Hai thủ vệ cũng ngớ người, không ngờ người thanh niên trông bình thường kia lại khiến Tổng đốc đích thân ra đón.
Còn Lý Quân được Vũ Tạ Hoa nhiệt tình tháp tùng, đi thẳng vào phủ Tổng đốc.
Bừng tỉnh, Dương Văn Thục vội kéo tay thư ký của Vũ Tạ Hoa.
"Thư ký Hà, chiều nay tôi còn có thể gặp Vũ Tổng đốc không?"
Thư ký Hà lắc đầu: "Chiều nay e là không được. Người này vừa đến, có khi mấy ngày tới ngài Tổng đốc cũng không có thời gian gặp cô."
"Rốt cuộc anh ta là ai?" Dương Văn Thục không kìm được hỏi. Không chỉ cô ta, hai thủ vệ bên cạnh cũng vểnh tai lắng nghe.
"Anh ta tên là Lý Quân, là ông chủ tập đoàn Quân Lâm, cũng là huyền thoại của Sở Châu."
"Lý Quân? Hóa ra anh ta chính là Lý Quân?" Dương Văn Thục giật mình.
Tập đoàn Quân Lâm của Lý Quân nay đã không còn gói gọn ở Sở Châu, mà đã mở rộng chi nhánh khắp cả nước. Tuy công ty của cô ta không nhỏ, nhưng so với Quân Lâm thì khác nhau một trời một vực, như cá chạch với cá mập.
Hơn nữa cô ta còn nghe bạn bè ở thủ đô kể nhiều sự tích của Lý Quân, anh chính là huyền thoại trong lòng cô ta.
Trong đại sảnh phủ Tổng đốc.
Lý Quân vào thẳng vấn đề: "Vũ Tổng đốc, lần này tôi đến muốn nhờ ông một việc, huy động lực lượng Tuần Thiên Vệ truy tìm vài người trong phạm vi Sở Châu giúp tôi. Đây là chân dung của một trong số họ."
Dựa theo ký ức, Lý Quân phác họa chân dung Chưởng giáo Vũ Hóa.
"Bọn họ đến từ Chư Thánh địa nên cách hành động sẽ khác thường. Hễ có tin tức về họ, lập tức báo cho tôi." Lý Quân nói.
"Được, chuyện này cứ để tôi lo." Vũ Tạ Hoa vỗ ngực cam đoan.
"Ông chủ Lý, trời cũng đã muộn, tôi đã cho người chuẩn bị bữa tối rồi. Đêm nay cậu nghỉ lại ở phủ Tổng đốc đi."
"Được."
Hai tiếng sau, ăn tối xong, Lý Quân nghỉ trong phòng dành cho khách mà Vũ Tạ Hoa đã chuẩn bị.
Anh không biết Chưởng giáo Vũ Hóa đã rời Sở Châu chưa, nếu đi rồi thì còn đỡ, còn nếu chưa đi, một khi ông ta hồi phục vết thương, e rằng sẽ lập tức trả thù anh.
Ở lại phủ Tổng đốc sẽ nắm được tin sớm nhất, đợi trừ xong mối họa ngầm mang tên Chưởng giáo Vũ Hóa rồi, đi thăm cô Lý Mộng Vân cũng chưa muộn.
Trong bữa ăn, Vũ Tạ Hoa kể cho Lý Quân rất nhiều chuyện xảy ra sau khi anh rời đi. Do tổng giám đốc tập đoàn Quân Lâm là Cố Nghiên đột ngột biến mất, nên hiện tập đoàn do Cố Bắc Vũ nắm quyền.
Trở lại Sở Châu lần nữa, Lý Quân không khỏi bùi ngùi trước cảnh còn người mất, cả đêm gần như không ngủ.
Có điều với Lý Quân bây giờ, vài ngày không ngủ cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Sáng hôm sau vừa thức dậy, Vũ Tạ Hoa đã tất tả chạy đến chỗ Lý Quân đang ở.
"Ông chủ Lý, có tin rồi."
Lý Quân hỏi: "Ở đâu?"
"Tối qua trong thành xảy ra mấy vụ cướp, bọn chúng không chỉ cướp tiền của mà còn lột sạch quần áo nạn nhân. Theo mô tả của nhân chứng, trong số đó có một người chính là Chưởng giáo Vũ Hóa. Tôi còn tra được, hôm qua bọn họ đã thuê phòng ở một khách sạn. Nhưng khi người của tôi ập tới thì bọn họ đã rời đi."
"Đi, dẫn tôi đến khách sạn họ nghỉ hôm qua."
Lý Quân và Vũ Tạ Hoa rời phủ, tới một khách sạn cao cấp, trích xuất dữ liệu từ camera an ninh tối hôm đó.
"Đúng là Chưởng giáo Vũ Hóa. Tiếp tục điều tra ngay, nhất định phải lần ra tung tích của bọn chúng." Lý Quân nói, sắc mặt tối sầm lại.
Chưởng giáo Vũ Hóa chưa rời Sở Châu, chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ, mối đe dọa này buộc phải loại trừ.
"Rõ." Vũ Tạ Hoa gật đầu.
Cùng lúc đó, trong đại sảnh của một căn biệt thự sang trọng.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất