“Lão già, cho ông thêm một phút suy nghĩ. Nếu không nói ra bí mật mà tôi muốn, tôi sẽ để ông tận mắt chứng kiến cô gái xinh đẹp như hoa này bị hành hạ thế nào.”
Vân Cẩn nở nụ cười dữ tợn như ác ma, giọng nói của hắn khiến khuôn mặt thiếu nữ tràn ngập sợ hãi, Giáo chủ Vu Thần lạnh cả người.
Tay Vân Cẩn nắm lấy cằm thiếu nữ, ngón tay gầy khẽ vuốt ve hai má cô ta.
Cô gái sợ đến mức thân thể run rẩy, nhưng không dám kháng cự.
Đôi mắt của giáo chủ Vu Thần đỏ au, giống như thú dữ bị thương, máu từ vai không ngừng chảy ra, trông vô cùng thê thảm.
Nhưng ông hoàn toàn bất lực.
“Vẫn không chịu nói sao? Đã vậy, tiểu gia chỉ đành miễn cưỡng xử lý con gái ông thôi.”
Vân Cẩn cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Sau vài lần tra hỏi, dùng cả con gái đe dọa nhưng giáo chủ Vu Thần vẫn không khai, trong lòng hắn cũng hiểu, sợ là ông ta cũng không biết chuyện về tín vật của Vu tộc.
Nhưng hắn cũng không có ý định tha cho cô gái kia.
Một tay hắn nắm lấy cằm cô gái rồi lôi cô ta dậy, tay kia định cởi dây áo.
“Thả con gái tôi ra...”
Giáo chủ Vu Thần giáo gầm lên giận dữ.
Không biết từ đâu ra sức lực, ông tức giận xông tới chỗ Vân Cẩn.
Hai tay nắm lấy ống quần Vân Cẩn, há miệng cắn lên.
“Muốn chết! Lão già chết tiệt, tôi giết ông!”
Vân Cẩn chửi bới, một cước đá giáo chủ Vu giáo bay ra xa ba mét.
Đồng thời, hắn cầm lấy trường kiếm trong tay, ném thẳng về phía giáo chủ.
Phập!
Trường kiếm đâm xuyên ngực, dù không trúng tim nhưng vẫn khiến ông ho ra máu.
Máu từ vết thương chảy ranhuộm đỏ mặt đất.
“Cha! Cha!...”
Nhìn thấy cảnh tượng này, cô kia đã hoàn toàn sụp đổ.
Cô loạng choạng muốn chạy đến bên cha mình, nhưng vừa bước hai bước đã bị Vân Cẩn túm tóc, lôi ngã xuống đất.
Hắn giơ tay tát hai cái, gương mặt non nớt lập tức sưng đỏ.
“Con đĩ này!”
Vân Cẩn mắng chửi.
“Tao xử mày luôn ngay bây giờ.”
Nói rồi, hắn ta ấn cô gái xuống đất, định cưỡng bức.
Đệ tử Vũ Hóa Thánh Địa xung quanh thấy vậy thì cười to, trong mắt không một chút thương hại, chỉ có điên cuồng và dục vọng.
Sư huynh Vân Cẩn chơi xong, sẽ đến lượt bọn họ.
Đúng lúc này, ầm một tiếng, cửa đại điện bị người ta dùng sức phá tan.
Một luồng sát khí từ cửa chính ập tới khiến gió lốc quét qua.
Ngay cả Vân Cẩn cũng phải che mặt.
Khi gió lặng, bọn họ nhìn thấy trước cửa xuất hiện một bóng người, ánh mắt đối phương như dao nhìn mọi người trong đại sảnh.
Nhiệt độ cả đại điện lập tức giảm xuống.
“Kẻ khốn kiếp nào không biết sống chết! Dám phá hỏng chuyện tốt của tao.”
Vân Cẩn bị Lý Quân quấy rầy, bị mất hứng, hắn hung dữ nhìn chằm chằm Lý Quân.
“Tôi nghe nói dù là Di Tích Cấm hay Gia Thánh Địa thì nguồn gốc đều tới từ thế tục. Các người chạy tới đây làm ra chuyện cầm thú như vậy, đúng là đáng chết.”
Lý Quân lạnh lùng lên tiếng.
“Mày là thằng nào?”
Một đệ tử Vũ Hóa Thánh Địa chỉ vào Lý Quân lớn tiếng chửi.
Ngay sau đó, một tia sáng đỏ như tia chớp lướt qua.
“Xoẹt!”
Lập tức xuyên thủng ấn đường đệ tử kia.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất