“Trình Kiêu!” Y Linh lo lắng khẽ gọi. 

Trình Kiêu cho cô một ánh mắt an ủi, ý bảo cô đừng lo lắng. 

Tân Tử Dạ nhìn Trình Kiêu với vẻ chán ghét: “Anh muốn chết à?” 

Ánh mắt đó như đến nói chuyện với Trình Kiêu cũng thấy ghét. 

“Một người bình thường chỉ biết võ mèo cào bằng hai tay mà cũng xứng khiêu khích tôi!” 

Tân Tử Dạ chỉ là võ giả Hậu Thiên đại thành, với thực lực của cô ta không thể cảm nhận được linh lực trên người Trình Kiêu. 

Vì vậy cô ta cho rằng Trình Kiêu chỉ là một người bình thường không có chân khí. 

Có lẽ Trình Kiêu chỉ hơi giỏi đánh nhau một chút, giống như những người bình thường tập võ mà thôi. 

Nhưng dù có thể đánh với người bình thường thì khi thật sự gặp phải võ giả cũng chỉ có nước bị bóp chết. 

Khi Tân Tử Dạ đối mặt với Trình Kiêu tự nhiên có cảm giác vượt trội. 

“Người bình thường” Trình Kiêu bình tĩnh nói, trên mặt không có cảm xúc gì: “Nếu cô phát hiện mình còn chẳng bằng người bình thường, có phải sẽ rất đau lòng không?” 

“Nói đùa, tôi lại không bằng một người bình thường được sao? Chàng trai, để tôi cho anh thấy rõ khoảng cách giữa chúng ta. Tân Tử Dạ như đã bị chọc giận, khí thế mạnh mẽ trên người lại bùng nổ, cô ta chuẩn bị chiến đấu với Trình Kiêu. 

Lộ Nam Tầm ở bên cạnh bỗng kéo cô ta lại, nói nhỏ: “Đừng kích động, đại hội võ thuật ngày mai bắt đầu rồi, giữ gìn thực lực đi” 

Khí thế trên người Tân Tử Dạ dần tan biến, cô ta lạnh lùng nhìn Trình Kiêu với vẻ khinh bỉ: “Hôm nay tôi không so đo với anh. Loại ếch ngồi đáy giếng như anh, cùng lắm chỉ có thể nhìn thấy khoảng trường bằng miệng giếng thôi, buồn cười là anh tự cho rằng đó đã là cả bầu trời” 

“Nếu anh thật sự muốn nhìn thấy bầu trời thực sự thì ngày mai tới sân vận động. Tôi đảm bảo sau khi được thấy cao thủ thật sự, chắc chắn anh sẽ hoài nghi nhân sinh!” Nét mặt Trình Kiêu lạnh nhạt, anh hờ hững nói: “Người hoài nghi nhân sinh chưa biết chừng sẽ là cô đấy” 

Lộ Nam Tầm nhìn Y Linh, cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật, anh ta cười nhạo: “Cô Y, bạn trai của cô thật sự chẳng ra làm sao, nhưng miệng lưỡi lại rất lợi hại đấy. Mắt nhìn của cô cũng chỉ có vậy thôi!” 

“May mà lúc trước cô từ chối tôi, tôi thật sự muốn cảm ơn cô!” 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Linh ửng hồng, cô không nói lời nào. 

Lộ Nam Tầm nhìn Trình Kiêu cười lạnh lùng: “Muốn biết thế nào là cao thủ thực sự thì ngày mai tới sân vận động đi” 

“À đúng rồi, tốt nhất đưa cả cô Y đi cùng nữa. Đến lúc đó cô sẽ biết, ở trước mặt Tử Dạ, cô chỉ là một bình hoa đẹp thôi. Giống như người bạn trai cô chọn đó, chẳng được việc gì hết!” 

Nói xong Lộ Nam Tầm nhìn Tân Tử Dạ vẫn luôn tỏ vẻ khinh thường, dịu dàng nói: “Chúng ta đi thôi, không cần phải chấp nhặt với đám người phàm này” 

“Ngày mai chỉ cần bọn họ tới sân vận động là sẽ biết mình nhỏ bé thế nào ngay” 

Hai người đi qua trước mặt Y Linh và Trình Kiêu, Lộ Nam Tầm còn không quên cười mỉa nhắc nhở: “Ngày mai nhớ tới sân vận động đấy nhé!” 

Thấy hai người nhóm Lộ Nam Tầm rời đi, những người hóng hớt xung quanh hơi tiếc nuối: “Thế này là xong rồi à? Còn chưa đánh nhau mà? Sao đã kết thúc rồi?” 

“Cảm giác nữ thần họ Tân vừa nãy rất mạnh mẽ!” 

“Mà cô ấy nói sân vận động là sao nhỉ? Ngày mai sân vận động có sự kiện gì à?” 

“Tôi nghe nói ngày mai sân vận động có hoạt động gì đó, tạm đóng cửa một ngày, không mở cửa cho công chúng. Chẳng lẽ có liên quan đến nữ thần Tân?” “Ngày mai chúng ta đến sân vận động xem chẳng phải sẽ biết sao?” 

“Giải tán thôi, tiếc là cô Y này lại tìm một người đàn ông rác rưởi, hạ thấp giá trị bản thân. 

Y Linh nhìn Trình Kiêu áy náy nói: “Xin lỗi, lại khiến cậu bị người khác hiểu lầm rồi. 

Trình Kiêu lãnh đạm bảo: “Không sao, ngày mai chúng ta tới sân vận động để cho họ thấy mắt nhìn của cậu có tệ hay không” 

Y Linh vốn không muốn gây sự, sỉ nhục cô thì không sao, nhưng Lộ Nam Tầm sỉ nhục Trình Kiêu như vậy, cô vô cùng tức giận. 

“Được, ngày mai chúng ta đến sân vận động xem bọn họ làm cái trò gì!” 

Sau đó hai người cũng không còn tâm trạng chơi nữa, tới trước bà đào xem, Y Linh ước xong thì hai người ra về. 

Sáng hôm sau, Y Linh chở Trình Kiêu đến sân vận động. 

Đỗ xe xong, hai người đến cổng sân vận động. 

Sân vận động vốn có thể mở cửa cho tất cả mọi người, nhưng hôm nay bảo vệ lại phong toả cửa, những người đi vào cần phải có vé. 

Y Linh nhìn Trình Kiêu hỏi: “Hình như phải có vé vào cửa, làm sao đây?” 

“Không sao, đi theo tôi” Trình Kiêu nhàn nhạt nói, cùng lắm thì đánh để vào. 

Trình Kiêu dẫn Y Linh đi về phía cổng sân vận động như xung quanh không có ai, khi tới cổng, bảo vệ lịch sự hỏi: “Xin vui lòng cho xem vé vào cửa!” 

“Không cóTrình Kiêu hời hợt đáp. 

“Xin lỗi, hôm nay sân vận động không mở cửa cho người ngoài, không có vé thì đều không được vào!” Bảo vệ nghiêm mặt nói. 

“Bên trong đang làm gì?” Trình Kiêu hỏi. 

“Không thể tiết lộ” Bảo vệ nói. 

“Tìm ai để lấy vé vào?” Trình Kiêu hỏi tiếp. 

“Không thể tiết lộ” Bảo vệ đáp. 

Sắc mặt Trình Kiêu hơi lạnh, khí thế trên người chuẩn bị bộc phát thì lúc này một giọng nói kỳ quặc bỗng vang 

“Ồ, Thần Ánh Sáng chết tiệt! Trình đại sư, cuối cùng tôi cũng tìm được anh!” 

lên. 

Trình Kiêu kìm lại khí thế, quay lại phía sau thì thấy một thanh niên mặc vest cao quý tao nhã, đẹp trai phi thường, anh ta đang đưa tay vẽ cây thánh giá trước ngực, dường như đang không ngừng cầu nguyện. 

Trình Kiêu hơi ngạc nhiên: “Thế mà anh lại đuổi theo tôi tới tận đây?” 

Nhưng nghĩ đến một số bí thuật của Huyết tộc, Trình Kiêu lại không thấy kỳ lạ nữa. 

Kano William là thân vương của Huyết tộc, đương nhiên sẽ không quên bí thuật của Huyết tộc được truyền thừa. 

Kano William tao nhã đi tới trước mặt Trình Kiêu, nhìn anh với ánh mắt như oán phụ khuê các. 

“Cao thủ phương Đông, anh biết tôi tìm anh vất vả khổ cực thế nào không?” 

“Tôi đến Hà Tây rồi lại đến Thủ Đô, sau đó lại đến đây. Lạy trời lạy Phật, cuối cùng cũng tìm được anh” 

Trình Kiêu hỏi: “Anh tìm tôi làm gì?” 

Kano William nói: “Cây sinh mệnh bị anh mang đi, mà tôi lại không thể tìm máu ăn, nếu không tìm được anh thì tôi sẽ không nhịn được đi tìm máu mất” 

Máu phải là máu của các cô gái trẻ xinh đẹp, hơn nữa theo đặc tính của ma cà rồng thì chúng cực kỳ thích hút máu gái còn trinh. 

Nhưng nghe lời anh ta nói thì anh ta lại chưa từng tìm máu để ăn. 

Đúng là làm khó anh ta! 

“Trình Kiêu, anh ta là ai vậy?” Y Linh thấy hơi tò mò với người thanh niên phương Tây bất chợt xuất hiện này. 

Lúc này sự chú ý của Kano William mới tập trung vào Y Linh. 

“Ôi Thần Ánh Sáng chết tiệt! Tôi xong rồi, tôi xong rồi!” 

Sau đó Kano William đứng đơ tại chỗ như hoá thạch. 

Thấy Kano William đột nhiên không nói gì, cứng đờ tại chỗ như khúc gỗ, Y Linh không biết anh ta muốn biểu đạt điều gì bèn lo lắng hỏi Trình Kiêu: "Anh ta, không sao chứ?” 

Trình Kiêu nhìn Kano William, nhàn nhạt nói: “Không sao, chắc là bệnh cũ tái phát, đá một cái là hết thôi.” 

Nói xong Trình Kiêu đá cho Kano William mấy cái, lạnh lùng bảo: “Chẳng phải anh sắp đói chết rồi đúng không? Bây giờ lại không đói nữa rồi à?” 

Khi nói, Trình Kiêu bắn tinh quang nhìn thẳng vào Kano William, như đang ám chỉ điều gì. 

Kano William phớt lờ Trình Kiêu, đôi mắt như dán chặt vào Y Linh. 

eyJpdiI6InNxY0pZandXZ001TnpcLzV1ZEgyUFRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZjSUhxUEd0blwvbE9MdWVEU0lyemhaTFBSUVhkOUZBMDJ1WXZ5RzFvTFNMYUxlT0l4YXhQU0hjczNmM0RpMDZPVko1Tmh2eFc5T2JhWGU3ZkRPVHdaS1ExQjBYVWtcL3JRamF5QkxoWHpxRGc3OE5KdWg4alwvSElYQ0N1RGFSampaVWxQcFN4RVpWZm9xOVdjd1FwOFBJcXRrR3Z0OFpCVVh1SCtQRjRGdlZJNjBvZXZSbGp0b2NLbE81WTVRQTI0R2RhVUxWREMrYlwvRHdIcTY3QVJHMGZ5UW0yTWtcL0F1RG91cFQ3VThTcWtoUll2MEVSVzNEb2FDdGprXC9uZzM5aHBrODZTXC9YM2laS2NjNEZEVTAxQStiRldlZHhXTFE4NG0wK1dcL0d3NzFzd29aaU5LZXF5MFcwMEwwOWxIRVwvMENOdEprdlFcL1UrXC90WkxhYmtncEVJdVhLbk56N09tczhETlwvSzhabVpuXC85dVh3SE9tNitrVVBqVXViM0hQTW5DM3grWlg0K0JyRGtRRW1IWWpPRzFjeTYwYkFnNllEQnVuWGV2dTNxR2dKRUt0MFZOQ0dneWVXb2ViSEFvSGpiMWpFOHh0VStEXC9WQkxIaUYrWVZES0laYU9zQkllQmhSZ293MTh1RVp2NDB0ZGhkaWhGUDRhR3J0SU5OTXgyRHNoWDIiLCJtYWMiOiJhNTk0YmMwMWVkOGRjM2MxYjJiZjE0NTJlMzM3MmZlZWFjMTU2MzYyODkyMjE5M2IyZDJlNTM5MzYyYTc3Njc4In0=
eyJpdiI6InJPUUxjdWFyY2RKQXZBNWVrNDdyZ2c9PSIsInZhbHVlIjoiSjZ2b0VhV2JOejZMdmErMzcxbWYrWUx4YUN5eUhkZGozRXVERjdyNFwvcEY1ME9tbXNENzRMK2VuUmluRlVRK1czb0hyY2dpXC8rQVpmQ2hcL01WTzI1UExmMThNdDhXbHJ4QkNjSm5ZN0ZyUnh4a3BDYWRZdnB1eE12MTV0NlNYTk5XRStaUEVsMmF3VE44a2syZVh3d3FMN0hNYjlPSlAxXC9uKzRiWjFvaytScmxtUkRxbm1oWEVQMWJ0VnM0YTcra2VmQTZucDVUNmhySGV4R3grSGJDTUVBN3JJVkFTOFBcL2tCTithSUVJUEFBaW9RMkl1d0tFaUtcL1dLazg3NVg3VyIsIm1hYyI6ImE1NDg4OWY4OGJkNzA3NTVmMGZlZDFmNzAwMjVjYTFhM2IyZjA3ZmRhYzUzMGY4ZDMxMTZhY2Y2NjU1ZmEzYWEifQ==

Nói rồi Kano William đột nhiên quỳ xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ngọc ngà của Y Linh rồi hôn lên đó.

Advertisement
x