Trình Kiêu đứng giữa sân, vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ, anh liếc nhìn mọi người, lạnh lùng nói: "Còn ai muốn lên không?"
Vậy mà còn có người sao, ngoại trừ nhà họ Lạc, hầu hết cao thủ trong toàn bộ giới võ đạo Giang Nam đều đã bị Trình Kiêu đánh bại.
Toàn bộ giới võ đạo Giang Nam cũng không có một người.
Mọi người cúi đầu, không ai dám đối mặt với Trình Kiêu.
Ngay cả khi nhìn thấy Tề Thành Côn đang nằm trên mặt đất chờ giúp đỡ, nhưng không ai trong những người đứng đầu các gia tộc lớn dám đi lên đỡ.
Bốp bốp bốp!
Đột nhiên, một tràng pháo tay nhịp nhàng vang lên trong sân vận động yên tĩnh.
Mặc dù tiếng vỗ tay trong sân vận động trống rỗng thì hơi yếu ớt, nhưng trong bầu không khí im lặng lúc này lại có vẻ hơi chói tai.
"Được, tốt lắm!"
Người đứng đầu nhà họ Lạc, Lạc Vô Minh, người vẫn luôn ngồi đó xem kịch vui, cuối cùng cũng đứng dậy và đi về phía sân đấu với nụ cười trên môi.
Người trong giới võ đạo Giang Nam vui mừng khôn xiết!
"Rốt cuộc nhà họ Lạc cũng chuẩn bị ra tay rồi sao?"
Bây giờ, người duy nhất có thể đối phó với Trình Kiêu cũng chỉ có nhà họ Lạc.
Tuy nhiên, lão tổ nhà họ Lạc đang bế quan không thể ra cửa, nếu chỉ dựa vào một mình người đứng đầu nhà họ Lạc, e rằng ông ấy không thể đối phó được với Trình Kiêu.
Rốt cuộc, thực lực cao nhất mà Lạc Vô Minh thể hiện với bên ngoài chỉ là chút thành tựu Tông sư.
Tuy nhiên, trong mắt Tề Thành Côn và các tộc trưởng khác đều có vẻ vui mừng.
"Lạc Vô Minh sẽ ra tay sao?"
"Hiện tại cũng chỉ có ông ta mới có thể áp chế thằng nhóc này!"
Những người khác không biết, nhưng đám người Tề Thành Côn, với tư cách là một gia tộc chỉ đứng sau nhà họ Lạc, tự nhiên biết được thực lực chân chính của Lạc Vô Minh.
Thực lực của Lạc Vô Minh không đơn giản như những gì ông ta thể hiện ra bên ngoài.
Theo họ được biết, thực lực của người đứng đầu nhà họ Lạc đã đạt tới cảnh giới Tông sư từ hơn mười năm trước.
Sau nhiều năm như vậy, không ai biết thực lực thực sự của Lạc Vô Minh đã đạt đến cảnh giới nào.
Tuy nhiên, theo suy đoán của đám người Tề Thành Côn, thực lực của Lạc Vô Minh thậm chí đã đuổi kịp vị Thần Thương lão tổ Lạc Vô Cực.
Nếu Lạc Vô Minh ra tay đối phó với Trình Kiêu, vậy thắng bại vẫn chưa biết được.
Lạc Vô Minh đi đến trước mặt Trình Kiêu, trên khuôn mặt treo một nụ cười, giống như một tiên sinh dạy học không có một chút võ lực nào.
"Một mình chống lại quần hùng trong giới võ đạo Giang Nam, chà, thật là tuổi trẻ có triển vọng!"
"Bây giờ, tôi tuyên bố cậu đã là nhà vô địch"
Đám người Tề Thành Côn sửng sốt một lúc, ánh nhìn Lạc Vô Minh lóe lên vẻ kinh ngạc.
"Nhà họ Lạc tất nhiên muốn chiêu mộ thằng nhóc kia!"
"Chúng ta bị thằng nhóc kia làm nhục ở chỗ này, mặt mũi của toàn bộ giới võ đạo Giang Nam cũng mất sạch. Lúc này nhà họ Lạc lại lôi kéo thẳng nhãi kia, chẳng lẽ là muốn khiến chúng ta tâm lạnh như băng sao?" Người đứng đầu nhà họ Lộ khó hiểu hỏi.
“Ha ha, chẳng lẽ ở trong mắt nhà họ Lạc, giá trị của một mình thằng nhãi kia lại vượt trên tất cả gia tộc tại Giang Nam sao?” Người đứng đầu nhà họ Tân cười khổ nói.
Mọi người ngừng nói chuyện, quả thực chỉ một mình Trình Kiêu đã có thể đánh họ không ngóc đầu lên được, vì cậu ta, đương nhiên nhà họ Lạc có thể vứt bỏ những gia tộc khác.
"Tính toán sai lầm! Xem ra sau này chúng ta sẽ trở thành trò cười trong giới võ đạo Giang Nam rồi" Khuôn mặt của Tề Thành Côn trở nên xám xịt, nếu Trình Kiêu được nhà họ Lạc thu nhận, thì anh ta sẽ không có cơ hội báo thù nữa.
Ngay cả Tề Thành Côn đều tuyệt vọng như vậy, những người khác tự nhiên không cần phải nói. Họ thậm chí còn không dám đắc tội với nhà họ Tề, huống hồ là nhà họ Lạc
mạnh hơn nhà họ Tề rất nhiều.
Trình Kiêu nhìn Lạc Vô Minh và bình tĩnh nói: "Tôi là nhà vô địch?
“Đúng vậy” Lạc Vô Minh cười nói.
"Vậy thì, tôi có thể mang cô ấy đi sao?" Trình Kiêu chỉ vào Lạc Tuyết Kỳ và nói.
Lạc Vô Minh càng cười vui vẻ hơn: "Đương nhiên có thể, con bé vốn là phần thưởng cho nhà vô địch"
"Nhưng, cậu cần gia nhập nhà họ Lạc chúng ta thì mới có thể mang người đi."
Trình Kiêu không nói chuyện.
Lạc Vô Minh tiếp tục nói: "Gia nhập nhà họ Lạc, nhà họ Lạc tôi tích lũy nhiều năm như vậy, có thể mở ra cho cậu."
"Các loại công pháp võ đạo, võ kỹ cường đại, thậm chí cực phẩm đan dược, nhà họ Lạc tôi đều có. Chỉ cần cậu có đủ bản lĩnh, cho dù cho cậu vị trí người đứng đầu nhà họ Lạc cũng không phải là không có khả năng"
Giọng nói của Lạc Vô Minh mang theo một sự cám dỗ mạnh mẽ.
Trên mặt Trình Kiêu không có biểu cảm gì, nhưng những võ giả của giới võ đạo Giang Nam ở chung quanh khán đài đều đỏ bừng hai mắt, mặt đầy ghen tị, chỉ hận không thể thế chỗ Trình Kiêu.
Trình Kiêu nhàn nhạt nói: "Tôi không có hứng thú."
"Bây giờ, tôi sẽ đưa người đi"
Sắc mặt Lạc Vô Minh cứng đờ, trong mắt hiện lên một tia âm trầm: "Người trẻ tuổi, những năm này nhà họ Lạc tôi tích lũy bao nhiêu, căn bản là không phải những gì cậu có thể tưởng tượng, cho dù là tập hợp tích lũy của toàn bộ giới võ đạo Giang Nam thì cũng là không bằng một nửa nhà họ Lạc tôi"
"Nếu cậu bỏ qua cơ hội lần này, tôi đảm nảo cậu sẽ hối hận.
Khuôn mặt Trình Kiêu không biểu cảm, giống như hoàn toàn không nghe lời của Lạc Vô Minh nói vào tai: "Theo tôi mà nói, tích lũy của nhà họ Lạc các người không thể nghi ngờ đều là rác rưởi, muốn tôi gia nhập sao, nhà họ Lạc các người không xứng"
So với giới võ đạo Giang Nam, nhà họ Lạc đúng là có tư cách đáng để kiêu ngạo. Tuy nhiên, đường đường là Đại Đế Thương Sinh uy áp vạn giới, bấy nhiêu thực sự chỉ là rác rưởi.
Nghe những lời của Trình Kiêu, những võ giả Giang Nam rất ngưỡng mộ Trình Kiêu thiếu chút nữa rớt hàm xuống đất.
"Tôi không nghe lầm chứ! Cậu ta, cậu ta từ chối!"
"Thằng nhóc này nhất định có bệnh! Cậu ta đương nhiên từ chối lời mời của người đứng đầu nhà họ Lạc! Vậy cậu ta tham gia đại hội Võ Đạo còn có ý nghĩa gì chứ?"
Tề Thành Côn sửng sốt trong giây lát, sau đó ngạc nhiên mừng rỡ: "Ha ha ha, ông trời đã giúp ta! Thằng nhóc này thật kiêu ngạo hết mực, ngay cả nhà họ Lạc cũng coi thường, hơn nữa cậu ta còn dám sỉ nhục Lạc Vô Minh."
"Ha ha, hiện tại mặt mũi của Lạc Vô Minh xem như ném tới nhà bà nội rồi, lần này ông ta nhất định sẽ không bỏ qua cho thằng nhóc này"
Những người đứng đầu khác cũng như được buông bỏ gánh nặng, trên mặt lộ ra nụ cười.
"Lạc Vô Minh đây là chủ động ngửa mặt lên cho thằng nhãi kia đánh!"
Sắc mặt Lạc Vô Minh âm trầm đến đáng sợ, ông ta nhìn về phía Trình Kiêu, trầm giọng nói: "Người trẻ tuổi, tôi cho cậu một cơ hội, thu hồi những lời cậu vừa nói lại!"
Trình Kiêu nhẹ nhàng nói: "Tôi sẽ không bao giờ rút lại những gì mình đã nói.
Trình Kiêu liếc nhìn Lạc Vô Minh, đi đến trước mặt Lạc Tuyết Kỳ, nhẹ nhàng nói: "Đi theo tôi"
Lạc Tuyết Kỳ đứng dậy, nước mắt chảy dài trên mặt.
Cô ta sống như một con rối trong nhà Lạc, cuối cùng bây giờ đã được giải thoát rồi.
“Cậu cho rằng cậu có thể mang người đi sao?" Giọng nói của Lạc Vô Minh lạnh lùng đến đáng sợ, làm cho người ta sởn cả gai ốc.
Trình Kiêu ngây người hỏi: "Ông nghĩ rằng ông có thể ngăn cản được tôi sao?"
"Ha ha ha ha.." Lạc Vô Minh ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, sau đó, tiếng cười đột nhiên ngừng lại, ông ta khinh thường nhìn Trình Kiêu: "Cậu cho rằng chỉ cần mình đánh thẳng những thứ rác rưởi kia thì có thể coi khinh giới võ đạo Giang Nam chúng tôi sao? ?"
"Hôm nay cậu có thể đi, nhưng con gái tôi sẽ ở lại"
"Nếu không, trước thử trường thương trong tay tôi một chút!"
Nói xong, Lạc Vô Minh nhìn vị trí của mình, vung tay lên.
Ngay lập tức, một trường thương màu bạc ngang ngược bay ra.
Lạc Vô Minh cầm cây thương trong tay, khí thế của ông ta đột nhiên thay đổi.
Mới vừa rồi ông ta nho nhã như một tiên sinh dạy học, còn bây giờ, ông ta giống như một vị đại tướng uy phong nghiêm túc đang rong ruổi trên lưng ngựa!
Đám người Tề Thành Côn rung lên: "Lạc gia Thương!"
"Lạc Vô Minh lần này là muốn đánh thật rồi!"
Trình Kiêu hoàn toàn không để ý đến ông ta, anh nhìn Lạc Tuyết Kỳ, bình tĩnh nói: "Đi theo sau tôi, tôi sẽ đưa cô rời khỏi đây.
Lạc Tuyết Kỳ gật đầu, cười trong nước mắt: "Được."
Giống như lúc ban đầu khi cô ở cung Nguyệt Thần, khi đó, cô cũng đi theo sau lưng Trình Kiêu như vậy.
Phía trước, thân thể gầy gò ấy vì cô mà chắn hết tất cả cuồng phong bão táp.
Đầu thương của Lạc Vô Minh run nhẹ một chút, ông ta rút cây thương ra và nhanh chóng đâm về phía Trình Kiêu
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất