Lý Quân giơ tay, một đạo kiếm quang bay ra, cả đám người đều bị chém nổ tung.
Những người còn lại đã hoàn toàn sợ hãi, cả đám như bầy chim hoảng sợ, bỏ chạy tứ phía.
Lý Quân không để ý đến bọn họ, mà đi đến trước thi thể người áo đen.
Vừa rồi người áo đen phóng ra mười mấy Huyết Sát Nô, trên người chắc chắn có pháp khí không gian.
Quả nhiên, trên ngón tay người này có một chiếc nhẫn.
Lý Quân vừa cầm nhẫn, hắn lập tức cảm nhận được không gian ở bên trong.
Nhưng diện tích chỉ có mười mấy mét vuông, không thể so sánh được với Huyết Ngọc Châu.
Lý Quân tùy tiện ném nó vào trong Huyết Ngọc Châu, hắn xòe bàn tay, từng luồng ánh sáng bao phủ người áo đen.
Người áo đen muốn luyện hóa máu của Lý Quân để tinh lọc huyết mạch Vu tộc, vậy thì hắn cũng có thể luyện hóa máu của đối phương.
Ngay sau đó, tinh huyết bị Lý Quân lấy ra.
Nhưng tinh huyết này rất tạp nham, không thể so với binh chủ mà Lý Quân đã từng luyện hóa.
Điều này khiến Lý Quân vô cùng chán ghét, loại huyết mạch này cho dù luyện hóa thì cũng không có bao nhiêu tác dụng.
Lúc này, Lý Quân lại chú ý tới trong tinh huyết có một giọt khác biệt, tỏa ra khí tức vô cùng khủng khiếp.
Lý Quân tách giọt tinh huyết đó ra, dùng Huyết Luyện Chi Pháp luyện hóa.
Chỉ trong nháy mắt, vô số tin tức tràn vào đầu.
Trên người Lý Quân bùng lên ngọn lửa, hư ảnh ma thần như ẩn như hiện.
“Truyền thừa Hỏa Thần.”
Ánh mắt Lý Quân càng ngày càng sáng.
“Xem ra tinh huyết Vu tộc có hai loại, một loại có thể cường hóa huyết mạch, giống như lần có được tinh huyết Binh Chủng, một loại còn lại hàm chứa truyền thừa, giống như tinh huyết Đại Vu trong tầng thứ nhất của tháp Tu La và giọt máu Hỏa Thần này.”
Lý Quân càng luyện hóa, hư thần Hỏa Thần càng lúc càng rõ ràng.
Cuối cùng dung hợp vào thân thể Lý Quân.
Ngay sau đó, thân thể Lý Quân biến thành kích thước cao ba rượng, đầu thú thân người, toàn thân phủ vảy đỏ, tai xuyên hỏa xà, hai chân đạp trên một con Hỏa Long, oai phong lẫm liệt, giống hệt như một Ma thần.
Hơn nữa, Lý Quân cảm nhận được một luồng năng lượng đang không ngừng lớn lên trong cơ thể.
“Mặc dù vẫn là nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong nhưng sau khi hóa thân thành hình thái Hỏa Thần, hắn gần như có được sức mạnh Thần Cảnh, cũng do người áo đen này không đủ mạnh, nếu không thì hắn đã chẳng giết được đối phương.”
Lý Quân thật sự nghĩ như vậy.
Lúc này, hắn phát hiện một luồng sáng lao ra từ địa lao sụp đổ để chạy về phía xa.
Là con Chúc Xà kia.
“Chạy đi đâu?”
Lý Quân đạp Hỏa Long đuổi theo.
Con rắn độc vừa chạy được mấy chục mét đã bị Lý Quân tóm lấy.
Chúc Xà run lẩy bẩy trong lòng bàn tay Lý Quân, ánh mắt lộ vẻ cầu xin.
Lý Quân vốn định luyện hóa Chúc Xà, con Chúc Xà này có huyết mạch thượng cổ, rất có ích với bản thân hắn.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Chúc Xà, hắn đột nhiên thay đổi ý định.
“Mày có bằng lòng thần phục tao không?”
Chúc Xà gật đầu, trông nó không khác gì con người.
Lý Quân thả nó ra.
Con Chúc Xà không dám chạy mà quấn trên cổ tay Lý Quân, hóa thành một chiếc vòng hình rắn.
Cùng lúc này.
Bên trong Bạch Cốt Môn.
Sau khi Tiêu Tinh Hồn rời khỏi Vũ Hóa Thánh Địa, ông và Dương trưởng lão - Diệp Y Sương mỗi người đi một ngả.
Trên đại điện.
Môn chủ Bạch Cốt Môn đang ngồi trên bảo tọa, nhìn chằm chằm Tiêu Tinh Hồn với vẻ mặt không thân thiện.
“Tiêu trưởng lão, bản môn chủ để ông đi đối phó Lý Quân, nhưng tôi lại nghe nói ông đã đầu hàng hắn ta, vậy ông còn về Bạch Cốt Môn làm gì? Định tự chui đầu vào lưới sao?”
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất