Nghe mệnh lệnh của người đàn ông trung niên, một đám người lập tức xông về phía Lý Quân.
Tiêu Tinh Hồn bước ra không chút do dự, khí thế cường giả nửa bước Thần Cảnh bộc phát.
Nhóm người kia dừng bước, trên mặt lộ rõ vẻ e ngại.
Ngay cả người đàn ông trung niên kia cũng ngạc nhiên.
“Cường giả nửa bước Thần Cảnh?”
Đối phương nhìn chằm chằm Tiêu Tinh Hồn.
Tiêu Tinh Hồn gật đầu.
Nhưng ngay sau đó, người đàn ông kia lắc đầu: “Nửa bước Thần Cảnh sơ kỳ mà thôi, so với Vạn Bảo Lâu thì chẳng là cái thá gì, bắt ông ta lại.”
Nói xong, hai người bước ra.
Kiếm quang trong tay trực tiếp bao phủ Tiêu Tinh Hồn.
Vậy mà lại là nửa bước Thần Cảnh.
Chẳng trách đối phương lại không xem Tiêu Tinh Hồn ra gì.
Đối mặt với hai nửa bước Thần Cảnh xông tới, Tiêu Tinh Hồn không lùi bước, hai cánh tay lưỡi lê xé toạc không khí, nghênh đón hai người.
Ngay sau đó, tiếng va chạm vang lên.
“Bịch!”
Tiêu Tinh Hồn lùi lại mấy bước mới đứng vững.
Một mình ông đối mặt với hai nửa bước Thần Cảnh, cuối cùng vẫn không địch lại.
Sau khi đánh bại Tiêu Tinh Hồn, đối phương không dừng lại mà tiếp tục lao về phía trước, lòng bàn tay tỏa ra luồng khí tức khủng bố mang theo gió lốc cuồn cuộn.
Khí tức trên hai người gần giống nhau, có lẽ là tu luyện cùng một loại công pháp, hơn nữa còn tinh thông tấn công kết hợp, uy lực trở nên đáng sợ.
Tiêu Tinh Hồn muốn đỡ đòn nhưng lại bị Lý Quân ngăn lại.
“Chỉ là một Vạn Bảo Lâu cỏn con, có tư cách gì mà đánh thuộc hạ của tôi bị thương, đúng là muốn chết!”
Giọng nói lạnh lùng của Lý Quân vang lên.
Năm ngón tay Lý Quân xòe rộng rồi đánh xuống.
Với Lý Quân mà nói, nửa bước Thần Cảnh sơ kỳ và sâu kiến không khác gì.
Hắn chỉ tùy ý đánh ra một chưởng, lực lượng giải phóng đã nghiền ép.
Hai người kia chưa kịp tiếp cận đã cảm nhận được một cỗ năng lượng cường đại như sóng lớn cuồn cuộn ập tới.
Công kích trên tay lập tức bị đánh tan.
Sức mạnh này khiến vẻ mặt hai người thay đổi.
Chưa kịp phòng ngự đã bị sức mạnh khổng lồ bao trùm.
“Bịch bịch!”
Cả hai bị đánh bay, miệng hộc máu.
Lúc này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm Lý Quân với ánh mắt âm u.
Lý Quân bước về phía trước, chỉ tay vào người đàn ông: “Nửa bước Thần Cảnh sơ kỳ không đáng nhắc tới, vậy đỉnh phong thì sao?”
Giọng nói như sấm sét, trên người bộc phát uy thế khiến người đàn ông trung niên nghẹt thở.
Xung quanh trở nên yên tĩnh.
Biểu cảm trên gương mặt người đàn ông cũng cứng lại.
Ở các Thánh địa, nửa bước Thần Cảnh cũng xem như là cao thủ nhưng không hiếm, dù sao thì các trưởng lão của những môn phái lớn đều có tu vi này, nhiều người trẻ tuổi cũng đã bước vào nửa bước Thần Cảnh.
Nhưng nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong thì không phải vậy.
Đây là thực lực của cấp giáo chủ.
Có thể nói là người định ra quy tắc của các Thánh địa.
Dù Vạn Bảo Lâu thế lực to lớn, cũng không muốn đắc tội cường giả nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong.
Hơn nữa người trước mắt này lại trẻ tuổi như vậy, tiềm lực lại càng lớn.
Ông ta hít một hơi thật sâu rồi chủ động nhận lỗi với Lý Quân trước mặt mọi người: “Thì ra là cao thủ chân chính ở đây, tôi có mắt như mù, xin được nhận tội, nguyện dâng ba trăm linh thạch để bồi thường.”
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất