BÙM!
Chấn động đến long trời lỡ đất, không gian sụp đổ, hàng nghìn tu sĩ bị chấn đến thổ huyết.
Mà ngay cả cường giả Bản Mệnh Cảnh như La Hoàng, cũng cảm giác được Nộ Đế Kim Thương trong tay như bị nghiền cho sắp nát, thân thể như đạn pháo bay ngược trở về, cổ họng phun máu.
Bản Mệnh Cảnh rất mạnh, Bản Mệnh Vũ Khí là Nộ Đế Kim Thương cũng rất cường đại.
Nhưng đối mặt với La Hoàng, chính là Tà Lực của Thiên Tà Giáo Chủ - Tà Liễu, cường giả Độ Kiếp Viên Mãn.
Mà Tà Lực gia trì vào trong Bát Tinh Pháp Bảo - Sơn Thuỷ Ấn, một ấn nện ra… dù có là Bản Mệnh Vũ Khí cũng ăn không tiêu.
Hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu tan biến vì dư chấn, Sơn Thuỷ Ấn rơi thẳng xuống mặt đất tạo thành hố sâu hàng trăm trượng.
Mọi thứ nói thì dài, thật ra chỉ xảy ra trong thoáng chốc.
Ngay khi vụ nổ va chạm ở khoảng cách gần, Lê Vĩ đã nhanh trí kích phát Nhập Âm Độn Pháp trốn vào Âm Gian.
PHỐC!
Trái ngược với hắn, La Kim chỉ là một Hợp Căn Cản đụng phải dư ba kinh khủng như vậy, toàn thân nổ tung, linh hồn suýt chút huỷ diệt, máu tươi bắn ra bốn phía.
Kim Sát Chiến Thương trong tay ảm đạm, toàn bộ khí thế mất sạch.
“Sư phụ…” La Kim yếu ớt thì thào nhìn lên thiên không, trong mắt vẫn còn sự khó tin và ngây ngốc khi thấy nhân vật như thần minh, sư tôn cao cao tại thượng của mình cũng bị đánh bay theo cách đó.
Lê Vĩ từ dưới Âm Gian trở về, không cho La Kim bất cứ cơ hội nào, Địa Khuyết đã lạnh lùng trảm xuống.
“Ngươi…” Hai mắt La Kim như muốn lồi ra, hoàn toàn không hiểu vì sao ở khoảng cách gần, một kẻ có tu vi thấp hơn mình lại chẳng bị chút tổn hại.
Đáng tiếc, hắn vĩnh viễn không biết được đáp án.
Địa Khuyết vô tình, đầu lâu tung bay.
Thi thể La Kim co giật, toàn bộ tu vi Hợp Căn Cảnh của hắn đều ẩn trong Kim Sát Chiến Thương.
Lê Vĩ chỉ chờ có thế, đưa tay chụp đến.
Kim Sát Chiến Thương tru vang không chịu khuất phục.
“Ấn đến!” Lê Vĩ quát to.
Sơn Thuỷ Ấn bay trở về tay hắn, một ấn vẫn còn dư lực chưa tan, hung hăng đập xuống.
KENG!
Kim Sát Chiến Thương bị đập cho choáng váng, một chút kim sắc vừa mới loé lên đã vỡ vụn thành từng mảnh.
Lê Vĩ hài lòng đem nó thu vào Nhẫn Trữ Vật.
“Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết!” La Hoàng hai mắt đỏ thẳm như phát điên, một chân đạp không cố gắng tiếp cận.
Bản Mệnh Cảnh quả nhiên rất mạnh, một ấn vừa rồi vậy mà chỉ làm đối phương bị thương.
Cũng dễ hiểu mà thôi, tuy rằng Lê Vĩ mượn Tà Lực của thê tử giáo chủ cho lão già này một ấn, nhưng suy cho cùng không phải đích thân Tà Liễu ra tay.
Nếu là Thê Tử Giáo Chủ xuất thủ, lão già này chắc chắn phải chết.
“Đành trốn vậy!” Lê Vĩ suy nghĩ, quyết định tiến nhập Âm Gian.
RĂNG RẮC…
Nhưng mà ngay vào thời khắc hắn định rút lui, không gian trên đỉnh đầu bỗng nhiên nứt ra.
Một cái ngọc thủ tinh tế, thon dài từ trong đó duỗi ra, mang theo Tà Lực phô thiên cái địa, gọn gàng trấn thẳng xuống.
“Tà Trấn Thiên Thủ!”
“Không, Độ Kiếp Viên Mãn!” La Hoàng vãi cả linh hồn gào rống:
“Sau lưng tiểu tử này có cường giả đỉnh cấp của Man Di Chi Địa?”
“Moá, lão bà chơi lớn!” Lê Vĩ suýt chút nhảy dựng lên.
Hắn vạn phần không ngờ, Tà Liễu đích thân xuất thủ.
Bàn tay ngọc ngà nhưng đang che phủ bầu trời kia, lại chính là của nàng.
“Ức hiếp phu quân bổn toạ, ai cho ngươi gan chó?” Tà Liễu cao cao tại thượng, thanh âm lạnh lẽo như băng.
Một tay che phủ bầu trời, trấn áp càn khôn, không cho La Hoàng bất cứ cơ hội nào giáng xuống.
“Không thể!” La Hoàng ngửa đầu gào thét, tu vi Bản Mệnh Cách kích phát tối đa, Nộ Đế Kim Thương nâng lên đón đỡ.
Nộ Đế Kim Thương bạo phát khí thế phẫn nộ tột cùng, đem cả Sát Khí và Chiến Ý của chủ nhân gia tăng hàng chục lần, so với Sát Kim Chiến Thương mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
RĂNG RẮC…
Nhưng dưới bàn tay của Tà Liễu, một kiện Bản Mệnh Vũ Khí như vậy cứ thế vỡ làm đôi.
“ỰC…” Lê Vĩ nuốt một ngụm nước bọt.
Ta thề, ta chỉ muốn mượn Tà Lực của nàng sử dụng một chút mà thôi, vạn phần không ngờ nàng đã cảm ứng được… còn đích thân xuất thủ.
Độ Kiếp Viên Mãn ở bất cứ đâu đều là tồn tại đỉnh cấp, Huyền Binh Đại Lục cũng chẳng ngoại lệ.
PHỐC!
La Hoàng máu tươi cuồng phún, thân thể suýt chút tàn phế như diều đứt dây rơi rụng xuống đất trong sự khiếp đảm của toàn trường.
Chỉ là La Hoàng thậm chí quên mất đau đớn và thương thế, trong đầu của lão lúc này chỉ có một câu vừa rồi của Tà Liễu:
“Ức hiếp phu quân bổn toạ?”
Ta xxx, cái tên tiểu tử đeo mặt nạ heo, tu vi chỉ có Thai Khí Cảnh Viên Mãn kia lại là phu quân của Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn?
Mà dựa vào tình báo nhận được, cường giả cấp độ đó thao túng Tà Lực đến mức đăng phong tạo cực… toàn bộ Man Di Chi Địa chỉ có một người duy nhất mà thôi.
Người được xưng là Tà Nữ Chi Hoàng - Thiên Tà Giáo Chủ - Tà Liễu.
Tà Liễu có phu quân? Đùa gì vậy?
La Hoàng hoài nghi nhân sinh vô cùng sâu sắc…
“Chết!”
Tà Liễu thanh lãnh lên tiếng, Tà Trấn Thiên Thủ cường thế muốn diệt sát La Hoàng.
“Thiên Tà Giáo Chủ, có nhiều đắc tội rồi!”
Chính lúc này, từ trong Truyền Tống Trận khổng lồ… có thanh âm già nua vang lên.
KENG!
Kiếm khí trùng thiên, kiếm như đại hải mênh mông cuốn ra phong vân ngập trời.
Từng tia Kiếm Lực ngưng kết thành biển cả.
“Vạn Kiếm Quy Hải Trảm!”
Một kiếm mang theo hàng vạn luồng Kiếm Lực quy tụ thành biển cả mênh mông, trảm thẳng đến.
ĐÙNG!
Vạn Kiếm Quy Hải Trảm chém thẳng vào Tà Trấn Thiên Thủ khổng lồ giữa càn khôn.
XÈO XÈO XÈO… OÀNH OÀNH OÀNH…
Hai loại công kích dữ dội nghiền ép, tàn phá lấy nhau một cách bừa bãi.
“HỰ!”
Lê Vĩ gánh không nổi áp lực, Khắc Trận Trường Bào kích hoạt Trận Pháp phòng ngự nhưng hắn vẫn bị chấn bay như diều đứt dây.
Tưởng như sắp bị nghiền nát đến nơi, Tà Liễu lại lặng lẽ dùng lực lượng bảo vệ xung quanh hắn.
Lê Vĩ suýt chút khóc lên, lão bà nhà mình quá chu đáo rồi.
Nhưng xem cảnh này, chẳng lẽ phía Huyền Binh Đại Lục cũng cử lão quái vật đến rồi?
Nhìn giao phong cấp độ này, thực lực của kẻ dùng kiếm kia hẳn không thua gì Tà Liễu quá nhiều.
Nếu đôi bên đánh đến mức người chết ta sống, vậy thì lớn chuyện rồi.
Lê Vĩ âm thầm vì nàng cảm thấy lo lắng, thầm nghĩ dù có chết cũng phải cứu nàng.
“Hoá ra là Khí Vũ Môn Chủ!” Từ trong khe nứt không gian, giọng nói vô tình của Tà Liễu truyền ra:
“Có dám đến đây cùng bổn toạ một trận chiến?”
“Thiên Tà Giáo Chủ nói đùa… chỉ là chút chuyện nhỏ do hậu bối gây ra, không cần thiết náo đến mức đó.” Từ Truyền Tống Trận, thanh âm ôn hoà của Khí Vũ Môn Chủ vang lên:
“Bổn môn đến, chỉ để mang người về!”
VÙ VÙ VÙ…
Nói xong, Kiếm Lực uyển chuyển như hình thành từng con sóng biển, cuốn lấy La Hoàng và những đệ tử còn lại của Khí Vũ Môn vào trong Truyền Tống Trận.
Tà Liễu ánh mắt lấp loé, cũng không ra tay ngăn cản.
Nàng biết thực lực của Khí Vũ Môn Chủ không thua gì mình, nếu thật sự đánh đến lưỡng bại câu thương, một số lão quái vật ở Yêu Khư và Thiên Nguyên sẽ nhân cơ hội xen vào.
Trong lúc nhất thời, ngoại trừ La Kim đã chết… toàn bộ thành viên Khí Vũ Môn đều được mang đi.
Truyền Tống Trận theo đó bốc hơi, tự động tan biến.
“Khụ!” Lê Vĩ ho khan một tiếng, đè nén cảm giác đau đớn khắp toàn thân, lấy ra một viên đan dược trị thương uống vào.
Lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn khe nứt hư không, cười toe toét nói:
“Lão bà đại nhân, ta yêu nàng chết mất!”
“Hừ, xem ngươi gây chuyện.” Tà Liễu bất đắc dĩ hừ một tiếng:
“Có ai chỉ mới Nguyên Anh lại dây vào cường giả Bản Mệnh Cảnh của Huyền Binh Đại Lục như ngươi không?”
Mặc dù thái độ của nàng có vẻ tức giận, Lê Vĩ lại nghe ra sự lo lắng trong đó.
Nội tâm hắn cảm động vô cùng…
Khi Trư Hồng Diện được kích hoạt, Tà Liễu cảm ứng được tình huống nơi này, biết được Lê Vĩ bị Bản Mệnh Cảnh nhắm đến, vì an toàn của hắn nên mới đích thân giáng lâm.
Đơn giản vì Tà Liễu không biết chuyện hắn là Âm Dương Sứ Giả, có thể qua lại giữa hai giới Âm Dương.
Vừa rồi dù Tà Liễu không đến, hắn cũng tranh thủ trốn được khi La Hoàng bị Sơn Thuỷ Ấn nện bay.
Rõ ràng vị thê tử này ngoài cứng trong mềm, rất quan tâm đến hắn.
Hắn thật sự cảm động rồi, sống hai kiếp đến nay… lần đầu tiên có người vì hắn ra mặt như vậy.
Hơn nữa còn đánh rất đã ghiền, đem lão cẩu ỷ già sống lâu năm định ức hiếp hắn đánh cho tàn phế.
Thê tử giáo chủ chính là chân ái, Lê Vĩ thầm thề cả đời không thể phụ tấm chân tình của nàng, phải tìm và thu cho nàng những hảo muội muội về hầu hạ…
Đúng, phải làm như vậy.
Lê Vĩ cũng không nhận lỗi, dù sao thì do cái đám Khí Vũ Môn kia gây sự và tham lam Thiên Tàn - Địa Khuyết của hắn trước.
Ngược lại, hắn cười hì hì nói: “Lão bà vừa rồi quá ngầu, một chưởng đã nện Bản Mệnh Cảnh như trấn sát con kiến, vi phu nhìn mà hâm mộ không thôi, chắc kiếp trước ta xây chùa, hành thiện tích đức nhiều lắm nên giờ mới gặp được nàng.”
“Dẻo miệng!” Tà Liễu thầm mắng một tiếng, khoé môi lại nhếch lên một đường cong.
Nàng chẳng nói thêm lời nào, khe nứt không gian chính thức khép lại…
Mọi thứ khôi phục bình thường, chỉ là vạn dặm Ranh Giới Thiên Khư đã bị san bằng thành bình địa, vô số Yêu Thú run cầm cập trốn vào trong hang không dám ra ngoài, ngay cả số ít lão quái vật tu vi Hợp Thể, Đại Thừa cũng giả câm giả điếc.
Hết cách… vừa rồi chính là đợt giao phong giữa Thiên Tà Giáo Chủ và Khí Vũ Môn Chủ, hai đại cường giả danh tiếng lẫy lừng ở hai nơi khác nhau.
Dù có muốn, cũng chẳng ai dám nhìn trộm hay nghe trộm.
Sơ suất là trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết…
“Tiểu Đồng, thực lực của Độ Kiếp Kỳ khủng bố đến vậy sao?” Nhớ lại một màn vừa rồi, Lê Vĩ rùng mình.
Ranh Giới Thiên Khư cách Thiên Tà Giáo rất xa, vậy mà Thê Tử Giáo Chủ có thể xé toạc không gian, ở khoảng cách như thế phát động công kích mang tính huỷ diệt như vậy.
Thực lực này, vượt qua khỏi hiểu biết của Lê Vĩ.
Dù sao thì trước đây khi Tà Liễu tiêu diệt Cốt Giang là ở khoảng cách gần, diễn biến xảy ra rất nhanh, hắn còn chưa quá mức ấn tượng.
“Độ Kiếp Viên Mãn… chỉ còn một bước là trở thành Tiên!” Tiểu Đồng bình thản nói:
“Ở hạ giới là tồn tại đứng đầu, sao có thể không mạnh?”
“Thành Tiên?” Lê Vĩ khoé miệng co giật.
Không ngờ đến một kẻ xuất thân hiện đại như mình, lại có ngày nghe được khái niệm tiên nhân… hơn nữa Thê Tử Giáo Chủ đã rất gần với cảnh giới trong truyền thuyết đó.
Hắn như nghĩ đến điều gì, liền hỏi: “Cái vị cao to màu đen, phong thái như bậc Hoàng Đế ở địa ngục kia có phải là Tiên không?”
Theo hắn ước tính, chỉ có Tiên chân chính mới tiện tay đem hai cái Đại Mệnh Cách thăng thành Thiên Mệnh Cách cho mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất