Ai ngờ hắn vừa đứng lên, Lạc Ngọc đã từ trên lôi đài nhào tới, lại ‘Oanh’ một quyền đập vào lồng ngực của hắn.  

             - Răng rắc!  

             Âm thanh xương cốt đứt gãy vang lên.  

             Tần Xuyên lần nữa bay ra ngoài.  

             Hai mắt Lạc Ngọc đỏ lên, khí thế toàn thân đáng sợ, song quyền lấp lóe quyền mang, còn muốn đuổi theo, quan chủ khảo đột nhiên hô:  

             - Chờ một chút.  

             Đành phải cắn răng, dừng bước.  

             Tần Xuyên nặng nề mà té ngã trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy máu tươi, ngực lõm xuống, nằm trên mặt đất động mấy lần, không tiếp tục đứng lên.  

             Quan chủ khảo đứng người lên, hỏi:  

             - Tần Xuyên, ngươi chịu thua chưa?  

             Đám người Tống Như Nguyệt lập tức khóc nói:  

             - Nhận thua! Chúng ta nhận thua! Đừng lại để hắn đánh....  

             Tần tứ gia cũng hô:  

             - Xuyên nhi! Nhanh nhận thua.  

             Tần Xuyên lại ở trên mặt đất động mấy lần, thân thể run rẩy, chậm rãi đứng lên, máu me đầy mặt nhìn bóng người phía trước, ánh mắt đã bắt đầu mơ hồ.  

             Lạc Ngọc nắm chặt song quyền, quanh thân vờn quanh kình khí, tóc dài sau lưng không gió mà bay, khí thế càng ngày càng mạnh, nhìn về phía ánh mắt hắn, bên trong âm lãnh mang theo một tia cơ mảnh.  

             Hắn vừa rồi lâm trận đột phá, đã tấn thăng đến Võ Sư hậu kỳ.  

             Tần Xuyên nghe được tiếng khóc của mẫu thân mình, nghe được những người khác của Tần gia kinh hoảng kêu to, hắn ánh mắt càng ngày càng mơ hồ, cố hết sức hé miệng nói:  

             - Ta... Nhận thua...  

             Nói xong, mắt tối sầm lại, té xỉu ở trên mặt đất.  

             - Đương ——  

             Tiếng chiêng vang lên, tỷ thí kết thúc.  

             - Quyết chiến cuối cùng, Lạc Ngọc thắng.  

             Quan chủ khảo tuyên bố kết quả.  

             Lạc Ngọc thu hồi nắm đấm, còn không có liếc Tần Xuyên một cái, quay người lên lôi đài, quay đầu, ánh mắt nhìn về phía đám người Tần gia.  

             Khi hắn nhìn về phía thân ảnh tuyết trắng, đột nhiên phát hiện thân ảnh người mặc nho bào lại chặn ánh mắt hắn.  

             Hai người bốn mắt nhìn nhau.  

             Lạc Ngọc híp híp con ngươi, ánh mắt lộ ra một vẻ hung ác nham hiểm dữ tợn, nhưng không có lại nhiều nhìn, thu hồi ánh mắt.  

             Hộ vệ khiêng Tần Xuyên đã hôn mê vào hậu trường cứu trợ.  

             Tống Như Nguyệt khóc lóc thương tâm.  

             Bọn người Tần Văn Chính đều xanh mặt, nhìn về phía thân ảnh xuất thủ tàn nhẫn trên lôi đài kia.  

             Lạc Ngọc đi chỗ quan chủ khảo ký tên, cầm căn cứ chính xác hôm nay quyết chiến, lại cung kính nói mấy câu với quan chủ khảo, đi xuống lôi đài.  

             Trên mặt Lạc Diên Niên lộ ra ý cười khó giấu được.  

             Vương thị càng vui đến phát khóc, chạy lên ôm hắn:  

             - Ngọc nhi, mẫu thân biết, ngươi nhất định có thể thi đậu, chúng ta rốt cục có thể đi kinh đô gặp đại ca ngươi... Đại ca ngươi nếu biết, nhất định sẽ vì ngươi kiêu ngạo...  

             Lạc Ngọc an ủi nàng vài tiếng, sau đó nói:  

             - Phụ thân, mẫu thân, ta qua bên kia nói mấy câu.  

             Vương thị buông lỏng hắn ra, nhìn về phía thân ảnh tuyết trắng trong đám người Tần gia, khóe mắt giật giật.  

             Lạc Ngọc đi tới bên kia.  

             Không đợi hắn tới gần, Tần Văn Chính cùng Tần nhị gia Tần tứ gia đã tiến lên ngăn cản hắn, ánh mắt âm trầm nhìn hắn.  

             Lạc Ngọc dừng bước lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười lạnh, chắp tay nói:  

             - Quyền cước không có mắt, vừa hay tại hạ mới đột phá, cho nên nhất thời không có dừng tay, xin lỗi.  

             Sau đó hắn ngẩng đầu, nhìn về phía thân ảnh người mặc nho bào, híp con ngươi nói:  

             - Lạc Thanh Chu, ngươi đánh mẫu thân của ta, thù này, Lạc Ngọc ta tuyệt đối không quên. Ngươi ở Mạc Thành có thể một tay che trời, nhưng ta cũng không tin, ngươi không đi kinh đô.  

             - Đến lúc đó, Lạc Ngọc ta tự nhiên sẽ để ngươi biết, đọc sách cho dù tốt, cũng chỉ là một phế vật tay trói gà không chặt! Con hoang mãi mãi cũng là con hoang, mặc ngươi lại nhảy nhót như thế nào, cũng không tới được trời! Coi như ngươi có thể lên trời, Lạc Ngọc ta cũng nhất định sẽ kéo ngươi xuống.  

             Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nhìn hắn ta, cũng không đáp lời.  

             Lạc Ngọc xoay người, chuẩn bị rời đi, đi ra mấy bước, đột nhiên quay đầu lại nói:  

             - Còn có, thứ thuộc về Lạc Ngọc ta, ta sớm muộn gì cũng sẽ đòi lại! Ngươi đụng cũng đừng nghĩ đụng được! Bởi vì con hoang không có tư cách! Ngươi...  

             Trong miệng hắn im bặt mà dừng, cơ bắp nơi khóe mắt bắt đầu nhảy lên kịch liệt.  

             Lạc Thanh Chu cầm tay Tần đại tiểu thư, ánh mắt nhàn nhạt nhìn hắn.  

             Lạc Ngọc không có lại nói tiếp, quay người bước nhanh rời đi, nắm chặt hai nắm đấm, quyền mang lấp lóe, một cỗ sát ý đáng sợ lan tràn.  

             Đợi hắn đi xa, Lạc Thanh Chu mới buông lỏng bàn tay ngọc lạnh buốt mà mềm mại ra, dừng một chút, quay đầu, khom người xin lỗi:  

             - Đại tiểu thư, thật xin lỗi, ta....  

             - Không sao đâu.  

             Tần Khiêm Gia từ tốn nói một tiếng, ánh mắt nhìn phía lôi đài, tựa hồ cũng không để ở trong lòng.  

             - Người nhà Tần Xuyên, đi vào một chút!  

             Lúc này, phía sau lôi đài đột nhiên truyền đến tiếng gọi.  

             Tần Văn Chính cùng Tống Như Nguyệt, Tần nhị gia tứ gia, đều cuống quít đi tới.  

             Chương 837: Người thắng cuối cùng cuồng hoan, Lạc Ngọc chấn kinh (2)   

             Không bao lâu.  

             Tần nhị gia cùng Tần tứ gia khiêng Tần Xuyên đã được băng bó kỹ, đi ra từ phía sau đài.  

             Tống Như Nguyệt lau nước mắt, khóc đến đỏ mắt.  

             Mấy tên nha hoàn thấy đều khóc theo.  

             Tần Xuyên mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn lên bầu trời, bộ dáng thất hồn lạc phách.  

             Chỗ ngực lõm xuống đã được chữa trị.  

             Mấy vết thương khác trên người đều được đắp dược vật.  

             Tần Văn Chính đi tới, thở dài một hơi, nói với mọi người:  

             - Thân thể không sao, tu dưỡng mấy ngày là khỏe.  

             - Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, thân thể không sao liền tốt....  

             Phu nhân Nhị gia cùng phu nhân Tứ gia đều thở dài một hơi, sau đó đứng lên đi an ủi các loại.  

             - Xuyên nhi, không sao đâu, ngươi còn trẻ, về sau còn có cơ hội.  

             - Đúng vậy Xuyên nhi, nhiều cơ hội, tuyệt đối đừng nản chí.  

             Lạc Thanh Chu tiến lên phía trước nói:  

             - Nhị thúc, ta đến khiên đi.  

             Tần nhị gia khiêng một tay, tay khác lắc lắc, nói:  

             - Không cần, Thanh Chu, thân thể ngươi nhấc không nổi, Nhị thúc khí lực lớn, không sao đâu.  

             Lạc Thanh Chu không tiếp tục nhiều lời, ánh mắt nhìn về phía Tần nhị ca trên ván gỗ, muốn mở miệng an ủi vài câu, lại không biết nên nói cái gì.  

             Đám người Tần gia an ủi, vây quanh Tần Xuyên thụ thương rời khỏi quảng trường.  

             Mấy người khác xem náo nhiệt vẫn chưa thỏa mãn nghị luận dần tán đi.  

             Mặt trời rất nhanh xuống núi.  

             Trở lại Tần phủ, đám người bồi tiếp Tần Xuyên cùng một chỗ ăn cơm tối.  

             Cảm xúc của Tần Xuyên khá hơn một chút, tự mình ngồi dậy, nói:  

             - Ta không sao, Nhị thúc Tứ thúc, các người đều trở về đi.  

             Đám người an ủi vài câu, rời đi.  

             Tống Như Nguyệt và mấy nha hoàn một mực hầu ở gian phòng, nói chuyện phiếm với hắn.  

             Lạc Thanh Chu và Tần đại tiểu thư cùng rời đi.  

             Tần Văn Chính đứng ở cửa ra vào nhìn bọn hắn một chút, trầm giọng nói:  

             - Thanh Chu, ngày mai chuẩn bị một chút, ngày kia chúng ta xuất phát đi kinh đô.  

             Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu.  

             Tần Văn Chính nhìn hắn nói:  

             - Ngày mai nếu có thời gian, ra khỏi thành đi thắp nén hương cho mẫu thân ngươi. Về sau muốn trở về, đoán chừng cũng chỉ có thể là thanh minh sang năm.  

             Lạc Thanh Chu còn chưa trả lời, Tần Văn Chính đột nhiên lại nói:  

             - Khiêm Gia cũng cùng đi một chuyến. Lần trước dời mộ phần ngươi không có đi, lần này cần rời đi, đi thắp nén hương cũng là nên. Dù sao Thanh Chu hiện tại là người Tần gia chúng ta, cứ xem như là giúp Vi Mặc thắp hương.  

             Lạc Thanh Chu cúi đầu, không nói gì.  

             Tần Khiêm Gia trầm mặc một chút, khẽ gật đầu.  

             - Thanh Chu, đưa Khiêm Gia trở về.  

             Tần Văn Chính nhìn hai người một chút.  

             Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, theo Tần đại tiểu thư rời đi.  

             Màn đêm đã bao phủ xuống.  

             Thu nhi cùng Tiểu Điệp cầm đèn lồng đi ở phía trước.  

             Lạc Thanh Chu cùng Tần đại tiểu thư sóng vai đi ở giữa.  

             Hạ Thiền cùng Bách Linh thì theo ở phía sau.  

             Trăng sáng trong sáng, bầu trời đêm đầy ngôi sao.  

             Lạc Thanh Chu cùng Tần đại tiểu thư chậm rãi đi tới, một đường trầm mặc không nói gì.  

             Giờ khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy hắn và thiếu nữ bên cạnh không hề có sự khác biệt so với trước khi ly hôn.  

             Lúc sắp đến Linh Thiền Nguyệt cung, hắn quay đầu nhìn thoáng qua.  

             Ánh trăng nhu hòa, dung nhan tuyệt mỹ không tì vết kia tựa hồ cũng đã bớt đi một chút thanh lãnh, lộ ra một tia ôn nhu.  

             Hắn giật mình, lúc đi đến cửa lớn Linh Thiền Nguyệt cung, đột nhiên nhịn không được hỏi một câu:  

             - Đại tiểu thư, ngươi chưa hề cười qua sao?  

             Tần Khiêm Gia dừng bước, ánh mắt thanh lãnh nhìn hắn.  

             - Ngủ ngon...  

             Lạc Thanh Chu không dám nói thêm nữa, chắp tay, mang theo Tiểu Điệp cùng Thu nhi bước nhanh rời đi.  

             Bách Linh nhìn bóng lưng hắn, kinh ngạc nói:  

             - Tiểu thư, cô gia vừa rồi giống như đang trêu chọc ngươi.  

             Tần Khiêm Gia không có lại nói tiếp, vào cửa.  

             Hạ Thiền cũng đi vào theo.  

             Lạc Thanh Chu một đường nghĩ đến kế hoạch tối nay.  

             Trở lại Mai Hương Uyển.  

             Tiểu Điệp sau lưng đột nhiên mở miệng nói:  

             - Công tử, hôm nay ở phía sau đẩy ngươi đụng vào đại tiểu thư không phải Bách Linh tỷ tỷ.  

             Lạc Thanh Chu nghe vậy sững sờ, quay đầu nhìn nàng, hỏi:  

             - Thế là ai?  

             Tiểu Điệp nháy nháy mắt, ý cười đầy mặt, không có trả lời.  

             Thu nhi ở một bên cười nói:  

             - Cô gia, khẳng định không phải Tiểu Điệp cùng nô tỳ, người còn lại, cô gia còn đoán không được sao?  

             Lạc Thanh Chu giật mình, trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc:  

             - Hạ Thiền? Nha đầu kia sao lại đột nhiên làm chuyện như vậy?  

             Linh Thiền Nguyệt cung.  

             Lương đình trong hậu hoa viên.  

eyJpdiI6InBON2FWdmY0N2tscURoZUkyOWd2S1E9PSIsInZhbHVlIjoiazN4SFJLWWtzN2ZmZnN6ZzBReE9DN1ZmMTJKajNwSUhCekVnOCt4aklaZFdsMHdGZSs4bjJ2anNWXC9KNkVYSzlGa0lmMTZxM082RjM4NkJ0TTg2OVdxSkpPZGNcL2JVOGRRczJ1MkVGcnhUeEc3T1JEWjVQRnZxeEpkaDVabWdtK0tiaFRcL1ZwczZUdEZSb0hIb1dST1RwRzlFRUdxbEtQejE2WjdFR1M4bmh5ZzgwMUJvdVg2NW1LQW5PUFFVa1BJUGVIYndaZ2Z1bytTTEpzMVhPaW4wXC9xRmp3XC91cDBtdU02RmpjMmd2WXBQODRLektpWjNiWkhzZEs5TmZLQ2lIdzJcL3FJRWxKWUprdzNYeTdUVG81TGJHMm5zdXo1aFZqdXZOQno5ZmJpNUxCUjBjNWlrV2ZDaEpUbVJkMzBRWjczbk5PRmkxbnZ5WXQ0aExmWDl0aXBZV2NMXC82WmMwRHMyZFh1a0cxVENwd1FOZTJBQ1ZBNVdHYlwvTmwxc1dpM1JQbFpBVUJ4TmtlNGFrK3BqRFwvcVpZSDIxbnplMGtiRlhxTFRmUHBuc1FBY3FEd1pKZTBGS3IweEQ4YUJXaVZ6b1wvXC93MUdZSStUbGl3R1kwTmNQWnlXQ3Vxd2VPTjJWRjJ5UUtudm95cW01UGxBUmV3MWRnQjFYSEduZkQxU3cyRiIsIm1hYyI6IjNmNmMzN2Q2MDg5YjE2ZmZkYTcxZjViZjRlOTBlZWVlNmRlOTM2NWUwZTU5YzI0YWZkZTZmZWU0MDUxYjI2MDMifQ==
eyJpdiI6ImY2OUM3RUIxZzgwQTRYY2N2ZkcrM0E9PSIsInZhbHVlIjoibnAwZnRvdFFKd2JaaFNTRkl2SUhFc2ljMWQxT0hSK04xbHlkT0lsT1JnRmVKN0VFNk9tYTBKRXZsaHdlRVp0RGJETlMxZGVzWE55aUNqVmRoOUwweUhXQmcwYXBTQ1M2VDZqOUFielQ4YUZpbGJsOER2bm54WmlkZjgwSFNTdUVsUyswSUZ1VjJHb3BDNFh6dUhYUkRBVW1GdkRXMDVlUVJPTkt3XC9KNXZYOD0iLCJtYWMiOiJmNDk5MzRjMWE0Nzk5NmRhMjVjMGU5M2I4YjE2ZDg2NDdlNmJjOWRlY2I2YTU3Mzc0MDkwM2FiMGM2NGU3ZmU3In0=

             Lạc Thanh Chu ngâm tắm dược thủy xong, lại ở trong đình viện, trực tiếp dùng nước giếng lạnh buốt cọ rửa thân thể mấy lần, tóc cũng gội nhiều lần.

Advertisement
x