Ánh mắt Lý Quân quét qua từng người, hắn nhìn thấy sự kiên nghị trên trên gương mặt của bọn họ. 

 

“Mọi người có biết mình đang đối lực lượng thế nào không? Phòng tuyến chiến bộ Bắc Vực chỉ chưa đầy hai mươi phút đã bị họ phá vỡ.” 

 

Lý Quân lớn tiếng hỏi. 

 

“Bảo vệ quê hương, có chết cũng không hối hận!” 

 

Mọi người đồng thanh hô vang, tiếng hô thấu tận trời xanh. 

 

“Được!” 

 

Lý Quân cười ha hả. 

 

Trong tay xuất hiện A Tị Đao, hắn bước về phía trước, một người một đao, để lại cho mọi người bóng lưng cô độc, ngạo nghễ. 

 

Đi được một trăm mét, đột nhiên Lý Quân dừng lại, cắm đao trước mặt rồi nhìn chằm chằm ba trăm quân Trừ Ma đang nhanh chóng tiến tới. 

 

Khí tức cường đại tỏa ra, lúc này hắn như một ngọn núi sừng sững. 

 

Trong mắt Long Nha, Đoàn Vân Huy, Vũ Tạ Hoa,…Lý Quân chính là một chiến thần. 

 

Đặc biệt là Ưng Kế Cường, trong mắt tràn đầy ánh sáng. 

 

“Lão đại quả không hổ là lão đại, đúng là quá đẹp trai.” 

 

Ưng Kế Cường giơ ngón tay cái về phía bóng lưng Lý Quân. 

 

Ngay cả Viên Vinh cũng phải cảm thán. 

 

Lý Quân khiến người ta ngưỡng mộ. 

 

Lúc này, ba trăm quân Trừ Ma cách Lý Quân chưa đầy hai trăm mét. 

 

Hơn ba trăm cường giả, yếu nhất cũng ở cảnh giới Cương Khí, tập hợp thành khí thế vô cùng khủng bố, giống như gió lốc cuốn tới. 

 

Trận chiến sắp bắt đầu. 

 

Ưng Kế Cường, Vũ Tạ Hoa, Long Nha, Đoàn Vân Huy…lần lượt siết chặt tay, chuẩn bị tham chiến. 

 

Nhưng ngay lúc này, giọng của Lý Quân vang lên. 

 

“Trận chiến hôm nay để một mình tôi đối mặt, các người chỉ cần áp trận cho tôi là được.” 

 

Nghe vậy, Long Nha là người đầu tiên lắc đầu: “Cậu Lý, chúng tôi phụng mệnh đại trưởng lão, sao có thể để một mình cậu đối mặt.” 

 

Lý Quân là đệ nhất cường giả Long Quốc, điều đó không sai, nhưng ba trăm người này không có kẻ nào yếu, tập hợp một chỗ giống như nước lũ, không thể ngăn cản. 

 

“Tô Vạn Lý bảo các người đều nghe theo sự chỉ huy của tôi, chẳng lẽ muốn chống lại mệnh lệnh. Hơn nữa, một mình tôi đủ để chôn vùi hơn ba trăm người này.” 

 

Nói xong, Lý Quân đột nhiên rút trường đao cắm dưới đất lên, ánh mắt đăm đăm nhìn vào đội quân Trừ Ma đang nhanh chóng tiến về phía này. 

 

Long Nha và những người khác nhìn nhau. 

 

“Cậu Lý là chiến thần của Long Quốc, một người địch cả một nước, chúng ta lên cũng chẳng có tác dụng gì.” 

 

Đoàn Vân Huy lên tiếng. 

 

Cuối cùng họ chọn cách đứng ngoài quan sát. 

 

Nếu Lý Quân lâm vào cảnh hiểm nguy, dù chết thì bọn họ cũng sẽ không do dự xông lên. 

 

“Lão đại nhất định sẽ thắng.” 

 

Ưng Kế Cường siết chặt tay nói. 

 

Giống như nói cho mọi người xung quanh và bản thân nghe. 

 

Lý Quân siết chặt A Tị Đao, ánh mắt rực cháy, xung quanh hắn nổi lên gió lốc, áo khoác bay phấp phới. 

 

Theo phán đoán của hắn, kẻ cầm đầu kia hẳn là nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong, không kém gì Vũ Hóa chưởng giáo. 

 

Còn phía sau, hơn ba trăm người tập hợp lại càng khủng khiếp hơn. 

eyJpdiI6Iml6MWFMY3Q3ajE2RXdsUlwvT1VtR1N3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IldlbkQ3TWVWTDVtUkNSZFhjVDhmXC8zVVhTTlhpRmkyZGdDS2tEeWkxMzY4MHdMdTArU0FYQk1CdFJcL3NLUFFKSSIsIm1hYyI6Ijk3ZGY5MDEzM2M5MTUwY2IzYjEzOTBlZjlhMWFiMTc5Y2U3MTQ5MjM4YTI5YmI5NThmODA0YzBjNDc1OTJhMjIifQ==
eyJpdiI6ImFRbDZVRzdmaWhKYThXTXRHcnh6Mmc9PSIsInZhbHVlIjoiTEI1NGMrbGJ6S0cxMHZzNW1NVWh5S2RLSlcrdStpVVMzNzFWM0haanFEMHppQlwvbzdyY2hWSU1YOCsrT29FTytva3VxdkJpYnlCd1lpSW1LUnpqMm9jeUFqWEM5VlZwcmVQR291MnR0Ykt2NXdjZXVJaGoydjJlVGZQam5scm56TVlwMlJNMFB3NnlqT3U5SFpKaDNkYlVaTm96VG1BWXFvcjN1d2EzRGZ2azNpSk5PQ1VZYWNpYU9tK251Y09OXC9SQ3hqV1BIZHBCdXhIVlNxbW9Mc2FPOENtb3F2TzdyTHFRbnJmZ0t0eGVLUVNzZ2xOQTRaRGQxN0FFR0JSeko1cFlOWTZVNkNoaFJNN01jYzQ0eDM4Zz09IiwibWFjIjoiNDQzNDk4YjIyZDhkYzc4ZmEzYzFlNDdjNWJmMTY3MDQ1NWVlNjQ1M2ZiYTFkZDM3MThmMDgzMWE4NDg0NWM3MyJ9

Phía bên kia, Lương Vũ cũng nhìn thấy Lý Quân đang một mình đối mặt với quân Trừ Ma.

Ads
';
Advertisement
x