“Tập đoàn Bạch Thị của chúng tôi làm sao có thực lực cạnh tranh với các công ty lớn đó? Anh trai của tôi là chú của Lý Quân, tôi là cô của Lý Quân, ông dám không giao dự án này cho chúng tôi, ông có nghĩ đến hậu quả chưa?”
“Nếu Lý Quân biết ông đối xử với chúng tôi như vậy, cậu ta sẽ không vui đâu.”
Vũ Tạ Hoa không nói gì, mà bảo họ đợi một chút, trực tiếp đứng dậy trở về sân sau.
“Tú Vinh, dù sao Vũ Tạ Hoa cũng là Thống đốc Sở Châu, em nói chuyện như vậy, liệu có đắc tội với ông ta không?”
Bạch Kính Đình cau mày, có chút lo lắng nói.
Bạch Tú Dung lại tỏ ra đầy tự tin: “Yên tâm đi, anh là chú của Lý Quân, anh sợ gì? Em chính là muốn lôi Lý Quân ra để áp chế ông ta, để ông ta biết rõ chúng ta có thân phận gì, dự án này chúng ta nhất định phải lấy được.”
Trong sân sau, Vũ Tạ Hoa thuật lại lời nói của hai anh em Bạch Tú Dung cho Lý Quân nghe.
Lý Quân không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Bạch Tú Dung này quả thực không ra gì, dám tự xưng là cô của mình, bà ta cũng xứng sao?
“Ông chủ Lý, vừa hay tôi còn mấy dự án nhỏ, tuy nhỏ thật nhưng ba bốn dự án cộng lại lợi nhuận cũng rất đáng kể, chi bằng giao cho họ làm.”
Vũ Tạ Hoa thỉnh cầu.
Lý Quân lại lắc đầu: “Không cần, một dự án cũng không giao cho họ. Lần này không cần giao, về sau cũng không cần giao.”
Lý Quân vô cùng chán ghét hai anh em này, hận không thể xé rách miệng họ.
Giương cao cờ hiệu của mình cáo mượn oai hùm, thực sự không ra gì.
“Được, vậy tôi sẽ bảo họ rời đi ngay.”
“Tôi đi cùng ông.”
Lý Quân nói.
Sau đó hai người cùng nhau đến sảnh trước.
“Bạch Tú Dung, chuyện dự án ông đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Vũ Tạ Hoa vừa bước vào cửa đại sảnh, giọng nói kiêu ngạo của Bạch Tú Dung đã vang lên, đầy vẻ hách dịch.
“Dự án sẽ không giao cho các vị.”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Ngay sau đó, Lý Quân xuất hiện từ phía sau Vũ Tạ Hoa.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của Lý Quân, cổ Bạch Tú Dung như bị ai đó bóp nghẹt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Bạch Kính Đình bên cạnh càng mở to mắt, tràn đầy vẻ không thể tin được.
Thì ra là Lý Quân!
Lý Quân đã về Sở Châu.
Vừa thấy Lý Quân, mặt mày anh em nhà Bạch Kính Đình thay đổi thấy mà buồn cười.
Lý Quân nhìn Bạch Tú Dung với vẻ chán ghét, nói: "Nghe nói cô mượn danh tôi, bảo Thống đốc Vũ duyệt dự án cho các người?"
Bên cạnh, Bạch Kính Đình vội cười làm lành: "Quân à, cô Tú Dung của con chỉ lỡ miệng nhắc đến mối quan hệ thân thích với chúng ta mà thôi."
Bạch Tú Dung cũng vội vàng cười nói theo: "Đúng đó, Quân à, mình là người một nhà, giờ con phát đạt rồi, cho cô được thơm lây chút."
Hai anh em nhìn Lý Quân với bộ mặt nịnh nọt thấy rõ.
"Ai là người một nhà với cô? Với lại, tôi chỉ có một cô ruột thôi, cô là thứ gì mà nhận vơ?"
Lý Quân mắng thẳng mặt, chẳng thèm nể nang.
Nghe vậy, mặt mũi Bạch Tú Dung và Bạch Kính Đình sa sầm lại ngay.
Bạch Tú Dung còn gào lên: "Anh này, anh xem thằng cháu anh ăn nói kiểu gì thế?"
"Cho dù bây giờ nó ăn nên làm ra, cũng đâu thể đến mức chối bỏ cả họ hàng chứ."
Bạch Kính Đình cũng giận tái mặt: "Lý Quân, mau xin lỗi cô Tú Dung đi, sao con lại thành ra như vậy?"
"Im hết đi!"
Trên người Lý Quân toát ra vài phần sát khí lạnh lẽo.
“Tôi nghe nói lúc tôi không có ở đây, các người dựa danh nghĩa tôi đi khắp nơi cướp dự án. Tôi nói trước: nếu còn để tôi biết các người lợi dụng tên tôi làm bậy, tôi sẽ khiến các người không sống nổi.”
“Còn nữa, chỗ Vương Hữu Lân và Hoàng Giang Triều, tôi cũng sẽ báo để họ không bao giờ giao dự án cho các người nữa.”
“Thống đốc Vũ, nếu bọn họ còn dám tới quấy rầy ông, cho người dùng gậy đuổi thẳng bọn họ ra ngoài.”
Ban đầu hai anh em này còn tưởng Lý Quân nể mặt Lý Mộng Vân mà nhượng bộ, nên bọn họ mới dám cãi lại Lý Quân, bây giờ thấy Lý Quân thật sự nổi giận, cả hai liền hoảng hốt.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất