“Ha ha, nhóc con miệng còn hôi sữa, không cần để ý tới!” Lộ gia chủ cười nhạt, dứt khoát bỏ qua Diệp Tử Thấm. 

Những người khác cũng như vậy, nếu nơi này không phải nơi công cộng, bọn họ cần phải chú ý hình tượng. 

Vậy thì bọn họ đã hoàn toàn không thèm để ý đến đứa con rơi bị gia tộc vứt bỏ như Diệp Tử Thấm này rồi. 

Có thể nói một câu với Diệp Tử Thấm, đó đã là ân sủng lớn lao đối với cô ấy. 

Không ngờ, Diệp Tử Thấm lại kiên trì truy hỏi đến cùng. 

Cô ấy nghiêm túc, đôi mắt rõ ràng phải trái liếc nhìn những gia chủ kia, lạnh lùng nói: “Vậy các ông từng gặp Trình đại sư rồi sao?” “Nếu như chưa từng gặp, dựa vào cái gì mà các ông nói anh ta không ra gì!” 

Cả đám gia chủ chợt khựng lại, nói không ra lời. 

Không một ai trong bọn họ từng gặp Trình đại sư, nhưng bọn họ lại bàn tán rôm rả, lời lẽ ác độc, hạ thấp bôi nhọ Trình đại sư. 

Nhưng khi một cô gái đứng ra nói chuyện giúp Trình đại sư, bọn họ lấy lý do cô ấy chưa từng gặp Trình đại sư nên lời của cô ấy không đáng tin để phủ nhận cô ấy. 

Nhưng bây giờ, cô gái ấy lại dùng lời lẽ của bọn họ đáp trả bọn họ, trái lại dồn bọn họ tới bước đường cùng. 

Bất chợt không người nào nói chuyện, sắc mặt những gia chủ kia đều rất khó coi, ánh mắt nhìn Diệp Tử Thấm tràn đầy căm giận. 

Nếu như đây không phải nơi công cộng, chỉ sợ không biết Diệp Tử Thấm đã chết bao nhiêu lần rồi. Nhưng mà, vô số ánh mắt ở nơi này đều đang nhìn bọn họ, cho dù trong lòng bọn họ muốn ngàn đao băm thây Diệp Tử Thấm, thì giờ phút này bọn họ cũng chỉ có thể nhẫn nhịn. 

Mà dường như Diệp Tử Thấm không thèm để ý, vẫn cứ nói tiếp: “Nếu các ông cũng chưa từng gặp Trình đại sư mà đã nói Trình đại sư giống như con sâu cái kiến, đó không phải là ăn nói bừa bãi hay sao?” 

" "1 

Câu nói này vô cùng quen tai, chính là lời Tề Thành Côn vừa dùng để công kích Diệp Tử Thấm. 

Nhưng bây giờ, lại bị Diệp Tử Thấm dùng để vả mặt các gia chủ. 

Sắc mặt Tề Thành Côn và các gia chủ đen như đáy nồi, nhưng lại không thể làm gì. 

Bọn họ không nói nên lời, căn bản không cách nào phản bác Diệp Tử Thấm. 

“Điều tra xem đây là con rơi nhà ai, để ba mẹ cô ta mau chóng tới mang cô ta đi!” Gia chủ nhà họ Tân nhỏ giọng phân phó một tên thuộc hạ bên cạnh. 

“Vâng!” 

Tên thuộc hạ kia lập tức lặng lẽ rời đi. 

Nhìn thấy Tề Thành Côn sượng mặt, Lộ gia chủ vội vàng đứng ra hòa giải: “Ha ha, Tề huynh, hôm nay là Đại hội Võ đạo ba năm một lần của giới võ đạo Giang Nam chúng ta, đừng bởi vì một người mà ảnh hưởng đến tâm trạng chúng ta” 

“Nào, không cần nhắc tới người ngoài kia nữa. Chúng ta đoán xem quán quân lần này sẽ sinh ra từ nhà nào!” 

“Ha ha, cái này còn cần phải đoán sao? Nhà họ Lạc là chủ nhà, chắc chắn sẽ không phải từ nhà họ Lạc. Như vậy còn nhà nào có thể tranh đoạt với nhà họ Tề?” Gia chủ nhà họ Triệu cười lớn, vô hình trung lại nịnh hót bợ đỡ Tề Thành Côn. 

Mọi người chủ động gạt Diệp Tử Thấm sang một bên. 

Diệp Tử Thấm coi như nhìn thấu những gia chủ của giới võ đạo Giang Nam này, ngồi lại vị trí, không nói lời nào. 

Tề Thành Côn vừa nói chuyện với các vị gia chủ vừa thi thoảng quan sát Diệp Tử Thấm đang ngồi ở đó, trong ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn. 

Lúc này, đám người phía trước bỗng nhiên rối loạn. 

“Mau nhìn xem, người kia chỉ mặc quần cộc chạy ra ngoài!” 

“Ai thế, cởi mở như vậy!” 

Sao trông giống cậu cả Tề Tư Viễn của nhà họ Tề vậy!” 

“Đệt, đúng là Tề Tư Viễn! Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ cậu cả Tề lại phát minh ra cách chơi mới gì rồi!” 

Tề Tư Viễn chạy một mạch đến bên cạnh Tề Thành Côn, bởi vì đã bị đánh rơi rất nhiều răng, cho nên nói cũng không rõ ràng. 

“Chú... lại có người dám đánh cháu, chú phải báo thù cho cháu!” 

Các gia chủ cố gắng nín cười, vờ tỏ ra lo lắng. 

Lộ gia chủ khiếp sợ hỏi: “Cháu trai Tề à, cháu sao vậy?” 

“Ai đánh?” 

“Đúng là ăn gan hùm mật báo rồi, ngay cả cậu cả Tề mà cũng dám đánh!” 

“Nếu bắt được người này, tôi nhất định diệt cả tộc tên đó!” 

Tề Thành Côn nhìn đứa cháu trai bị đánh tới sắp không nhận ra, lại chỉ mặc độc một chiếc quần cộc, cảm thấy mất sạch thể diện. 

Nếu không phải anh cả ông ta dặn đi dặn lại, nhắn nhủ ông ta nhất định phải chăm sóc Tề Tư Viễn thật tốt, Tề Thành Côn còn hận không thể một phát tát chết cái thứ mất mặt này. 

“Nói, ai làm!” Tề Thành Côn lộ vẻ u ám, giọng nói cũng trầm thấp đáng sợ. 

“Một thằng nhóc người phương tây, thực lực của anh ta rất mạnh! Một quyền đã có thể đánh cháu thành thế này, cháu ngay cả anh ta ra tay thế nào cũng không nhìn rõ.” Tề Tư Viễn báo cáo chi tiết, về vấn đề thực lực của kẻ địch, anh ta không dám lừa gạt, cũng không dám thêu dệt vô cớ. 

Một khi nói dối tin tức này, rất có thể hại luôn cả Tề Thành Côn. 

“Dẫn chú đi!” 

Nghe thấy là nhóc con phương tây, Tề Thành Côn không kiêng dè gì nữa. 

Một nhóc con phương tây, tất nhiên không có bối cảnh gì trong Á tộc. Nhà họ Tề ông ta không cần kiêng kị, giết là được. 

Như vậy, cũng có thể vớt vát lại chút thể diện cho nhà họ Tề. 

Tề Tư Viễn liếc nhìn chỗ ngồi của Y Linh, lập tức trông thấy Kano William hệt như hạc giữa bầy gà kia. 

“Ở kia!” 

“Chính là nhóc con phương tây kia!” Tề Tư Viễn chỉ về phía Kano William, nói. 

Tề Thành Côn không hề liếc mắt nhìn, ở Giang Nam này, ngoại trừ người nhà họ Lạc là ông ta không dám động vào, những người còn lại, ông ta không coi ra gì. 

Sắc mặt Tề Thành Côn u ám, nói: “Dẫn chú đi!” 

“Vâng!” 

Tề Tư Viễn tỏ vẻ dữ tợn, nhanh chân bước về phía Tề Tư Viễn. 

Những gia chủ khác đưa mắt nhìn nhau, gật đầu với nhau rồi theo sát phía sau. 

Bọn họ cũng muốn trông thấy người dám đánh cậu cả Tề. 

Những thế hệ trẻ tuổi của các gia tộc lớn kia cũng lặng lẽ đi theo. 

Trong giới bọn họ, Tề Tư Viễn chắc chắn là tên hung hăng hống hách nhất, bình thường bọn họ bị Tề Tư Viễn bắt nạt mà còn phải trưng ra vẻ mặt tươi cười, xin Tề Tư Viễn nguôi giận. 

Bây giờ có người dám đánh Tề Tư Viễn thành đầu heo, nhất định phải mau mau đến xem. 

Lộ Nam Tầm và Tân Tử Dạ cũng vội vàng đi theo, mặc dù Tề Tư Viễn hung hăng hống hách, thực lực thấp chút, nhưng dù gì cũng là một tên võ giả. 

Người nào lại có thể đánh anh ta thành dáng vẻ thế này? 

Tề Tư Viễn sải bước đi đến chỗ ngồi của Kano William. Kano William ngồi yên tại chỗ, đang hăng say lập đội chơi game do Á tộc sản xuất thì đột nhiên có cảm giác. 

Anh ta đặt điện thoại di động xuống, ngẩng đầu nhìn Tề Tư Viễn đang tỏ ra hung ác, sau đó đứng dậy, trên mặt vẫn là vẻ cao quý tao nhã. 

“Người phương đông ngu xuẩn, anh muốn quyết đấu với tôi sao?” Kano William ở trên cao nhìn xuống Tề Tư Viễn. 

Tề Tư Viễn dữ tợn cười nói: “Quyết đấu? Tại sao tao phải quyết đấu với mày! Hôm nay tao muốn mày sống không bằng chết!” 

Người ngồi xung quanh thấy đối tượng trả thù của Tề Tư Viễn là Kano William, trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều bị dọa chạy mất. 

Phạm vi mười mét xung quanh Kano William không còn một ai, chỉ có Trình Kiêu và Y Linh vẫn ngồi ở đó. 

“Tên mặt trắng phương tây này điên rồi sao? Đến cậu cả Tề mà anh ta cũng dám đắc tội!” 

“Một trai một gái bên cạnh anh ta là ai vậy, lại vẫn dám ngồi ở đó, không sợ chết sao!” 

Những người hoảng sợ bỏ chạy kia thoáng nhìn Trình Kiêu và Y Linh, trên mặt đều là biểu cảm xem kịch vui. 

Lộ Nam Tầm và Tân Tử Dạ nhìn thấy Trình Kiêu và Y Linh bên cạnh Kano William, không nhịn được tiến lên phía trước, đứng ở sau lưng Tề Tư Viễn, nhìn hai người Trình Kiêu với ánh mắt cười trên nỗi đau của người khác. 

eyJpdiI6ImZUYlY5MDdjTVVkSU9LY3VkRGpkdFE9PSIsInZhbHVlIjoiR0Y3ZkdkcENSMTBIUFhkU1wvYjkxdUtwNXd2V21OSWltSzU0T1wvaXRjWUMzRTFTTk5kaDJJQ1wvZTRsVHE3Zk1QRTNKaVQ3XC9QaFpuSjV2Tm9IdExURnNvZ3pRTFUzdWNEb3ZqTk1RcVVrUktNNCs2bzRETDJyeFBHRmxSUGpPM043RTBRalZPRWtLSjlOdWpMclkwY1poY3BxeGZzSzZsajdzU214blJGN0hkRFo4c0Z1UElDMXF0T3dWajZGNWxWN2pPUzdVQ2FUaGZuZlZlZ3RnZ2Y3XC9zd1wvSW4xcHJBNEZEUkNTcVJTeFhod0FmbVRXSld4cmp2R0R0YkNHVmJKTDFGRjc0VnVLQkRIZGVRRHFxQ2NaZnVYdTBQYzNSTVNlVXBKbTF1N1NpRjRrcEdva0FrSjNWRG44MjlPdmhtd1hiTXB5RnRKMW9RVzF1NVwvSHhOd3dEZ2lPTkhvdVFlMTBVMkdIalRZaFU2VDVjUnAyYXVqYktxaHFPYnpkT21abThVd29Eb3c1OGUxejBiM09ObysyWGVXdXdpcFVrZlFQTldTVnZvTWR3MHM9IiwibWFjIjoiNjVkYmQ4MjM3YjViMzk5OTI3MjRjZWFiNWM2NjQzOTNkNWFhZjJmODA1ODgxYzE0ODAwODgyNjQ0Mzc0MjdkZCJ9
eyJpdiI6InRpMDhyOE1oUkRKS3ZUOHBFeWJ5U1E9PSIsInZhbHVlIjoielA4aUlBclwvYlhnQjA0VkQ3TmNLRTdoSzc1RVhOU2JaSmZvNzlyU0VDNmY4WDlMOUtaQTZFT2RTQlo5QWlrWVNCTXd1VmQwZWNiTWxLbXdPcXVxY200S3EzOWpYOFdlQzE1MjBQOVVKVDZrY2tNZUM0dVIyejlVOEJNVTI1TEF2UUozVVlMeWpvZm9YSzU1TjdLOHltQmU0eFo1R1VIR0JYOGNNQjRsOFBFVFwvVzhVOU40RlVoM2h3WUQ3U2Q4SlZSZzQwZ1ZJcVozYzRqbUFNbERueGhBVUJ5b0c2VFE1NmY2V0puZ1FacE40ZlhTYmNvRFl2QnVFZTBqbGNNbjFuajNJTGY5dVQ2dEc2SGg2a0kyWHM3anI1b3Znc2NBSHRQS2RKam5ZVTE1dVZ5SDR6K0k1Qitpd3dZSlFsaWRnVGplSDVQTXM3RSsyRmhha2pZXC9mbjF6NkpRVG1yYmEwd1hOWnFPWmlRVWZSRGwrQ0pMZEkrb0xaSGZQZlcySEhvMzVmMjg3ejE4ZnBEbWRWa1Q5TGVBQldZZUlGS1k0cEd0OUttWVwvZFdzNEpjSStoNU5hcmFoQWlISFFHRnlBeFE0SGdTbU5OSmhpXC84TnlSWllGSlwvQ2d0Q3dBYTQ3ekFpRkVOMnpOU2FaYWM9IiwibWFjIjoiZTJjZDcwNDZhYmMyNmM1NTQ1MTZiOWNlMWJhMjAyOGQ5NzhhN2RjZDg1MTExNGM5ZGI2Nzg0YjllNDFlZWI0MSJ9

“Nhãi ranh, không nghe thấy lời nói của cậu đây sao? Chán sống rồi hả!” Tề Tư Viễn tức giận nói.

Advertisement
x