Người dẫn chương trình vừa mới tuyên bố bắt đầu, ông lớn Giang Bắc – Hồ Duy Hâm đã đứng bật dậy, cười mỉa mai với Y Doãn: “Y Doãn, chúng ta nên giải quyết chuyện của thành phố Ôn Cương đi thôi.”
Thành phố Ôn Cương nằm giữa Giang Nam và Giang Bắc, trước đây thuộc về Giang Nam, nhưng mười năm trước khi phân chia lại được chia cho Giang Bắc.
Vậy nên Giang Bắc yêu cầu thế lực của nhà họ Y rút khỏi thành phố Ôn Cương, để thế lực Giang Bắc của họ tiếp quản.
Nhưng nhà họ Y đã kinh doanh ở thành phố Ôn Cương một thời gian dài nên đương nhiên sẽ không từ bỏ. Vậy nên tranh chấp thành phố Ôn Cương bắt đầu từ đây.
Thậm chí thế lực Giang Nam và Giang Bắc tranh chấp Ôn Cương đã trở thành chuyện người người nhà nhà đều biết.
Trong vài năm qua, thành phố Ôn Cương vẫn luôn do nhà họ Y kiểm soát thực tế, Giang Bắc đã thèm muốn rất lâu rồi.
Y Doãn đã đoán dược từ lâu rằng Hội Tứ Hùng lần này nhà họ Hồ sẽ một lần nữa nhắc đến chuyện tranh chấp Ôn Cương.
“Được!” Y Doãn cũng không khách sáo, lập tức đồng ý.
Y Doãn quay đầu nhìn chú Tần đang đứng bên cạnh: “Chú Tần, vất vả cho chú rồi.
“Ông Y khách sáo quá.
Nói xong chú Tần nhảy vút lên, vững vàng đáp trên võ đài.
Hồ Duy Hâm đầu trọc cười âm trầm, nhìn con trai Hồ Phi bên cạnh, cười khen ngợi: “Con nói đúng, ông già Y Doãn quả nhiên vẫn để chú Tần đánh trận đầu!” “Lần này Ôn Cương là của chúng ta rồi.
“Ông Ngũ, làm phiền ông rồi. Hồ Duy Hâm cung kính nói với một ông già ngồi phía sau.
Ông Ngũ đó mặc một chiếc áo choàng màu trắng, mái tóc dài không búi lên mà xoã sau lưng. Hơn nữa da ông ta rất trắng, động tác và cử chỉ cũng rất nữ tính, giống như phụ nữ vậy.
“Được thôi được thôi, đừng quên ước định của chúng ta đấy.” Giọng ông Ngũ giống như công công trong Hoàng cung cổ đại, khiến người ta không khỏi nổi da gà.
Hồ Duy Hâm cắn răng cười: “Ông Ngũ yên tâm, chuyện đã đồng ý với ông, đương nhiên tôi sẽ dốc hết sức thực hiện”
“Được.” Ông Ngũ rất hài lòng, nhảy vút lên như một con bướm, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt chú Trần.
“Xin chào, tôi họ Tần!” Chú Tần chắp tay chào ông Ngũ.
“Hờ hờ..” Ông Ngũ che miệng cười duyên, thân hình lập tức biến mất, hai ngón tay tạo hình cái kiếm chĩa thẳng vào thái dương của chú Tần. “Đừng nói những lời vô nghĩa nữa, đánh đi” Lúc này trên võ đài mới vang lên giọng nói lạnh lùng kiêu ngạo của ông Ngũ.
Chú Tần nhíu mày, mau chóng lùi lại.
Ha!
Chú Tần thở khí, một quyền đánh vào kiếm chỉ của ông Ngũ.
Ầm!
Hai người đột nhiên tách ra, nhưng chú Tần lại cảm thấy một cánh tay hơi tê dại, một luồng chân khí lạnh lẽo không ngừng tuôn ra từ cánh tay chú Tần.
“Chân khí thật hung ác!”
Chú Tần thầm kinh ngạc, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ vẻ gì, chú âm thầm kích hoạt chân khí trong cơ thể, muốn ép luồng chân khí lạnh lẽo kia ra khỏi cơ thể.
Nhưng hiển nhiên ông Ngũ sẽ không cho chú cơ hội.
“Ha ha..” Ông Ngũ cười khẩy, người loé lên rồi đánh về chú Tần.
Rõ ràng ông ta là đàn ông nhưng thân hình lại như bướm bay lượn bên hoa, khiến người xem loá mắt.
Chú Tần không thể tập trung ép chân khí lạnh lẽo ra khỏi cơ thể được nữa, vội vàng đỡ lại.
Y Doãn hơi lo lắng, nhìn Trình Kiêu và hỏi ý kiến: “Người Hồ Duy Hâm mời tới lần này không đơn giản. Cậu Trình, cậu thấy chú Tần có thể thắng được không?” Trình Kiêu lắc đầu: “Không hơn ba chiêu, ông ấy sẽ thua
“Ôi..” Y Doãn thảng thốt.
Thực lực của chú Tần là Tiên Thiên đỉnh phong đấy!
Người này thật lợi hại!
Bạch Hạc đại sư ở bên cạnh cười mỉa mai: "Cậu nhóc, nói khoác mà không biết ngượng, nếu chủ Tần qua ba chiêu nữa mà không thua thì cậu sẽ thế nào?”
Trình Kiêu lười để ý đến ông ta.
Anh ngồi trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Bạch Hạc đại sư giận đỏ mặt, cảm thấy rất mất thể diện, vì thế tức giận nói: “Cậu kia, tiền bối hỏi cậu mà cậu lại có thái độ này à?”
“Tiền bối?” Kano William bật cười, nụ cười có hơi kỳ lạ: “Ông già, tiền bối mà ông nói phân biệt thế nào? Ai lớn tuổi hơn thì là tiền bối à?”
Bạch Hạc đại sư cao ngạo nói: “Tuổi tác là một vấn đề, nhưng thực lực cũng là một nguyên nhân rất quan trọng. Nếu chỉ dựa vào tuổi tác mà không xét thực lực thì cũng không xứng là tiền bối!”
Kano William nói: “Ý ông là thực lực của ông rất cao hả?”
Bạch Hạc đại sư chỉ cười không nói, nhưng ai cũng nhìn ra được ông ta ngầm thừa nhận như vậy.
“Khụ khụ, vậy mọi người đều nên gọi tôi là... lão tiền bối, năm nay tôi đã hơn hai trăm tuổi rồi.” Kano William nghiêm túc nói, sau đó ngồi thẳng người ra vẻ uy nghiêm.
“Anh hơn hai trăm tuổi?” Y Linh che miệng cười duyên.
“Sao, không tin à?” Kano William nghiêm mặt hỏi.
Y Linh lườm anh ta, biểu cảm đó cực kỳ dễ thương: “Ban ngày ban mặt đừng có nói linh tinh.”
Kano William nhún vai, anh ta thật sự không nói linh tinh, hầu tước Huyết tộc có tuổi thọ cao nhất gần hai nghìn năm, Kano William là thân vương, tuổi thọ còn dài hơn hầu tước mấy lần.
Hai trăm tuổi ở Huyết tộc thật sự là rất trẻ. Tương đương với thời kỳ trẻ sơ sinh của loài người mà thôi.
“Hỗn xược!” Bạch Hạc đại sư nổi giận quát lên: "Cậu đang giễu cợt tôi đấy à, có tin tôi xé nát miệng cậu không?”
Y Doãn vội vàng khuyên nhủ: “Bạch Hạc đại sư bớt giận, đừng chấp nhặt với trẻ con.
Trên võ đài, chú Tần và ông Ngũ lại đấu thêm hai chiêu nữa, chú Tần đã không thể khống chế được chân khí lạnh lẽo trong người nữa.
Chân khí trong đan điền bị một luồng chân khí lạ xâm nhập, không thể điều khiển được.
Ông Ngũ cười giễu cợt, hiển nhiên đã phát hiện ra điều khác thường của chú Tần: “Kết thúc đi!”
Ông Ngũ điểm chỉ vào vị trí đan điền của chú Tần.
Ông ta muốn phá huỷ tu vi võ đạo của chú Tần!
“Dừng tay, tôi nhận thua!” Y Doãn cả kinh, đứng bật dậy từ chỗ ngồi.
Nhưng ông Ngũ hoàn toàn không thèm để ý, tốc độ tăng lên rất nhiều.
Thấy chú Tần sắp bị phế tu vi, Y Doãn vội vàng kêu cứu: “Bạch Hạc đại sư, cứu chú Tần!”
Bạch Hạc đại sư lắc đầu: “Không kịp nữa rồi, ngoại trừ Đại La Kim Tiên, nếu không trong thời gian ngắn như vậy không ai có thể cứu được ông ta nữa!”
Y Doãn tái mặt, ngồi phịch xuống ghế.
“Thật không ngờ, hiệp một đã đánh bại được chú Trần!”
Tuy nhiên ngay khi ngón tay ông Ngũ tới gần cơ thể chú Tần.
Bỗng nhiên hai chân ông Ngũ mềm nhũn, ngã dúi xuống đất.
Mà chú Tần đang cố gắng chuẩn bị đỡ đòn của ông Ngũ thì bất ngờ cắn răng, đá ông ta ra.
Râm!
Ông Ngũ bị đá ra ngoài, ngã xuống ngay trước mặt Hồ Duy Hâm.
Nụ cười trên mặt Hồ Duy Hâm thoáng chốc cứng ngắc: “Sao có thể! Rõ ràng đã sắp thắng rồi, tại sao lại đột nhiên ngã xuống?”
“Là ai? Ai âm thầm ra tay hả? Thế này là phạm quy đấy!” Hồ Duy Hâm đứng bật dậy, hét lớn với xung quanh.
Y Doãn mừng rỡ, đứng bật dậy, hét to: “Hay!”
Bạch Hạc đại sư ngẩn ra, trong lòng ngờ vực: "Sao lại thế này? Sao có thể thế này?”
Mọi người có mặt ai nấy đều tỏ vẻ nghi hoặc.
Vừa rồi rõ ràng ông Ngũ đã chiếm ưu thế, sắp thắng đến nơi, sao có thể bất chợt ngã xuống?
Nói cách khác, bạn đã bao giờ thấy Tông sư Võ đạo đột ngột ngã xuống chưa?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất