Anh trợn mắt, cảm nhận ý chí hủy diệt đang cuồn cuộn trong người.
"Chẳng lẽ ta vì Lôi Qùy tìm bấy nhiêu pháp khí thuộc tính Lôi, cuối cùng lại chết trong tay ông ta?"
Ngay khi Lý Quân định liều mạng đẩy lôi đình ra khỏi cơ thể, thì luồng sấm sét bá đạo vô song bỗng dịu lại.
Nó còn bắt đầu chữa lành thân thể anh, cường hóa thân thể, sinh cơ lan tràn.
“Chuyện gì thế này?"
Lý Quân ngẩn ra, chỉ thấy một sức mạnh hùng hậu tự nhiên dâng lên.
Áo Nghĩa Chi Lôi hiện lên trong đầu anh.
Bản mệnh Huyết Long chưa triệu hoán đã bay vọt ra khỏi cơ thể Lý Quân, trên thân rồng là sấm sét vô tận.
Giữa biển sấm sét cuồn cuộn, bản mệnh Huyết Long phát ra từng tiếng long ngâm, tựa như chân long thực thụ.
Cảm nhận được dòng chảy Áo Nghĩa Chi Lôi trong đầu, Lý Quân biết Lôi Qùy không phải muốn lấy oán báo ân, trái lại còn ban cho anh một cơ duyên.
Áo Nghĩa Chi Lôi cùng loại với Áo Nghĩa Tốc độ mà anh nhận được khi luyện hóa huyết tinh của Đại Vu, đều là thiên phú huyết mạch của Vu tộc.
Lý Quân có một dự cảm, sau khi lĩnh ngộ Áo Nghĩa Chi Lôi, một khi thi triển Huyết Lôi Chấn Thiên Quyết, uy lực sẽ cực kỳ khủng khiếp.
Đúng lúc ấy, Lôi Qùy đi tới trước mặt Lý Quân.
"Lý Quân, cảm ơn cậu đã tìm về cho tôi từng ấy pháp khí thuộc tính lôi, cuối cùng cũng khôi phục Thần Cảnh."
"Vừa rồi tôi truyền Áo Nghĩa Chi Lôi cho ngươi cậu, coi như lời cảm ơn. Cậu phải lĩnh ngộ cho tốt đấy."
Lý Quân nhìn chằm chằm Lôi Qùy, cứ như đang ngắm một bảo vật hiếm có.
"Thần cảnh? Ngài đã đạt tới Thần Cảnh rồi.”
Lôi Qùy gật đầu.
"Tôi đến từ mấy ngàn năm trước, vào thời kỳ mạnh nhất, tung hoành thiên hạ khó gặp địch thủ, thì tu vi Thần Cảnh không đáng kể gì."
"Nhưng nay trời đất biến hóa, Thần Cảnh đã là cảnh giới mạnh nhất cõi này. Hơn nữa với thân thể Đại Vu này của tôi, một khi khôi phục đến Thần Cảnh, huyết mạch cũng sẽ thức tỉnh, trong cùng cảnh giới thì gần như vô địch."
Nói tới đây, trên người Lôi Qùy tỏa ra một khí thế độc tôn, uy nghi ngút trời.
Đấy mới là dáng dấp của cao thủ chân chính.
So với lúc mới tỉnh lại thì như một người khác.
"Nếu Mặc Lân không bị cậu giết, sau khi khôi phục, tên đó còn mạnh hơn tôi."
Lôi Qùy dường như đoán được Lý Quân nghĩ gì, nói.
Rồi lập tức lướt qua đề tài này.
"Thôi, người đã chết, không nhắc tới nữa. Lý Quân, cậu phải lĩnh ngộ Áo Nghĩa Chi Lôi cho thật tốt. Dòng dõi của tôi vốn thưa thớt, khả năng cao huyết mạch truyền thừa đã đứt đoạn."
"Cậu kế thừa Áo Nghĩa Chi Lôi của tôi, tương đương với con của tôi.”
"Gì cơ?”
Lý Quân thấy Lôi Qùy quá vô liêm sỉ.
Còn đòi làm cha mình?
Đúng lúc này anh cảm nhận được Tiêu Tinh Hồn đã trở về, nên không chấp nhặt với Lôi Qùy nữa, quay ra ngoài.
Vừa xuất hiện, đã thấy Tiêu Tinh Hồn xách mấy con thỏ quay lại, vui vẻ nói: "Chủ nhân, hôm nay sẽ để ngài nếm thử tay nghề của lão Tiêu này.”
Cùng lúc đó.
Chư Thánh Địa, nhà họ Diệp.
Lúc này đại sảnh nhà họ Diệp đèn đuốc sáng trưng, tất cả người cầm quyền nhà họ Diệp đều tụ họp đông đủ.
Gia chủ nhà họ Diệp, Diệp Lăng Tiêu, chắp tay sau lưng, đảo mắt nhìn mọi người.
Cách đây mấy giờ, ông ta nhận được mệnh lệnh từ Liên minh Chính đạo về việc đuổi giết Lý Quân.
Lúc ấy ông ta mới biết Lý Quân, người đã gây náo động long trời lở đất ở Di Tích Cấm, đã đặt chân đến Chư Thánh Địa.
“Mọi người có ý kiến gì về việc đuổi giết Lý Quân không?”
Diệp Lăng Tiêu hỏi.
Ông ta là một thành viên của Liên minh Chính đạo, theo lý nên chấp hành mệnh lệnh của Liên minh. Nhưng sau lời nhắc nhở trước đó của con gái Diệp Y Sương, ông ta lại phải cân nhắc lại về việc có nên đối đầu với Lý Quân hay không.
Nghe Diệp Lăng Tiêu hỏi, đám cao tầng phía dưới im lặng một lát, cuối cùng có người lên tiếng.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất