Đối mặt một Bán Bộ Thần Cảnh đỉnh phong, Lý Quân không dám lơ là như khi đấu với đám Thần Biến trước đó.
Anh bước lên một bước, khí thế bốc lên hóa thành một cuồng long, gầm thét lao ra ngoài.
Hai luồng sức mạnh va chạm, dấy lên một cơn bão năng lượng.
Ngay lúc ấy, một luồng kiếm quang lao ra từ trong tay lão giả, trực tiếp bẻ cong không gian.
Kiếm vừa đâm ra, đã áp sát trước ngực Lý Quân.
Ông ta tỏ vẻ đắc ý.
Tốc độ của thanh kiếm cực kỳ nhanh, đủ để chém chết Lý Quân.
Đó chính là sức mạnh của Bán Bộ Thần Cảnh đỉnh phong.
Dù ông ta chỉ thuộc loại yếu ở cảnh giới này, xếp hạng 90 trên Thiên Bảng, còn thấp hơn cả Diệp Lăng Tiêu. Nhưng thì sao, một Lý Quân non nớt không thể đỡ nổi một chiêu này của ông ta.
Quả nhiên, dưới kiếm quang, Lý Quân chưa kịp phản ứng đã bị đâm xuyên.
Nhưng nụ cười của ông ta vừa thoáng hiện đã tắt phụt, đồng tử bỗng co rút.
Bởi khi mũi kiếm xuyên qua, thân hình Lý Quân lại trở nên trong suốt, rồi biến mất hẳn.
Ông ta chỉ đâm trúng một tàn ảnh.
Khoảnh khắc ấy, ông ta sởn da gà, vội xoay người bổ một kiếm ra sau.
Bởi ông ta đoán Lý Quân sẽ đánh lén sau lưng.
Một kiếm chém xuống, ông ta ngẩn ra, phía sau trống trơn, hoàn toàn không thấy bóng Lý Quân.
Đang lúc chấn động thì ông ta lại thấy Lý Quân đã quay về đúng vị trí ban đầu, như chưa hề di chuyển.
Dĩ nhiên Lý Quân không đứng im. Không thì đã bị kiếm đâm chết rồi.
Thực tế, tốc độ của anh quá nhanh, lão giả hoàn toàn không bắt kịp.
Trái tim ông ta đập mạnh, một cảm giác nguy cơ mạnh mẽ ập lên.
Ông ta nhận ra Lý Quân không hề dễ ăn như mình nghĩ, thậm chí hoàn toàn vượt khỏi khả năng đối phó của ông ta.
Lúc này, lão giả định báo tin cho chấp sự Vương trong địa lao.
Ầm!
Một nắm đấm khổng lồ phóng to dần trong tầm mắt của ông ta.
Cú đấm nện xuống.
Ông ta bị đánh bay, bay vòng giữa không trung rồi rơi bịch xuống tận mấy chục mét.
Vừa chạm đất, một bàn chân lớn từ trên giáng xuống.
Ông ta đang định chống trả nhưng đã muộn.
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển, đá vụn bắn tung, một cái hố sâu hoắm xuất hiện.
Dưới đáy hố là cái đầu của lão giả.
Xương sọ dưới bàn chân đã nứt toác, hai mắt ông ta chìm vào bóng tối.
Lý Quân bước tới cửa địa lao, ngón tay búng ra một tia sáng lên trận pháp ở cửa.
Trận pháp sụp đổ, anh sải bước đi vào.
Trong một buồng giam của địa lao.
Gia chủ nhà họ Diệp, Diệp Lăng Tiêu và mấy vị cao tầng của nhà họ Diệp bị giam chung một chỗ.
Họ đã bị phong ấn tu vi, không cách nào cử động.
Khi chấp sự Vương và kẻ áo đen xuất hiện, Diệp Lăng Tiêu cũng mở mắt, van nài: "Chấp sự Vương, oan uổng quá! Nhà họ Diệp chúng tôi không liên quan gì với Lý Quân. Con gái tôi bị hắn ta ép đi cùng.”
Nghe vậy, chấp sự Vương mỉa mai.
"Diệp Lăng Tiêu, ra tay với nhà họ Diệp là quyết định chung của tám chấp sự chúng ta. Ngươi từng thấy lệnh của tám chấp sự ban ra rồi lại thu hồi chưa? Hơn nữa, ngươi có cấu kết với Lý Quân hay không thì cũng chẳng còn quan trọng nữa."
"Hiện nay trong Liên Minh Chính Đạo có nhiều kẻ không nghe điều động, chấp sự Ngô Đào đang muốn lấy một ví dụ để giết gà dọa khỉ. Xóa sổ Diệp Gia Trang, tất cả bảo vật đều thuộc về chúng ta. Nhất là ngươi, Diệp Lăng Tiêu, bản thân ngươi đã là bảo vật lớn nhất."
Dứt lời, chấp sự Vương quay sang hành lễ với kẻ áo đen: "Tiền bối, xin ra tay."
Kẻ áo đen khẽ gật, bước tới trước mặt Diệp Lăng Tiêu.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất