Hồ Phi trở về từ nơi đặt cược, cười xấu xa nhìn Kano William: “Tôi hỏi rồi, ít nhất là con số này.
Nhìn Hồ Phi giơ ba ngón tay lên, Kano William hỏi: “300 tỷ?”
“Đúng vậy.” Hồ Phi đáp.
“Được, chỉ là không biết trong thẻ này có đủ tiền không” Kano William nhìn Trình Kiêu.
Trình Kiêu nhàn nhạt nói: “Đủ cho anh dùng”
“Vậy là tốt rồi!” Kano William đi về địa điểm đặt cược: “Nào, bắt đầu thôi.”
“Được.” Hồ Phi cũng đi theo.
Đặt cược xong, Kano William hỏi:”Đi đâu chọn quyền thủ?”
“Đi theo tôi” Hồ Phi đi về phía cửa hông bên cạnh.
Đi vào cửa hông, bên trong là một phòng nghỉ, trên hai chiếc ghế sô pha lớn, có rất nhiều quyền thủ trẻ tuổi mặt không biểu cảm.
Có người da vàng, da đen và da trắng.
Một trấn Tứ Hùng nho nhỏ mà lại tụ hội quyền thủ từ khắp các nơi trên thế giới.
“Người đây đều có thể chọn à?” Kano William hỏi.
“Đúng.” Hồ Phi vừa nhìn vừa trả lời.
“Chọn anh đi!” Hồ Phi chỉ vào một người da vàng Nam Á nhỏ gầy, hưng phấn nói.
Kano William cũng nhìn quanh một lượt, cuối cùng chọn một quyền thủ Á tộc khá lớn tuổi.
“Chọn xong rồi à?” Hồ Phi nhìn Kano William hỏi.
“Xong rồi.” Kano William đáp.
“Vậy bắt đầu thôi”
Cả hai rời đi, trở lại chỗ ngồi trước võ đài.
Y Linh lo lắng nhìn Kano William, hỏi: “Thế nào? Lần này anh có tự tin sẽ thắng không?”
Kano William nhướng mày: “Yên tâm, lần này tôi đích thân lựa chọn quyền thủ, tuyệt đối không có vấn đề gì”
“Vậy thì tốt!” Y Linh thở phào nhẹ nhõm.
Hồ Phi về lại chỗ ngồi của mình, Ngạo Tứ Hải cười xấu xa hỏi: “Chọn ‘Chó Sói à?”
Hồ Phi gật đầu: “Ừ”
“Người phương Tây kia chọn ai?” Ngạo Tứ Hải tò mò hỏi.
“Một người trung niên không biết tên, trước đây chưa xuất hiện bao giờ” Hồ Phi đáp.
“Thế chẳng phải chọn bừa sao? Người mới trước đây chưa xuất hiện bao giờ, dựa vào đâu mà anh ta chọn chứ?” Ngạo Tứ Hải thắc mắc.
“Chắc là chọn bừa đấy, quan tâm làm gì, chỉ cần anh ta thua thì ba trăm tỷ sẽ về tay tôi.” Hồ Phi cười nói.
Ngạo Tứ Hải nhìn Trình Kiêu vẫn bình thản thì ngờ vực hỏi: “Trong thẻ của tên kia lấy đâu ra nhiều tiền thế nhỉ? Lần này đặt cược ba trăm tỷ lận đấy”
Hồ Phi ghen tỵ nhìn Y Linh: “Chẳng phải đều do cô Y của chúng ta cho sao?”
“Nếu không chỉ dựa vào tên rác rưởi ăn bám như anh ta, đời này, đời sau, đời sau sau nữa cũng chẳng có nổi ba trăm tỷ”
“Haha, không ngờ cô Y trước nay luôn yêu cầu cao lại chọn loại vô dụng này!” Ngạo Tứ Hải hơi tiếc nuối, Y Linh và Thẩm Mật là người đẹp mà rất nhiều cậu chủ nhà giàu thèm muốn.
Bây giờ lại hời cho một tên con rể ăn bám.
“Tốt nhất là để cho tên đấy thua hết, xem cô Y cho anh ta được bao nhiêu. Ngạo Tứ Hải hung ác nói.
“Yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi.” Hồ Phi tự tin nói.
Trên võ đài, hai tuyển thủ bước lên sân.
“Người đàn ông trung niên mặc đồ trắng kia là tôi chọn. Kano William chỉ vào người đàn ông trung niên trên võ đài và nói với Y Linh.
Y Linh nhìn Trình Kiêu khẽ hỏi: “Anh thấy lần này ai sẽ thắng?”
Trình Kiêu đáp: “Người trung niên, thực lực của ông ấy mạnh hơn người đàn ông gầy go kia nhiều.
Thẩm Mật ở bên cạnh hừ lạnh: “Ngu xuẩn!”
“Người đó dù nhìn gầy yếu nhưng lại là quyền thủ lợi hại nhất của thị trường hắc quyền này, có biệt danh là Chó Sói!”
“Người anh chọn là người mới tới, sao có thể là đối thủ của Chó Sói được?"
“Anh đúng là tên ngoài ngành không biết gì!”
Ngạo Tứ Hải cười to đắc ý: “Người đẹp Thẩm là chuyên gia trong lĩnh vực này, cô ấy nói ai thắng thì về cơ bản sẽ thắng?
“Người anh em Hồ, chúc mừng, không dưng nhặt được ba trăm tỷ nhé!”
“Haha, phải cảm ơn cô Y đã hào phóng cho loại rác rưởi chỉ biết ăn bám thế này, có điều tiền của đàn ông ăn bám cũng vẫn ổn lắm.”
Y Linh lạnh lùng nói: "Chưa chắc đâu, trận đấu còn chưa bắt đầu, các anh đừng vui mừng quá sớm.
“Không có gì, lát nữa tôi sẽ khiến các cô thua tâm phục phẩu phục.” Hồ Phi tự tin nói.
Trên võ đài, hai quyền thủ bắt đầu giao đấu.
Người thanh niên tên Chó Sói đó quả thực là quyền thủ rất hung tợn, ra đòn hiểm ác, chiêu nào cũng chí mạng.
Tuy nhiên, người đàn ông trung niên vẫn bình tĩnh đáp trả, Chó Sói tuy hung dữ nhưng cũng không làm gì được ông ta.
Cả Trình Kiêu và Kano William đều nhìn ra được người đàn ông trung niên đã là võ giả Hậu Thiên đại thành.
Tuy thân thể có thể bị thương nhẹ, nhưng thực lực tổng thể vẫn mạnh hơn Chó Sói chỉ có Hậu Thiên tiểu thành kia.
Sau hơn hai mươi chiêu, tất cả đòn tấn công của Chó Sói đã sử dụng hết, không còn kỹ năng nào.
Khi Chó Sói không thể tung thêm chiêu mới được nữa cũng là lúc anh ta bị đánh bại.
Người đàn ông trung niên đấm vào huyệt thái dương của Chó Sói, anh ta bị đánh bay, bất tỉnh nhân sự.
“Sao có thể thế được!” Hồ Phi lộ ra vẻ khó tin.
Ngạo Tứ Hải cũng kinh ngạc: “Không phải chứ, người đẹp Thẩm, sao cô cũng đoán sai được chứ?”
Thẩm Mật lạnh lùng nói: “Hừ, may mắn thôi. Có lẽ hôm nay Chó Sói biểu hiện không tốt”
Kano William cười đắc ý: “Ba trăm tỷ, không cần cảm ơn!”
“Hừ! Dám chơi nữa không?” Hồ Phi nhìn Kano William đầy khiêu khích.
Kano William đang định đồng ý thì Y Linh đã lo lắng nói: “Được rồi, dừng lại đi thôi, chúng ta nên về rồi.
“Vậy cũng được.” Kano William dường như Y Linh nói ra là nghe đấy.
“Hừ, thắng xong lại muốn đi đấy à? Các người có đi được không?” Hồ Phi chợt cười lạnh.
Y Linh lườm anh ta, lạnh lùng quát: “Hồ Phi, anh định làm gì? Dám chơi dám chịu chứ, nhà họ Hồ của anh không dám chịu thua à?”
“Đừng nói lời kích thích tôi, muốn thắng tiền của tôi, không có cửa đâu! Hôm nay trừ khi cô nôn tiền ra cho tôi, nếu không đừng ai hòng đi được. Hồ Phi kiêu ngạo nói. Lúc này một giọng nói vang lên từ bên cạnh: “Nhà họ Hồ thật uy phong!”
“Ai?” Hồ Phi sầm mặt nhìn về nơi phát ra thanh âm.
“Hà Xán, lại là anh, anh đang thách thức giới hạn của tôi đấy à?” Sát ý trong mắt Hồ Phi còn rõ hơn lần gặp Hà Xán lúc trước.
Trình Kiêu khẽ cau mày, rõ ràng đã dặn anh ta trong ba ngày tới tốt nhất đừng ra ngoài, thế mà anh ta lại không nghe.
Xem ra số phận quả nhiên rất khó thay đổi.
Hà Xán nói: “Dám chơi dám chịu, thua lại giở trò, đây là tác phong của nhà họ Hồ đấy à?”
“Anh không quản được!” Lửa giận của Hồ Phi đã đạt tới cực hạn, hai mắt đỏ bừng, nếu không phải lúc này đang có nhiều người thì chắc anh ta đã giết Hà Xán rồi.
Thẩm Mật nhìn Hà Xán hừ lạnh, xoay người rời đi.
Ngạo Tứ Hải cũng vỗ vai Hồ Phi, nhìn anh ta với vẻ thông cảm: “Tôi đi trước đây người anh em.
Hồ Phi tức giận nói: “Đã nói đi cùng nhau rồi mà, các người có ý gì hả?”
Ngạo Tứ Hải quay đầu nhìn anh ta, giọng nói lười biếng vang lên: “Vẫn chưa nhìn ra à? Rõ ràng là người đẹp Thẩm khinh thường hành động này của anh!”
“Ba trăm tỷ thôi mà, không cần tới nỗi để bị người đẹp Thẩm khinh thường chứ!”
Hồ Phi giận tái mặt: “Đây không phải vấn đề tiền bạc, chuyện này liên quan đến thể diện của nhà họ Hồ.
Hà Xán nói: “Anh làm thế này mới làm mất mặt nhà họ Hồ đấy.
Y Linh thở phào nhẹ nhõm, người nhà họ Ngạo và nhà họ Thẩm đã đi, chỉ còn lại nhà họ Hồ, cho dù xảy ra xung đột, cô cũng không cần quá lo lắng.
Hồ Phi rất mất thể diện, nhưng không có nhà họ Ngạo và nhà họ Thẩm giúp đỡ, chỉ dựa vào một mình anh ta thì cũng không dám làm gì Y Linh.
Hồ Phi âm trầm trừng mắt với Hà Xán rồi đen mặt bỏ đi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất