Lâu Diễm muốn dứt điểm Hắc Dạ Nhân càng nhanh càng tốt, để còn rảnh tay tìm cơ hội xử lý tên Phây Cơ kia…
GÂU GÂU GÂU…
Khuyển Liệt tuy yếu thế khi đụng Lâu Diễm, nhưng nó sở hữu huyết mạch cường đại, khả năng cường hoá Lửa Địa Ngục chuyên khắc chế linh hồn và tử khí… đám Tử Vật do Hắc Dạ Nhân triệu hoán căn bản ngăn cản không được.
Lợi thế chiến trường là vùng biển tử vong cũng đã bị Địa Ngục Hoả của Lâu Diễm thiêu trụi.
“Lên cho ta!”
Cảm nhận được nguy cơ, Hắc Dạ Nhân gầm lên.
Đại Vong Linh ngửa đầu gào rống, Cuồng Ma Tinh Tinh với chiến lực của một tôn Bát Giai Ma Thú lao thẳng đến Lâu Diễm.
Đây gần như là con át chủ bài cường đại nhất của Hắc Dạ Nhân, tuy chỉ còn là vong linh, nhưng Bát Giai Ma Thú khi còn sống tương đương với Đại Thừa Kỳ, chiến lực hiện tại cũng nó cũng sánh ngang Hợp Thể Hậu Kỳ.
Hắc Dạ Nhân đã tiêu hao rất nhiều tài nguyên tích luỹ được xuyên suốt các trận chiến, mới thành công đem Đại Vong Linh thức tỉnh và triệu hoán ra.
Có được một tồn tại như nó hậu thuẫn, Hắc Dạ Nhân vẫn ôm hy vọng lật ngược thế cờ, tiêu diệt Lâu Diễm.
Nhưng mà, hy vọng rồi hoá thành tuyệt vọng.
Bởi vì Lâu Diễm cực kỳ quyết đoán, y lấy ra một khối Lệnh Bài có hình dạng như một chiếc răng nanh.
Chính là răng nanh của Địa Ngục Khuyển.
RĂNG RẮC…
Không chút do dự, Lâu Diễm vung tay bóp nát Lệnh Bài.
RỐNG!
Một tiếng gầm hung tợn vang rền, hư ảnh ba cái đầu sừng sững hiện ra, ánh mắt đỏ thẳm, miệng rộng như chậu máu, mang theo sát khí kinh hoàng và uy áp cực đại của Cửu Giai Yêu Thú.
Đây chính là át chủ bài của Khuyển Liệt, một kích toàn lực của Khuyển Ngục Tộc Trưởng.
Bởi vì quy tắc trong di tích ở những trận chiến trước hạn chế không được dùng ngoại lực, Khuyển Liệt không thể triệu hoán Lệnh Bài này nên để nó rơi vào tay Lâu Diễm.
Mà lúc này, Lâu Diễm đã không chút do dự đem ra diệt sát con mồi.
“KHÔNG!”
Hắc Dạ Nhân sợ hãi rít gào, một kích của Cửu Giai Yêu Thú kích hoạt, ba khoả Địa Ngục Pháo ngưng tụ trong hư ảnh Địa Ngục Tam Đầu Khuyển khổng lồ, hung hăng bắn phá.
BÙM!
Cuồng Ma Tinh Tinh ngay cả một hơi cũng không chống nổi, trực tiếp bị huỷ diệt hoàn toàn trong ngọn lửa kinh hoàng.
PHỐC!
Hắc Dạ Nhân như diều đứt dây bay ngược, áo choàng bị thiêu trụi, lộ ra bên trong là một tên Vong Linh Sư với làn da đen kịt đã bị bỏng đến biến dạng.
Hai mắt hắn trắng dã, miệng không ngừng sùi bọt mép, ánh mắt vừa sợ vừa hận nhìn chằm chằm Lâu Diễm.
“Kẻ này… chẳng những chiến lực kinh khủng, mà lòng dạ còn quyết đoán dị thường, ra tay độc ác không chút lưu tình!” Hắc Dạ Nhân thì thào yếu ớt:
“Không hổ là thiên kiêu số một của Diêm Vương Điện, ta thua không oan!”
“Quá khen!” Lâu Diễm như một vị đế vương của hoả diễm, hắn bước đi giữa biển lửa địa ngục bạo tàn, Ma Lâu Kiếm nâng lên nhắm vào đầu Hắc Dạ Nhân cắm xuống:
“Kết thúc thôi!”
Nhưng ngay thời khắc này, sắc mặt của Hắc Dạ Nhân đột ngột trở nên điên cuồng và hưng phấn, nội tâm gầm lên:
“Tiểu Thần Thông - Hiến Tế Chi Hồn - Vong Linh Đoạt Xác!”
VÙ!
Trong nháy mắt, Minh Hồn của Hắc Dạ Nhân bỗng nhiên bùng cháy dữ dội.
“AAAAAA…”
Hắn gào thét trong đau đớn và thống khổ, toàn bộ Minh Hồn bỗng nhiên biến thành một luồng Vong Linh đen tuyền nồng đậm lao thẳng vào cơ thể của Lâu Diễm.
Vong Linh cực kỳ táo bạo, xâm chiếm Minh Hồn, muốn cắn nuốt ý thức của Lâu Diễm để chiếm quyền điều khiển cơ thể.
“Khốn kiếp, lại là Tiểu Thần Thông!” Sắc mặt Lâu Diễm kịch biến.
Thần Thông chính là những thủ đoạn khó lường có uy năng vượt bậc, nó không thiên về công kích như vũ kỹ, cũng không thiên về tốc độ như thân pháp… mà nó mang đến công dụng đặc thù riêng biệt, mỗi loại thần thông đều có cách tận dụng khác nhau.
Tiểu Thần Thông tuy là yếu nhất, nhưng cũng cực kỳ quý hiếm.
Hiến Tế Chi Hồn - Vong Linh Đoạt Xác là Tiểu Thần Thông mà chỉ khi lâm vào bước đường cùng, Hắc Dạ Nhân mới mang ra sử dụng.
Bởi vì cái giá phải trả chính là thiêu trụi cả Minh Hồn của mình, chuyển hoá Minh Hồn thành Vong Linh nhằm chiếm xác đối thủ.
Nếu như thành công, chính là Đoạt Xác sống lại.
Nhưng nếu thất bại, thân tử đạo tiêu, Minh Hồn cháy mất, vĩnh viễn bốc hơi, không còn cơ hội chuyển thế luân hồi.
Ngay cả Lâu Diễm cũng không ngờ Hắc Dạ Nhân còn một con bài ác độc như vậy, không hổ là nhân vật có thể đi đến nơi này của Cửu Chiến Di Tích.
“Lâu Diễm, từ giờ ta sẽ trở thành ngươi, lấy hết mọi thứ mà ngươi có, đoạt hết mọi vinh quang, đứng trên đỉnh của thiên kiêu… khặc khặc khặc!” Vong Linh của Hắc Dạ Nhân điên cuồng cười hung bạo, muốn dùng tiếng cười uy hiếp của mình để doạ sợ nội tâm của Lâu Diễm nhằm dễ dàng đoạt xác hơn.
Chỉ là hắn đã lầm, Lâu Diễm không phải quả hồng mềm, tâm cảnh càng là vững vàng như bàn thạch rất khó bị dao động.
Càng đáng nói hơn, y là nhân vật đủ hiểm, đủ độc, đủ bình tĩnh xử lý trong mọi tình huống…
Nhất là khi, Lâu Diễm đã dùng số lượng lớn Diêm Điểm để quy đổi thủ đoạn từ trong Diêm Các thuộc Diêm Vương Điện.
“Vùng vẫy giẫy chết, thật quá vô nghĩa!” Lâu Diễm phất tay, một viên đan dược màu trắng hiện ra.
Viên đan dược này ẩn chứa nguồn sinh mệnh dồi dào, đẳng cấp đạt đến Thất Tinh, vô cùng quý giá.
“Không xong, là Sinh Cơ Đan!” Vong Linh của Hắc Dạ Nhân hãi hùng khiếp vía.
Sinh Cơ Đan chẳng có gì đặc biệt, nó chỉ chứa đựng một nguồn Sinh Mệnh khổng lồ, có thể cung cấp Sinh Mệnh Chi Lực cho người sử dụng để trị thương, cải tử hoàn sinh ở trong cảnh giới cho phép.
Đây là Sinh Cơ Đan cấp Thất Tinh, đồng nghĩa ngay cả cường giả Hợp Thể sau khi chết sử dụng cũng có cơ hội sống lại.
Lâu Diễm chưa chết, nhưng hắn sẽ dùng Sinh Cơ Đan để khắc chế Vong Linh của Hắc Dạ Nhân.
Vong Linh chủ yếu do Tử Vong ngưng thành…
Mà đối nghịch với Tử Vong, không thể nghi ngờ chính là Sinh Mệnh!
“Làm ta hao phí quá đấy!” Lâu Diễm nuốt chửng Sinh Cơ Đan vào miệng.
ỰC…
OÀNH!
Sinh Mệnh Lực như một cơn sóng thần quét khắp toàn thân Lâu Diễm ngay khi Sinh Cơ Đan hoà tan.
“AAAAAAA…”
Tiếng gào thét tuyệt vọng và bất cam của Hắc Dạ Nhân truyền ra đầy thảm thiết, Tử Vong ẩn trong Vong Linh của hắn đang bị Sinh Mệnh Lực triệt tiêu.
Một hơi thở, hai hơi thở, ba hơi thở…
Tử Vong đã bị nguồn Sinh Mệnh khổng lồ nhấn chìm.
Lâu Diễm toàn thân thoải mái, cảm nhận được Vong Linh của Hắc Dạ Nhân đang tan biến trong thể nội.
“Tiểu Thần Thông thì sao? Gặp phải ta… ngươi cũng chỉ có thể quỳ xuống!”
Hắn nhếch mép đầy lãnh khốc.
Vong Linh Sư thiên tài - Hắc Dạ Nhân còn chưa kịp lộ danh tính, đã biến mất khỏi thế giới này.
…
Mà trong lúc Lâu Diễm và Hắc Dạ Nhân giằng co…
Lê Vĩ đã cùng với Mỹ Nữ Váy Trắng đánh đến thiên hôn địa ám.
“Huyền Dạ Huyết Quang!” Mỹ Nữ Váy Trắng khẽ ngâm.
Trước ánh mắt ngưng tụ của Lê Vĩ, ngàn dặm không gian xung quanh hai người đã hoá thành bóng đêm.
Tóc trắng, váy dài màu trắng của Mỹ Nữ này đang biến sang một màu đỏ thẳm của máu…
Khoảnh khắc đó, Lê Vĩ rõ ràng cảm nhận được nguồn Nguyệt Lực của nàng ta tiến vào trạng thái cuồng bạo, sát khí, hung hăng và cường đại hơn rất nhiều so với Nguyệt Lực trắng trong, tinh khiết như ban đầu.
Rõ ràng đây là một thủ đoạn chuyển đổi trạng thái chiến đấu để mạnh mẽ hơn.
XOẸT!
Mỹ Nữ phi thân lên giữa không trung, biến thành một vầng trăng lưỡi liềm đỏ thẳm.
Huyết Nguyệt vận khởi lực lượng màu đỏ, bắn ra vô vàn luồng Nguyệt Trảm xuống đầu Lê Vĩ, phong toả bát phương.
Mỗi một nhát chém ra, so với trước đây mạnh hơn ít nhất ba lần.
Huyền Dạ Huyết Quang đã đại triển thần uy.
Lê Vĩ tay cầm Tàn Khuyết Nhận, cùng lúc chém ra ba luồng Loạn Hải.
RĂNG RẮC…
Nhưng giờ đây, Âm Dương Khí Lực do Tàn Khuyết Nhận chém ra không còn mạnh bằng Huyết Nguyệt trảm xuống…
Thế công của Lê Vĩ tan vỡ hoàn toàn.
RỐNG!
Cổ Ngục Man Ngưu không cam lòng gào thét, cơ thể to lớn cũng nó cũng bị hàng loạt luồng Nguyệt Trảm thành cặn bã.
Không phải do Thai Khí yếu, cũng không phải do Tàn Khuyết Nhận kém…
Mà vì sự chênh lệch tu vi.
Lê Vĩ chỉ là Hoá Thần Kỳ, trong khi Mỹ Nữ có chiến lực của một Luyện Hư Kỳ cao cấp.
Nếu trong cùng cảnh giới, hắn tự tin bất kể là Cổ Ngục Man Ngưu hay Tàn Khuyết Nhận đều có thể phá diệt ánh trăng.
Tuy nhiên chênh lệch chính là chênh lệch, không thể phủ nhận.
Ngay khi vô vàn ánh trăng lưỡi liềm sắp trảm vào thể nội…
Lê Vĩ chỉ lạnh lùng gầm lên: “Ra đi!”
RÚ…
Một tiếng gào như đến từ thượng cổ hàng lâm khiến chúng sinh khiếp đảm.
Lấy cơ thể Lê Vĩ làm trung tâm, Thôn Linh Ma Thụ u ám, quỷ dị và âm u xuất hiện.
Thân cây như cột chống trời, tán cây, lá cây, rễ cây như có được sinh mệnh mọc ra gai nhọn đen kịt, mỗi một thứ đều như vũ khí và pháp bảo sắc lẹm, cứng cáp…
Thôn Linh Ma Thụ vung lên tán cây quét ra như hàng trăm cánh tay to lớn với Ma Lực ngút trời và Thôn Phệ dữ dội.
OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…
Toàn bộ ánh trăng màu đỏ, lưỡi chém khuyết nguyệt đụng phải Thôn Linh Ma Thụ đều đang vỡ tan.
“Đây là Bồ Ma Thụ sao? Vì sao cảm giác còn nguy hiểm hơn?” Nội tâm Mỹ Nữ một lần nữa bị Lê Vĩ làm cho bất ngờ:
“Ngoài Cổ Ngục Man Ngưu, hắn còn có cả Bồ Ma Thụ hộ thân?”
Kiến thức của nàng không sánh bằng Địa Tiên chuyển thế, không nhìn ra đây là dạng biến chủng của Bồ Ma Thụ.
Nhưng bấy nhiêu đó cũng làm Mỹ Nữ kinh dị vô cùng, Bồ Ma Thụ là Thượng Cổ Hung Ma…
Chỉ riêng nó, nếu như thuận lợi trưởng thành… một gốc Bồ Ma Thụ có thể san bằng cả một Đế Quốc.
Đây không phải yêu thú, không phải thực vật… mà là thực thể tạo ra thiên tai.
30 đường Ma Văn chằng chịt như kinh mạch lan rộng trên thân Thôn Linh Ma Thụ, những tán cây như các cánh tay khổng lồ vung đến ánh trăng huyết trên cao, muốn đem Hồng Nguyệt Mỹ Nữ kéo xuống phàm trần khói lửa.
“Khốn nạn… không hổ là Quỷ Vương!”
Lâu Diễm chứng kiến cảnh tượng này, nội tâm tràn ngập thèm khát.
Hắn vạn phần không ngờ, Phây Cơ này ngay cả huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long còn chưa dùng đến, đã lấy ra thứ đáng sợ như Bồ Ma Thụ.
So với Địa Ngục Dị Chủng, Thượng Cổ Hung Ma cũng chỉ kém một chút mà thôi.
Đây đều là giống loài cường đại nhưng đáng sợ, chỉ cần sở hữu một trong hai cũng là tiền đồ vô lượng, tự tin và ngạo nghễ trên con đường cường giả.
Mà tên Quỷ Vương này, lại có tận cả hai.
Điều này khiến ngay cả Lâu Diễm cũng phải ghen ghét, đố kỵ…
Không ở yên được nữa, Lâu Diễm trực tiếp quát lên: “Quỷ Vương đạo huynh, ta giúp ngươi hàng phục yêu nữ!”
GÂU GÂU GÂU…
Lâu Diễm cưỡi trên lưng Địa Ngục Tam Đầu Khuyển lao vọt đến, Ma Lâu Kiếm đã cầm sẵn trên tay, chờ Lê Vĩ không đề phòng là tung một kích trí mạng.
Nào ngờ bất chợt, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên bỗng nhiên liếc mắt trao đổi với nhau, quyết đoán quay đầu.
Bọn hắn đạt thành ăn ý, Bầu Rượu dưới sự thao túng của Thanh Y Thiếu Niên, nặng đến vạn cân từ trên cao nện thẳng xuống đầu Lâu Diễm.
Cùng lúc, Nghĩ Tộc dung hợp cùng đại quân kiến, một càng từ phía sau nện đến.
“Các ngươi!?” Lâu Diễm phẫn nộ ngút trời.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ, hai tên này bỗng nhiên hướng mình xuất thủ.
Mọi thứ diễn ra thật sự quá nhanh.
Lâu Diễm nắm Dịch Không Phù bóp nát, cơ thể dịch chuyển sang một nơi khác.
PHỐC!
Khuyển Liệt xui xẻo hơn không thể đi cùng, Bầu Rượu nện nổ cả ba đầu, Nghĩ Tộc từ phía sau đấm một quyền nát bấy nửa cơ thể.
“Muốn chết!” Lâu Diễm quay đầu lại rít gào.
“Haha, hai tên Câu Hồn Sứ Giả các ngươi có thể hợp tác, chúng ta vì sao không thể?” Thanh Y Thiếu Niên uống một ngụm rượu, cất tiếng cười dài:
“Nếu để các ngươi liên thủ đánh bại Mỹ Nữ kia, khi đó chẳng phải ta và Nghĩ huynh sẽ là cá nằm trên thớt?”
“Không sai, liên thủ diệt kẻ này mới có tỷ lệ thắng!” Nghĩ Tộc gật đầu.
Bọn hắn không ngu ngốc, biết rằng Lê Vĩ và Lâu Diễm đến từ cùng một thế lực.
Nếu để Lâu Diễm và Lê Vĩ tập hợp trấn sát được Mỹ Nữ, vậy kế tiếp chẳng phải đến lượt bọn hắn sao?
Nhìn chiến lực Lâu Diễm và Lê Vĩ biểu hiện, Nghĩ Tộc và Thanh Y Thiếu Niên tự biết nếu hai đấu hai, chắc chắn phe mình thảm bại.
À không, phải là hai đấu ba… tính luôn cả Khuyển Liệt, tỷ lệ thắng của Thanh Y Thiếu Niên và Nghĩ Tộc bằng không.
Nên đã bí mật hợp tác, tung cho Lâu Diễm một đòn.
Đáng tiếc, Lâu Diễm này quá nhiều bài tẩy… kịp thời né tránh, làm bọn hắn chỉ giải quyết được Khuyển Liệt mà thôi.
“Các ngươi…” Nhận ra ý đồ của bọn hắn, Lâu Diễm trong lòng cuồng rống:
“Tự cho là thông minh, hiểu được cái rắm!”
Hắn uất ức và thịnh nộ cực kỳ… rõ ràng mục tiêu của hắn chính là Lê Vĩ, làm gì có chuyện liên thủ?
Nhưng giờ đây có nói ra, địch thủ cũng sẽ không tin.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất