Lý Quân đương nhiên không dám khinh thường, chín bóng rồng trên bầu trời hóa thành một thanh kiếm lồng lồ.
Kiếm trận Thất Sát ngưng kết, rồi đánh ra.
Một kiếm mang theo khí thế rung trời, sóng khí bộc phát, năng lượng khủng khiếp để lại một hố sâu trên mặt đất.
Diệp Y Sương và mấy vị cường giả nửa bước Thần Cảnh khác đều bị sóng khí đẩy bay ra ngoài, miệng còn phun máu.
Ngay cả Lâm Lạc cũng lui về sau.
“Ầm ầm!”
Lần nữa chặn lại đòn tấn công của kiếm linh, Lý Quân cũng phun máu.
Đợi đến khi cố ép máu tươi đang trào lên trong ngực, kiếm thứ hai của lão giả đã khóa chặt Lý Quân.
“Lâu lắm rồi tôi mới gặp một người trẻ tuổi mạnh như cậu. Thật không may, sự tồn tại của cậu đe dọa đến tôi, vậy nên cậu chắc chắn sẽ phải trả giá."
Nói xong, luồng kiếm khí đáng sợ ập xuống, lão ta muốn hủy diệt Lý Quân.
Một khi nhát kiếm này chém xuống, Lý Quân chắc chắn sẽ bỏ mạng.
Đây chính là sự cường thế của lão giả.
Trong các thánh địa hầu như không một ai có thể chống lại lão ta.
Kiếm tôn nghĩ mình đã ăn chắc được Lý Quân, dưới uy thế như vậy, Lý Quân chắc chắn sẽ hoảng sợ, tuyệt vọng.
Nhưng không ngờ Lý Quân lại cười, không hề tỏ ra hoang mang.
Lý Quân thản nhiên đối mặt với kiếm quang rơi xuống: “Thần Cảnh thì có gì lợi hại? Ông nghĩ chỉ có mình ông là Thần Cảnh sao?”
Ánh sáng đỏ như máu bao phủ quanh người Lý Quân, bâu trời xuất hiện sấm sét cuồn cuộn, điện chớp lôi gầm, như ngày tận thế.
Cùng lúc, nguy cơ hủy diệt tỏa ra từ trên người Lý Quân.
Từng hồi sấm sét chặn đứng luồng kiếm quang đang chém xuống.
Gương mặt lão giả tỏ vẻ không thể tin nổi.
Lúc này, trong lòng lão ta sinh ra cảm giác bất an.
“Thần Cảnh? Lẽ nào sau lưng tên tiểu tử trước mặt này cũng có một cường giả Thần Cảnh?”
Không thể nào, theo lão được biết, cả Thánh Địa không hề có Thần Cảnh.
“Loại Thần Cảnh rác rưởi cũng dám động tới người của Lôi Quỳ đây?”
Giọng nói của Lôi Quỳ vang lên.
Đúng lúc này, một cỗ lực lượng mạnh mẽ xuất hiện rồi tràn ra bốn phía.
Bóng người lơ lửng trên không trung, xung quanh được bao bọc bởi sấm sét, sự xuất hiện của người này giống như một Lôi Thần thời viễn cổ.
Đặc biệt là trong con mắt của gã lại có một lôi thú đang phun ra lôi kiếp.
“Đây là cái thứ gì?”
Sự bất an trong lòng lão giả ngày càng mãnh liệt, lão không dám nương tay, kiếm Thanh Huyền bộc phát uy lực mạnh nhất.
Đối mặt với kiếm Thanh Huyền đang chém xuống, Lôi Quỳ giơ tay, sấm sét vô tận lập tức bao phủ lấy thanh kiếm.
Lão giả cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp ập trới.
Sấm sét vô tận rơi xuống.
Bị sét đánh trúng, thân thể bị sấm sét xuyên qua, cơ thể lão bay ngược xa ra, trông vô cùng thêm thảm.
Khuôn mặt ngang ngược lạnh lùng lúc này lại tràn đầy sợ hãi.
Lão cảm nhận được khí tức Thần Cảnh trên người Lô Quỳ, lão nghĩ đến một nhân vật tai to mặt lớn của thời đó, Lôi Tôn của Vu tộc.
Tuy lão là Kiếm Tôn nhưng cũng chỉ là một danh hiệu tự xưng, ở thời đại đó, lão ta còn không có tư cách xưng tôn.
Nhưng vị Lôi Tôn đó lại là danh xứng với thực.
“Lẽ nào, cậu chính là vị Lôi Tôn kia sống lại?”
Lúc này, lão ta đã vô cùng hoảng sợ, ánh mắt tun rẩy Lôi Quỳ.
Lúc sau, lão lại không chút do dự quỳ xuống.
“Vãn bối không biết chân thân của Lôi Tôn ngài ở đây, xin Lôi Tôn tha mạng,:
Lão ta thật sự sợ hãi, đây là người mà lão không thể đắc tội.
Lâm Lạc và những người khác trợn tròn mắt.
Đó là kiếm linh – cường giả Thần Cảnh, vậy mà lại cầu xuống xin tha, chuyện quái quỷ gì thế này?
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất