Sơn trại Thú Sơn Đạo Tặc chưa từng có hỗn loạn đến như vậy…

Nếu nhìn từ xa, sẽ thấy cảnh tượng âm khí ngút trời tạo thành mây đen u ám, trong biển mây có lửa địa ngục thiêu đốt sôi trào, dưới mặt đất là một gốc ma thụ khổng lồ đang thu gặt sinh mệnh, thôn phệ tất cả con mồi mà nó tóm được.

Cảnh tượng như luyện ngục tại thế lực có Hợp Thể Trung Kỳ trấn thủ, lại do một vị Nguyên Anh đang gây ra.

Đương nhiên, không ai biết gã quái vật đầu heo này lại là Nguyên Anh…

Mà lúc này, khi tên quái vật chú ý đến Hoá Thần Viên Mãn, lại có thể khiến sự chênh lệch đại cảnh giới này tê dại cả da đầu, toàn thân e buốt như tử thần đòi mạng.

Nhưng Hoá Thần Viên Mãn dù sợ hãi đến đâu, cả đời vẫn là một tu sĩ có tinh thần cường giả, sẽ biết chống cự khi gặp phải nguy hiểm tột cùng.

Mắt thấy Lê Vĩ chú ý đến mình, hắn liền tiên hạ thủ vi cường, điều động chiến thú công kích.

GÀO!

Từ dưới lòng đất, một con Địa Nham Tê trực tiếp xông lên, hình thể như một cổ pháo đài mang nham giáp, hung hăng cụng thẳng vào lưng Lê Vĩ.

“ÙMMMM…”

Nhưng Địa Nham Tê như pháo đài vừa mới xông đến, bên tai nó đã vang lên tiếng gầm khủng bố như đến từ thời khai thiên lập địa.

Cái bóng to lớn hơn gấp hàng chục lần bao phủ Địa Nham Tê khiến nó đổ mồ hôi lạnh, huyết mạch trong cơ thể bị áp chế hoàn toàn vào thời khắc này.

Cổ Ngục Man Ngưu một quyền đấm xuống, chẳng khác nào cột chống trời giáng lâm.

PHỐC!

Nham giáp trên thân Địa Nham Tê vỡ vụn như gỗ mụn, cơ thể to lớn của nó bị đấm vào lòng đất hình thành hố sâu hàng chục trượng.

Cổ Ngục Man Ngưu một tay đấm vào ngực, một tay lôi Địa Nham Tê xách lên thật cao, cơ bắp bùng nổ, điên cuồng xé toạc.

ROẸT!

Một con Yêu Thú có sức phòng ngự cứ thế bị phanh thây tàn nhẫn, máu của Địa Nham Tê bắn ra khắp nơi, doạ cho toàn bộ Yêu Thú xung quanh run lên lẩy bẩy quỳ rạp xuống đất.

Cổ Ngục Man Ngưu được Tiểu Đồng xưng là Yêu Tộc cận chiến mạnh nhất dưới các loài Thần Thú…

Mà Thú Sơn Đạo Tặc chưa đủ tư cách tiếp xúc đến Thần Thú, huống gì là thu phục?

Thế nên có thể nói, Cổ Ngục Man Ngưu là con quái vật vô địch ở nơi này.

“Hự!”

Địa Nham Tê bị tiêu diệt vô tình, tên Hoá Thần Viên Mãn cũng nhận phản phệ không hề nhỏ, nhất là khi cảnh tượng vừa rồi quá mức trùng kích thị giác khiến đầu óc của hắn choáng váng.

Chỉ chờ có thế, Dạ Tâm lại cường thế xông lên, Linh Huyền Song Kiếm trảm ra hai kiếm thức.

Tà Thức - Trảm Ảnh và Tuyệt Tâm.

“Không được!” Hoá Thần Viên Mãn sắc mặt vặn vẹo, thà hy sinh cũng không chịu chết.

Trực tiếp ném túi ngự thú ra ngoài, thả ra một con Yêu Thú khác là Thạch Tượng chặn đứng trước mặt.

Thạch Tượng hình thể to lớn, là da cứng cáp như đá, có sức phòng ngự cường đại trong cùng cấp.

Nhưng mà nó chỉ mạnh ở nhục thân, trong khi Trảm Ảnh và Tuyệt Tâm vừa chém linh hồn, vừa chém tâm cảnh.

RỐNG!

Hai nhát chém bổ ra, Thạch Tượng chỉ kịp rú lên một tiếng đầy đau đớn trước khi linh hồn tan thành hai mảnh, tâm cảnh vỡ vụn như pha lê.

Mà nhờ có vậy, tên Hoá Thần Viên Mãn đã liều mạng chạy đi.

Tiếc là mặc kệ hắn cố gắng thi triển thân pháp đến mức nào, Thời Gian và Không Gian xung quanh cơ thể như trở thành đầm lầy sền sệt, tốc độ của hắn bị giảm đi gấp ba lần.

“Chuyện gì xảy ra?” Hoá Thần Viên Mãn không dám tin, hai mắt trắng dã.

Càn Khôn Cốt của Lê Vĩ đã kích hoạt toàn lực, Thời Gian và Không Gian tạo thành một vùng tiểu càn khôn, thao túng Thời Không, giảm đi khả năng đào tẩu.

Lê Vĩ như tử thần đoạt mạng áp sát, ống tay áo bắn ra hàng chục sợi Hoả Ngục Xiềng Xích xông thẳng vào linh hồn kẻ này.

“Nằm mơ!” Hoá Thần Viên Mãn cắn chặt răng, bùng phát Linh Lực ngưng thành một tấm khiên bảo hộ.

Đây là Linh Thuẫn!

ROẸT…

Hoả Ngục Xiềng Xích lao đến, lại bị tấm khiên này chặn đứng một nhịp.

Chỉ tiếc là, Thiên Tàn và Địa Khuyết đã tru lên trong tay Lê Vĩ, Siêu Nguyên Anh bạo tạc các loại lực lượng, vô tình gặt xuống.

RĂNG RẮC…

Linh Thuẫn vỡ thành hình chữ X, Thiên Tà và Địa Khuyết lãnh khốc đoạt mất hai cánh tay của kẻ này.

“AAAAA…”

Sắc mặt hắn vặn vẹo, hai mắt hung ác trừng trừng nhìn Lê Vĩ: “Ta tự bạo cho ngươi bị thương!”

Khoảnh khắc tiếp theo, một cổ khí lạnh âm hàn bỗng nhiên thẩm thấu khắp toàn thân, đóng băng toàn bộ cơ thể và linh lực đang vận chuyển.

Lãnh Hàn Băng Âm trong Thai Khí đã phát huy tác dụng.

“Ngươi…” Hoá Thần Viên Mãn ánh mắt lồi ra, vạn phần không nghĩ mình ngay cả cơ hội tự bạo cũng không có.

“Yếu quá!” Lê Vĩ hờ hững lắc đầu, duỗi ra bàn tay mang theo lửa địa ngục cắm thẳng vào đầu đối phương.

“AAAAAAA…” Hoá Thần Viên Mãn kêu đau thảm thiết rồi im bặt mà dừng.

Bởi vì linh hồn của hắn đã bị Lê Vĩ dùng tay rút thẳng ra ngoài, nhốt vào trong Diêm Vương Lệnh.

“Chết!”

Từ phía sau, một tên Hoá Thần Trung Kỳ chẳng biết từ đâu có can đảm, không chạy trốn, ngược lại thi triển Tế Thú Khí Huyết Thuật hiến tế toàn bộ Yêu Thú, gia tăng tu vi muốn cho Lê Vĩ một kích trí mạng.

XOẸT!

Vô Ảnh từ trong không gian xuyên thấu mà ra, cứ thể đâm thủng Nguyên Anh trong đan điền hắn.

“Ngươi… là… ma… quỷ…” Hoá Thần Trung Kỳ sợ hãi thốt lên bốn chữ, sinh cơ đoạn tuyệt.

Lê Vĩ hai tay dang ra, cảm thụ phẫn nộ tột cùng và các loại dao động linh hồn tiêu cực trong phạm vi Thú Sơn Đạo Tặc.

Hắn đem lượng Hồn Lực thu được này chuyển sang Minh Hồn hấp thụ, đem Minh Tu đột phá đến Tứ Chuyển Hậu Kỳ, sánh ngang với Hồn Tu.

Sau khi đã tích đủ Minh Hồn Lực ngưng tụ ra Minh Hồn, Đại Tội Thất Hình Quyết là công pháp có thể dung hợp Minh Hồn và Linh Hồn thành một, nên dao động linh hồn thu được bất kể là ở Dương Thế hay Âm Gian đều có thể tuỳ ý luyện hoá cho hai trạng thái tu luyện.

Tất cả tuỳ thuộc vào ý muốn của Lê Vĩ.

Đương nhiên, chỉ có những loại công pháp đặc thù như Đại Tội Thất Hình Quyết mới làm được điều đó.

Cho đến hiện tại, Hồn Tu và Minh Tu của hắn đang tạm vượt qua Linh Tu và Thể Tu.

Trong lúc hắn một hơi giải quyết ba tên Hoá Thần Kỳ, đám Hoá Thần còn lại cũng chạy trốn mất dạng.

Tốc độ của Hoá Thần rất nhanh, bọn hắn toàn lực bỏ chạy, Lê Vĩ không thể vừa cùng lúc làm thịt ba tên, vừa ngăn chặn tất cả.

May mắn là Hổ Răng Kiếm và Tiểu Bối bọn chúng cũng có thu hoạch…

Số lượng bị diệt nhiều nhất chính là Nguyên Anh và Kim Đan, trước sự bao trùm và vây khốn của Thôn Linh Ma Thụ, tỷ lệ chạy được là rất thấp.

Hắc Bạch Song Linh phụ trách thu gặt linh hồn, ngày sau quy đổi thành Diêm Điểm.

ĐÙNG!

Tiếng nổ vang trời vang lên, đại điện trước trận kịch chiến của hai vị Hợp Thể Kỳ rốt cuộc không trụ nổi, ầm ầm nổ tung.

Từ trong đó, Thú Sơn Trại Chủ và Yến Ất bắn thẳng lên trời.

“Làm sao có thể?” Thú Sơn Trại Chủ toàn thân đẫm máu, cái đầu bị đấm gần như nát bấy… chứng kiến thảm trạng của cả Sơn Trại, mặt cắt không còn chút máu.

Sau ngày hôm nay, Thú Sơn Đạo Tặc xem như bị xoá khỏi Ranh Giới Thiên Khư rồi.

“Lợi hại thật, không hổ là Trư huynh!” Mà Yến Ất càng là âm thầm thán phục, nàng biết Lê Vĩ có tu vi Nguyên Anh.

Một Nguyên Anh đem cả một thế lực với hàng nghìn tu sĩ cùng yêu thú, trong đó có cả Luyện Hư và Hoá Thần làm thành như vậy… quả thật chưa từng có ai.

Cho dù là vị kia, người là một truyền kỳ tại Thiên Nguyên, nay được xưng tụng là Thiên Nguyên Đệ Nhất Đế cũng không có chiến tích vang dội như thế thời niên thiếu.

Nhất là hiện tại Thôn Linh Ma Thụ đã hiện ra bản thể chân chính thay vì cái bóng như trước, nó như ác mộng vĩnh hằng gieo rắc chết chóc, từng con mồi bị bắt được đã hoá thành thây khô trước sự thôn phệ đáng sợ… quá mức trùng kích thị giác.

Loại chuyện này, nếu Yến Ất không tự mình nhìn thấy cũng sẽ không tin…

Cảm giác mà Lê Vĩ mang đến không phải chiến lực của một cá nhân.

Hắn là tai kiếp, là thiên tai cấp độ huỷ diệt toàn thế lực.

Thật khó tin điều này được thực hiện bởi một Nguyên Anh Kỳ.

“E rằng dù ta kể lại cho tỷ tỷ, nàng cũng sẽ trợn mắt há hốc mồm.” Yến Ất thầm nghĩ.

“Đầu heo khốn kiếp, lão tử cùng ngươi liều!” Thú Sơn Trại Chủ hai mắt đỏ bừng như lệ quỷ, mặc kệ Yến Ất ở đối diện, mang theo hận ý ngút trời lao thẳng xuống Lê Vĩ.

“Nằm mơ!” Yến Ất thấy vậy quát to, trực tiếp thi triển thân pháp chặn trước mặt Lê Vĩ bảo vệ hắn.

Nào ngờ tên Thú Sơn Trại Chủ khoé môi nhếch lên, trực tiếp đổi phương hướng, xoay người thi triển Độn Pháp bỏ trốn.

Hiển nhiên tấn công chỉ là giả, bỏ chạy mới là thật.

Vừa rồi bị Yến Ất đè ra đánh đến trọng thương, toàn bộ Yêu Thú hỗ trợ đã bị diệt sạch, Thú Sơn Trại Chủ mất đi chiến ý, ưu tiên giữ mạng.

Giữ được rừng xanh, không lo thiếu củi đốt.

Thú Sơn Đạo Tặc tuy rằng bị diệt, nhưng chỉ cần mình vẫn còn sống, tu vi Hợp Thể Trung Kỳ ở đâu chẳng có địa vị phi thường?

Lê Vĩ cười lạnh, cởi ra Khắc Trận Trường Bào khoác lên người Yến Ất, cho nàng mượn tạm.

“Hảo!”

Yến Ất sảng khoái quát to, nàng cũng nhận một nửa truyền thừa của Trận Cuồng Lang Quân, đương nhiên biết cách sử dụng.

Linh lực bùng phát truyền vào Trường Bào, hàng loạt Trận Văn sáng lên, ngưng thành một toà Phi Thiên Trận dưới chân nàng.

Phi Thiên Trận là Trận Pháp có thể tăng cường tốc độ của người sử dụng, có khả năng phi thiên độn địa.

Yến Ất một chân đạp lên, thân thể như sao băng lao thẳng đến con mồi… tốc độ vượt qua ngày thường gấp ba lần.

Lê Vĩ nhìn mà hâm mộ không thôi, tu vi cao quả nhiên vẫn là thoải mái… sử dụng Khắc Trận Trường Bào mà chẳng tốn nhiều sức.

Đổi lại là hắn, chỉ có thể kích hoạt được kiện áo bào này vài lần mà thôi.

“Ta xxx tổ tông các ngươi!”

Thú Sơn Trại Chủ nhìn thấy Yến Ất thoát cái đã đuổi kịp mình, phẫn nộ đến tột đỉnh.

Chỉ là còn chưa kịp bày tỏ tức giận, Cổ Ngục Man Ngưu đã cầm Sơn Thuỷ Ấn trong tay.

“ỤMMMM…”

Nó rú lên một tiếng, Sơn Thuỷ Ấn biến lớn như một ngọn núi nhỏ thô bạo trấn xuống.

Càng đáng sợ chính là, Cổ Ngục Man Ngưu kích hoạt thiên phú điều khiển trọng lực, khiến Sơn Thuỷ Ấn vốn đã nặng nay càng nặng hơn.

“Moá!” Thú Sơn Trại Chủ chỉ muốn chửi thể, da đầu tê dại toàn lực vung lên hai quyền đón đỡ.

BÙM!

Va chạm kinh hoàng, không gian nổ tung, hai cánh tay của Thú Sơn Trại Chủ bị đập cho nát bấy.

Nhưng sức mạnh của một vị Hợp Thể Trung Kỳ vẫn thành công đánh bay Sơn Thuỷ Ấn, phá nát hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu.

“Không đúng!” Thú Sơn Trại Chủ hơi đổi sắc mặt:

“Sao ngươi lại bị phá dễ dàng như vậy?”

Lão vốn tưởng rằng Cổ Ngục Man Ngưu cực mạnh, thậm chí còn mạnh hơn cả mình…

Vậy mà một đợt va chạm, lão bị thương còn hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu đã bị đánh cho biến mất.

Nghĩ đến điều gì, vẻ mặt Thú Sơn Trại Chủ trở nên vặn vẹo, ngửa đầu gào lên điên cuồng:

“Là hư trương thanh thế, từ đầu đến cuối ngươi luôn lừa gạt lão phu?”

Hai mắt của lão cực độ oán độc trừng về phía Lê Vĩ… gần như mất đi lý trí.

Lão đã hiểu ra, Cổ Ngục Man Ngưu chỉ uy hiếp được đám Yêu Thú, căn bản không phải đối thủ chân chính của cường giả Hợp Thể Kỳ như mình.

Lần trước nếu mình không cẩn thận bỏ chạy, ngược lại tiếp tục tấn công… e rằng Yến Ất đã bị bắt, tên mặt nạ đầu heo kia cũng không thể sống nổi dưới tay mình.

Kết quả như thế, bọn hắn sẽ không thể gặp được cơ duyên, không thể gia tăng thực lực rồi quay lại báo thù.

Đáng tiếc, tất cả khi hiểu ra thì đã quá muộn rồi.

“AAAA…” Thú Sơn Trại Chủ ngửa đầu gào khống, cực kỳ thống hận và uất ức.

Chỉ chờ có thế, Yến Ất đã thành công tiếp cận, tung ra một cước vào thẳng đan điền.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, xương cốt vụn vỡ, Nguyên Anh bị sóng xung kích oanh tạc đến mức trọng thương.

Yến Ất thừa cơ tung thêm một quyền trí mạng, đấm nổ tim của Thú Sơn Trại Chủ.

Một đời Hợp Thể Trung Kỳ, chính thức vẫn lạc…

Mắt thấy tàn hồn của lão già này sắp nhập vào Âm Gian.

“Cho ta linh hồn!” Lê Vĩ quát lên, vội vàng thi triển Hoả Ngục Xiềng Xích kéo chặt lấy hắn, thu vào trong Diêm Vương Lệnh.

Yến Ất vẻ mặt bình thản xem cảnh tượng này, mặc dù nàng không biết lai lịch của cái lệnh bài kia dùng để làm gì, cũng không biết vì sao Lê Vĩ thu gặt linh hồn.

Nhưng nàng đã từng thấy ngay cả tàn hồn của Đại Thừa Kỳ là Trận Cuồng Lang Quân còn bị bắt giữ, sớm miễn nhiễm rồi.

“Đa tạ Trư huynh!” Yến Ất đem Khắc Trận Trường Bào trả lại cho hắn, bên trên vẫn còn nhiệt độ của nam nhân khiến nàng hơi lưu luyến.

“Không thể giải quyết gọn, hơi đáng tiếc.” Lê Vĩ chép miệng nói:

“Hơn một nửa Hoá Thần chạy được, năm tên Luyện Hư bỏ trốn, về phần Nguyên Anh trở xuống thì trốn thoát không nhiều.”

“Cũng tạm được rồi!” Yến Ất bất đắc dĩ:

“Ranh Giới Thiên Khư quá lớn, địa hình phức tạp… bọn chúng chia nhau ra chạy, chúng ta muốn tìm cũng quá sức.”

eyJpdiI6IlwvQkd6SkpWcWVoTktsMTlGcEpXY2VBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRkeXdHVUlPNHFhYnpqb3BESE9qN0luV21aRVhxbG1SazNkclVMM2VnT0t0V2pXYUp0Tk4wanZqRXpMSTZvdStrU2xlVUtLQ3RDV28wU21sY2k0VXJtQ3loaVJ2MWU3ZisxK2VZTFBrMjJsQVlaU3RCTHRHY1VoaGlWQlpwclg2M2JFb05mXC9TRStWdzMxWm1wTnhjMlM1dFo1QXZmSmZCb280WGZsQkZjRmp3MW9sTjVlQUZZSitBdnB0dWFkWlU2YVpNdjRBcm91TnlSczBtcVZNS0VncXRuZVdZdWlLUmIxRm5aYkVhTFBRTks3aEV2NEVlWnUrWmdubTgzSkNmIiwibWFjIjoiZmUzOWU1NTU0NTQ0OGIxNGEzMzQyYThkMDQyNTNmYjgwNDU3MTY5NmI3YzUwM2I2ODlmYTExMDRkMDQ0YTkxMiJ9
eyJpdiI6Ing2M0dKNklMR2pTNStvc1dJZkp3Y3c9PSIsInZhbHVlIjoiZ2RLUk9iZmpxZm5IY3BxQ1pTYjhPUGpUMjd6aW13eVpiXC9cL3RzXC9rS2hmZStwaEJZd0FjZkEwMXZuWjkwSDZsM1pWV1lwWnFmdmpsUUpkZXZRU3BpWFpQTlRld1UrYkhoWEJYRWpwZGEyeDFVejFFMERyYkJCOG5nM25velNwUkMiLCJtYWMiOiI0MGI5ZTA3ZjE4ZjRhNzY2YzRkNTIzMWQzOWMyZmI1OTc1ZGJmMjI1ZmMyYmY2M2FmZmYzYzlmZWY1NjUwODI1In0=

 

Advertisement
x