Cái tên Lý Quân gần đây thực sự vang dội. Bao nhiêu cao thủ của Vũ Hóa Thánh Địa đã chết dưới tay đối phương, ngay cả Chưởng giáo cũng mất tích sau khi đuổi giết Lý Quân.
Một người trẻ tuổi đến từ Di Tích Cấm, vậy mà danh tiếng đã chấn động khắp Chư Thánh Địa.
Người đàn ông trung niên hít sâu một hơi mới đè nén được nỗi hoảng hốt, rồi quát lớn: "Lý Quân, gan ngươi đúng là to, dám đến Vũ Hóa Thánh Địa làm càn. Tuy chưởng giáo không có mặt nhưng nơi đây cao thủ nhiều như mây, đủ để giết ngươi. Muốn tác oai tác quái ở đây, ngươi chọn sai chỗ rồi."
Ông ta nghĩ đây là Vũ Hóa Thánh Địa, địa bàn của mình, dù Lý Quân có lợi hại thế nào thì ông ta cũng không việc gì phải sợ cả.
Lúc này, những người tới bái sư xung quanh cũng bừng tỉnh, đồng loạt dồn mắt về phía Lý Quân.
Đặc biệt là Giang Tiểu Bảo, mặt mày sợ hãi.
Trước đó Lý Quân bảo tới phá sân, hắn ta chỉ tưởng đùa, không ngờ lại là thật.
Tên này điên rồi sao?
Dù hiện giờ tên tuổi Lý Quân đã vang khắp Chư Thánh Địa, nhưng lời đồn chỉ lưu truyền giữa các môn phái, đám người đến bái sư này nào biết Lý Quân là ai.
"Thằng này là ai vậy? Gan lớn phết, dám khiêu khích Vũ Hóa Thánh Địa, đúng là muốn chết."
"Còn dám xưng điện chủ Chiến Long Điện gì đó, Chiến Long Điện là thế lực quái quỷ nào, chưa nghe bao giờ."
"Chắc chỉ là cái thế lực hạng bét thôi.”
"Chắc hắn không biết Vũ Hóa Thánh Địa mạnh đến mức nào, dám đến đây khiêu khích, đúng là không biết lượng sức."
Đám người xôn xao, thậm chí có kẻ trừng mắt hung hăng nhìn Lý Quân, muốn bắt anh để lập công với Vũ Hóa Thánh Địa.
Lúc này người đàn ông trung niên đã bình tĩnh hẳn, nhìn thẳng vào Lý Quân, quát lớn: "Lý Quân, ngươi đã làm kinh động các trưởng lão, hộ pháp của Vũ Hóa Thánh Địa. Chờ họ ra tay đi, đến lúc đó ngươi sẽ nếm mùi tuyệt vọng."
Vừa nói xong
Ầm!
Quả nhiên, từ sâu trong Thánh Địa vang lên một tràng tiếng nổ vang dội.
Người đàn ông trung niên hoàn toàn yên tâm.
Chắc các trưởng lão đã biết rồi.
Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, một trận pháp đã chớp nhoáng ngưng tụ thành hình, bao trùm toàn bộ Vũ Hóa Thánh Địa.
Còn ông ta và mấy đệ tử Vũ Hóa Thánh Địa lại bị trận pháp cách ly ở bên ngoài.
"Cái gì thế này?"
Ông ta đứng sững tại chỗ.
Trận pháp đã mở mà ông ta còn chưa vào trong, các trưởng lão định làm gì?
Người đàn ông trung niên cảm thấy bồn chồn lo lắng.
Chỉ có đám người bái sư thì chưa nhận ra manh mối gì, vẫn lao nhao hò hét:
"Vũ Hóa Thánh Địa há để người ta khiêu khích, tiên sư mau ra tay bắt tên không biết sống chết này đi.”
"Trước mặt tiên sư thì hắn ta chỉ như con kiến thôi."
"Tiên sư hãy ra tay đi, hạng ngông cuồng thế này, chết cũng đáng."
Nghe tiếng hò hét dâng lên bốn phía, dưới những ánh mắt nóng rực đó, gã trung niên lại thấy tay chân luống cuống.
Ra tay cái mẹ gì!
Không thấy trận pháp đã mở để ngăn Lý Quân xông vào sao?
Chẳng lẽ Lý Quân đáng sợ đến mức ngay cả các trưởng lão cũng không dám ra nghênh chiến?
Trong lòng ông ta gào thét.
Lý Quân từng bước đi về phía sơn môn, anh cũng không ngờ đám người Vũ Hóa Thánh Địa lại chó đến thế, mở thẳng trận pháp.
Nhưng thì đã sao?
Trước mặt Lý Quân, dù trận pháp lợi hại đến đâu cũng chỉ có một kết cục, bị một đao hủy diệt.
Thấy Lý Quân tiến lại gần, gã trung niên bắt đầu hoảng, tỏ vẻ sợ hãi.
Đại trận hộ sơn đã mở, một khi trận mở thì không ai ra vào được.
Muốn quay lại trong Thánh Địa là điều không thể, càng đừng mong các trưởng lão hộ pháp sẽ ra tay cứu ông ta.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất