Những tay nhỏ lẻ như trang chủ Mộc gia ở trấn Bạch Thủy không đáng để đám người Lục Trầm để mắt đến. 

 

"Mộc Viễn là trang chủ Mộc Gia Trang, sống ngay tại trấn Bạch Thủy." 

 

"Đem hắn tới đây." 

 

Lục Trầm ra lệnh. 

 

Nửa canh giờ sau. 

 

Mộc Viễn bị áp giải tới Long Hổ sơn trang, bị quẳng thẳng xuống trước chân Lục Trầm. 

 

"Ngươi có quan hệ gì với Lý Quân? Hắn đi đâu rồi?" 

 

Lục Trầm tra hỏi. 

 

“Lý Quân và tôi không có quan hệ gì, chỉ đúng lúc chị tôi từ Di Tích Cấm đến thăm nên tình cờ biết hắn.” 

 

Mộc Viễn không ngu, nếu nói không có liên quan thì bọn họ sẽ không tin, nhưng nếu nói thân thiết quá thì hôm nay ông ta sẽ gặp xui xẻo. 

 

"Từ Di Tích Cấm à?" 

 

Lục Trầm khẽ gật đầu. 

 

"Thế hắn đi đâu?" 

 

"Tiểu nhân cũng không biết. Lý Quân kiêu ngạo, không coi ai ra gì, nên không nói cho tôi biết hành trình của mình.” Mộc Viễn run rẩy đáp. 

 

Lục Trầm gật gù: "Xem ra ngươi không nói dối." 

 

"Vậy… vậy tiểu nhân có thể về được không?" 

 

Trong mắt Mộc Viễn lóe lên vài phần hy vọng. 

 

"Dĩ nhiên… là không." 

 

Nói xong, Lục Trầm vung tay, đánh thẳng xuống đầu Mộc Viễn. 

 

"Rắc!" 

 

Thất khiếu chảy máu, Mộc Viễn đổ gục xuống đất. 

 

"Chỉ cần dính dáng tới Lý Quân thì đều đáng chết." 

 

Lục Trầm lạnh lùng nói. 

 

Đồng thời quát thuộc hạ: "Giết hết đám này đi." 

 

Nghe vậy, những người nắm quyền còn lại mặt không biến sắc. 

 

Một lũ kiến hôi, chết thì chết, ai thèm bận tâm. 

 

Tưởng Liên minh Chính đạo là chính nghĩa thật sao? Qúa ngây thơ. 

 

"Giờ làm sao đây?Lý Quân đã vào Chư Thánh Địa. Dù có ban lệnh Trừ Ma đi nữa, muốn bắt hắn thì chẳng khác nào mò kim đáy bể." 

 

Giết người xong, lửa giận của Lục Trầm nguội đi nhiều, ông ta cũng bình tĩnh lại. 

 

"Hắn rời trấn Bạch Thủy chưa đầy nửa ngày, chân có nhanh đến mấy cũng chẳng đi được bao xa. Lập tức phong tỏa, lấy trấn Bạch Thủy làm trung tâm, nhiều khả năng sẽ tóm được hắn." 

 

Ngô Đào nghe vậy thì lắc đầu: "Hiện chưa rõ thực lực thật sự của Lý Quân. Nếu tám người chúng ta tự mình ra tay, chắc chắn sẽ trấn áp được hắn, còn phái người khác đi chặn, chỉ e đi nộp mạng thôi.” 

 

Nghe Ngô Đào nói thế, mọi người quanh đó đều cau mày. 

 

"Yên tâm, chỉ cần phái ra cao thủ cấp chưởng giáo, Lý Quân chắc chắn sẽ chết." 

 

Lục Trầm nói. 

 

Ông ta ngoắc tay, một bóng dáng yểu điệu bước ra từ đằng sau. 

 

Nếu Lý Quân có mặt, hẳn sẽ nhận ra đó là Nhậm Nhã Quỳnh. 

 

Nhậm Nhã Quỳnh bị Lý Quân phế tu vi, sau đó được Nhậm Vấn Tiêu đưa tới Thái Huyền Môn để trị thương, nhờ thế mới giữ được mạng. 

 

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy hơi thở trên người Nhã Quỳnh còn mạnh hơn trước vài phần. 

 

Xem ra không chỉ tu vi phục hồi, thực lực còn tiến bộ thêm. 

 

"Vị này là…?" 

eyJpdiI6IlFyS0o5aDBMNDhGNVwvdGIyaVltWWtnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjFRZTlOclVsUGdSUWxPdlo5b1lCNlBOb0NCZHdzb3lCNUpNb3l4YXArVCtpcnNJZ096ZFFQc0d0bVwvS2M0TkZ4IiwibWFjIjoiODRiYmUxNmIzZjNmZjZmZGMzZjFkZGQxYTJkZGQ2OTUzMGNhOTI0ODI4YWVjYjAwMjFkZWNlY2Y4ZDQ3ZTFmMiJ9
eyJpdiI6IldERDRSNTZ1aTIwREdwR0cwenFWalE9PSIsInZhbHVlIjoiaEVFcjFLNkh4dFpsTjhRQ0VzY1Q1ZHlcL1BVMjVjVEVEdG1nZEM3VEJMdEZqTHRMREtcL1hxdFppeGhwRW1xTFJrQk9YVEg1a0d4R0xFcW1nY1ZCcUR5ZUxhaGZPZFRKcXNhT2ZmVlJqcnF0ZER2Y0c1MmtudjNCSmtXS0lOdE9zMEZzWUpYcmxkY1ZuUkt0Z011bzZQbjRPSjhMdG90WGFcL0NyQlNXVTI4b04xVGZoNHlHUkhYcWN1ODJDSEdBcGNpIiwibWFjIjoiODE2ZGZiOTg3MzRjMzNmY2NmZmJlMjkzNzczZDNkNmY0OGNjYjYzMzQwNzJhZDMzM2E0M2M5NWIzOGJlZDk5NSJ9

Nhậm Nhã Quỳnh hành lễ với Ngô Đào và vài vị chấp sự khác, rồi mới mở lời. "Tiểu nữ Nhậm Nhã Quỳnh, hiện là đệ tử Thái Huyền Môn, đến từ Di Tích Cấm, ngoài ra tiểu nữ còn một thân phận nữa, là dì hai của Lý Quân."

Ads
';
Advertisement
x