Trình Kiêu và Y Linh vẫn bị kẹt ở cửa như cũ, trái lại Kano William đã được hai gã bảo vệ cho vào.
Hơn nữa, Kano William cũng không có vé vào cửa mà.
Y Linh không hiểu, bèn hỏi: "Anh ta cũng không có vé vào, sao lại vào được?"
Bảo vệ liếc nhìn vẻ mặt cao quý ưu nhã của Kano William, nói: "Anh ta là người Oai Quả, quản lý quá phiền toái. Nếu xảy ra mâu thuẫn, nói không chừng còn phải làm phiền đại sứ quán gì đó, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, cứ để anh ta vào còn hơn!"
"Đây là suy luận kiểu gì thế!" Y Linh tức giận không nói được lời nào.
Cũng vì sợ phiền toái nên mới cho người Oai Quả đặc quyền, anh làm thế thì trong lòng người dân Á tộc chấp nhận thế nào được
Trong mắt Trình Kiều hiện ra núi thây biển máu, hai gã chỉ là bảo vệ bình thường, lập tức đổ mồ hôi lạnh, vâng vâng dạ dạ.
"Tránh ra. Trình Kiêu lạnh nhạt nói.
"Vâng!" Hai người vội vàng tránh ra, Trình Kiêu dẫn Linh Y ung dung đi vào.
Sau khi Trình Kiêu và Y Linh đi vào, hai gã bảo vệ mới hoàn hồn lại.
"Vừa mới xảy ra chuyện gì thế!"
"Sao đột nhiên tôi thấy mình như rơi vào địa ngục, cảnh tượng kia quá đáng sợ!"
Trong lòng hai gã bảo vệ vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Trình Kiêu và Y Linh đi vào cửa khán đài, thấy Kano William đang đứng chờ ở đó.
"Hi, giờ hai người mới vào à?" Kano William dùng quốc ngữ lưu loát hỏi, trong lời nói có chút đắc ý.
Trình Kiêu không đáp lại anh ta.
Anh ta xấu hổ cười một tiếng, đi tới bên cạnh Y Linh, mặt đầy đắc ý nói: "Cô gái xinh đẹp cao quý, em không nên đi cùng cậu ta. Nếu em đi cùng Thân vương điện hạ William tôn quý thì hai tên bảo vệ kia sẽ không ngăn cản em"
Y Linh cười ha ha.
"Dù bị người ngăn cản, tôi cũng thích đi cùng anh Trình Kiêu"
Kano William lập tức đau lòng ra mặt: "Đáng chết! Lại có người trộm đi người trong lòng tôi trước, người kia là ai, tôi muốn quyết đấu với kẻ đó!"
"Là tôi, anh muốn quyết đấu với tôi?" Trình Kiêu nhìn anh ta.
Kano William lập tức ỉu xìu: "A, không, đây không phải là thật!"
"Đúng rồi, tôi cảm nhận được chỗ này có rất nhiều hơi thở mạnh mẽ, chắc là võ giả trong miệng người phương Đông các cậu."
Kano William đột nhiên đổi đề tài.
Trình Kiêu cũng đã cảm nhận được từ trước, hiện trường có không ít người, lại cũng có rất nhiều võ gia.
Mặc dù thực lực phần lớn là cảnh giới Hậu Thiên, nhưng cảnh giới Tiên Thiên cũng có rất nhiều, ngay cả tông sư cũng có mấy người.
Trình Kiêu cũng nghĩ đến một chuyện: "Đại hội Võ đạo Giang Nam!"
"A a, thật là không ngờ các người vẫn đến thật!" Lúc này, một giọng nói đầ khinh thường truyền tới từ bên cạnh.
Nghe tiếng này, lập tức nhận ra là Lộ Nam Tầm gặp ở đảo Đào Hoa hôm qua.
Trình Kiêu và Y Linh quay đầu, nhìn Lộ Nam Tâm và Tân Tử Dạ một thân đồ đỏ đi tới.
Y Linh lạnh lùng: "Tụ họp ở đây làm gì?"
Lộ Nam Tầm cười quái dị một tiếng, Tân Tử Dạ hếch mũi hừ lạnh, dáng vẻ hết sức ngạo nghễ, tựa như đang đối mặt với con kiến.
"Hoan nghênh đi tới Đại hội Võ đạo Giang Nam!"
"Đại hội Võ đạo Giang Nam!" Y Linh kinh ngạc liếc nhìn Trình Kiêu.
Nét mặt Trình Kiêu vẫn như thường, nhưng trong lòng không khỏi thở dài, đúng là trùng hợp.
Ban đầu Tề Thành Côn dùng phép kích tướng để anh tham gia Đại hội Võ đạo Giang Nam nhưng bị từ chối.
Nhưng bây giờ anh lại tới đây vì Lộ Nam Tầm.
Lần này Lộ Nam Tầm không làm khó Trình Kiêu và Y Linh, chẳng qua anh ta vẫn khinh thường Trình Kiêu, nói: "Nếu tới rồi thì xem kỹ một chút. Lát nữa các người sẽ biết cái gì mới là thực lực thật sự."
Lộ Nam Tầm nhìn sang Y Linh, mặt đầy ngạo mặt nói: "Chờ lát nữa, cô sẽ biết vì sao tôi phải cảm ơn cô. Để cô nhìn một chút, cô và Tử Dạ chênh lệch lớn cỡ nào!"
"Chúng ta đi thôi!" Nói xong, Lộ Nam Tầm đầy mặt đắc ý nắm tay Tân Tử Dạ rời đi.
Từ đầu tới cuối, Tân Tử Dạ vẫn cực kỳ ngạo mạn, ngẩng cao đầu không thèm nhìn Trình Kiêu và Y Linh lần nào.
Kano William vẫn đang nhìn đông nhìn tây nãy giờ, anh ta cảm nhận được hơi thở không thân thiện trên người Lộ Nam Tầm và Tân Tử Dạ, bèn quay đầu nhìn bóng lưng họ. "Chắc bọn họ là võ giả phương Đông nhỉ? Chỉ tiếc, bọn họ quá yếu." Kano William liên tục lắc đầu.
"Có điều cô gái kia nhìn cũng được, chắc là ăn ngon lắm!" Kano William liếm môi mỏng, nở nụ cười kỳ lạ.
"Được... Ăn!" Y Linh kinh ngạc nhìn anh ta, không hiểu hỏi: "Thầy giáo dạy quốc ngữ của anh là thầy dạy toán à? Sao có thể dùng từ ăn để ca ngợi người khác!"
Kano William không thể hiểu lời bóng gió này, nhưng anh ta không thể qua loa lấy lệ.
Vì vậy, Kano William chân thành nói: "Không, thầy dạy quốc ngữ của tôi là một thầy hệ Quốc ngữ của đại học nổi tiếng nhất trong Á tộc."
"Ông ấy rất giỏi!"
Nhìn dáng vẻ nghiêm trang của Kano William, Y Linh nhìn về phía Trình Kiêu, che miệng nhỏ cười nhẹ.
Trình Kiêu đột nhiên cười lên: "Tài nghệ quốc ngữ của anh ta đúng là rất thường thường"
Kano William không quá rõ cuộc trò chuyện của hai người, chẳng qua anh ta đường đường là Thân vương điện hạ của Huyết tộc, căn bản không cần hiểu hai người họ nói gì.
Y Linh đảo mắt nhìn cả sân thể dục, mặc dù có không ít người đến tham gia Đại hội Võ đạo, nhưng đối với sân thể dục tương đối rộng rãi mà nói, diện tích sân có người cũng
không bao nhiêu.
"Chúng ta tìm chỗ ngồi xuống nói chuyện đi!"
"Ừ"
Hai người Trình Kiêu liền tìm chỗ gần đó ngồi xuống, Kano William đi theo bên cạnh Y Linh, rất lấy lòng.
"Vương phi xinh đẹp của tôi, mời ngồi ở đây!" Kano William lấy một cái khăn tay ra từ túi như biến ảo thuật, anh ta lau chỗ ngồi, mời Y Linh ngồi xuống.
"Tôi không phải Vương phi của anh! Anh đừng nói bậy!" Y Linh lạnh lùng trợn mắt nhìn anh ta.
Kano William hơi ngẩng đầu lên, sống mũi cao ngất cùng hốc mắt lõm sâu, phối hợp với ngũ quan xinh xắn của anh ta, thật sự rất đẹp trai.
"A, em đừng nóng giận, mặc dù bây giờ chưa phải, nhưng tương lai nhất định phải" Nói xong, Kano William còn cúi người thật sâu với Y Linh.
Y Linh cau mày, liếc nhìn Kano William: "Có phải đàn ông phương Tây các anh thường xuyên lừa gạt con gái như vậy không?"
"A không, tôi thề, tôi chỉ từng nói với một mình em như vậy!" Kano William giơ tay, tỏ vẻ muốn thề chứng minh lời nói thật.
Y Linh bất đắc dĩ cười khổ: "Xin người, chúng ta chỉ gặp nhau có một lần, anh đã nói không phải tôi thì sẽ không lập gia đình. Anh có thể đừng nói những lời này được không?"
Kano William lập tức lắc đầu, thành thật nói: "Tôi thề với Quang Minh đáng chết, tôi không đùa, tôi thích em ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Kano William, Y Linh ngây ngẩn.
Trình Kiêu vốn định đạp Kano William đi, nhưng nhìn thấy ve mặt Kano William như vậy, anh cũng ngây ngẩn.
Bởi vì anh phát hiện, Kano William không nói đùa mà là vô cùng nghiêm túc.
"Người này, chẳng lẽ anh ta thật sự thích Y Linh!"
"Em là cô gái hiền lành nhất tôi từng gặp, em hiền lành như mặt trời vĩ đại chiếu sáng bóng tối... Chỗ này lược bớt mười nghìn chữ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất