiện đã thấy hai bóng người quen thuộc đang chen chúc chờ đợi trong đám đông. 

 

Chính là Tiêu U và bạn của cô ta. 

 

Hai người kia cũng thấy Lý Quân, ánh mắt bọn họ mang theo chút sợ hãi. 

 

“Tiêu U, lá gan của tên này cũng lớn thật, giết người của nhà họ Trương và họ Dương mà vẫn dám lượn lờ ở đây.” 

 

“Nghe nói nhà họ Trương đã phái cường giả cảnh giới Nguyên Cương đi báo thù đấy!” 

 

Tiểu U lắc đầu: “Chuyện này chúng ta không quản được, hắn ra tay gọn gàng như vậy, chắc là sau lưng cũng có chỗ dựa.” 

 

“Chỗ dựa gì? Nhà họ Dương, họ Trương còn cả nhà họ Vũ, tất cả đều nằm trong 100 thế lực mạnh nhất ở Di Tích Cấm.” 

eyJpdiI6IlZsTGxQRWxmTklhV1hBRU03RUVFb1E9PSIsInZhbHVlIjoiU0lDakZ4b01xckoyY1haa0crQVowV2JTeHJnRWlVV29PZmlXQlNqaGtUUTZER0t6Kyt6QVRiSEFPSm5uQUc0WSIsIm1hYyI6ImQ5ODFkZDMxNzQ3YzhhMDA0OTcxYjVmYjc3YjU5ZmMxMjBhYzg0OTdkNGMwOTdhNGNkOTQ4OTk5MjZkNDI3ZWYifQ==
eyJpdiI6IjU4WmlMS3RkRjZiZVBoOVk5SEZwVVE9PSIsInZhbHVlIjoiTXVtSWZnOWppVGVmRHBickZUUGZpXC9HZk96YnVvbldJRVFcL2FQZ1BjNm05MlhGeWtOeHR4YjJDb0xvYW9HTEZySldwVG05REhkQVUwbTZta3FlQzZFNXpLM3V2MFwvOFcwTUU0Y3h2bUVIRE81Q1BYdFVkT1ZNczNicWR2eGhCUkxmK3lRUzRvWTZqN05yU0ZQMUMrWlZiUGp0Rm9YTlpWTmNlZnJhQnJQTUdzak9ZdGtodmF2Q0E0VlJTaWF6K0Zvd0xjU2t0NjVKSk9lcUI1bXFWWGZRNjJsSXg2STRiandEcENaM0MxeDZJZXBWaUJlMWRmZXhnS1M3c0piT2plNyIsIm1hYyI6IjlhYWEyYTdhMjU1ZjE2NWY5YjliYjMwODQ4NmIwNDI2ZTM1ZTM0NTA1MmZlMmYzNTA1YjNkMDg0NDBkNmI3ZmIifQ==

“Chuyện gì vậy?”

Ads
';
Advertisement
x