Trình Kiêu nhấp một ngụm trà, không thèm nhìn Hồng Sơn Hà, nhẹ nhàng nói: "Vô pháp vô thiên? Theo tôi thấy, đó chẳng qua chỉ là vài chuyện lặt vặt không đáng nhắc tới mà thôi.
Hồng Sơn Hà bị chọc giận liền cười: "Chuyện lặt vặt không đáng nhắc tới? Người trẻ tuổi, từ lâu tôi đã nghe nói cậu rất kiêu ngạo, hôm nay tôi nhìn thấy cậu, cậu so với trong tưởng tượng của tôi còn kiêu ngạo hơn!"
"Cậu sát hại ba đời nhà họ Tống nhưng lại nói đó chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ! Vậy cậu nói cho tôi nghe thử xem, ở trong mắt cậu, đâu mới là việc hệ trọng?"
Trình Kiêu nhẹ nhàng chấn chỉnh: "Là Cửu tộc."
“Cậu!” Sắc mặt Hồng Sơn Hà chợt run lên, tựa hồ muốn nổ tung, nhưng nghĩ tới mục đích của chuyến đi này, ông ta cưỡng ép mình nhịn xuống.
Hồng Sơn Hà kìm nén lửa giận trong lòng, ông ta âm trầm nhìn chằm chằm vào Trình Kiêu, giọng điệu không tốt nói: "Cậu làm vậy đã phá vỡ hiệp ước giữa giới võ đạo và giới thế tục. Nếu như mọi người trong giới võ đạo đều giống như cậu, tôi e rằng thiên hạ sẽ đại loạn!"
"Cho nên, cậu nhất định phải nhận sự trừng phạt, làm gương cho kẻ khác!"
Lúc này Trình Kiêu mới nhìn Hồng Sơn Hà, trên mặt tràn đầy hứng thú hỏi: "Vậy các ông định trừng phạt tôi bằng cách nào?"
Hồng Sơn Hà nói: "Người trẻ tuổi, mặc dù cậu đã phạm phải sai lầm lớn, nhưng nể tình cậu còn trẻ, vẫn còn tiềm năng vô hạn trong tương lai, tôi có thể cho cậu một cơ hội để lập công chuộc tội."
"Nếu cậu nguyện ý gia nhập dưới trướng tôi, sau này nghe theo mệnh lệnh của tôi, tôi có thể tìm biện pháp giúp cậu giải quyết chuyện này"
Trình Kiêu nhẹ nhàng nói: "Xin lỗi, tôi không thích bị người khác ràng buộc"
Hồng Sơn Hà híp mắt: "Vậy là cậu muốn từ chối?"
Trình Kiêu không nói gì, từ chối cho ý kiến.
"Cậu suy nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời. Cậu phải biết, lúc này người của tứ đại gia tộc ở Thủ Đô đều đang chờ kết quả xử trí cậu? Họ đều muốn cậu phải chết, nếu cậu cự tuyệt, vậy thì
không có ai có thể ngăn cản tứ đại gia tộc thay cậu. Có lẽ ngay ngày mai thôi, toàn bộ hhồ Nguyệt Nha sẽ bị san bằng!"
“Tôi khẳng định không phải đang đe dọa cậu, cậu cứ suy nghĩ kỹ” Hồng Sơn Hà lạnh lùng nói.
Trình Kiêu nhìn Hồng Sơn Hà, đột nhiên một luồng khí lạnh bùng phát từ cơ thể anh, giống như một con cự thú thời cổ đại đột ngột thức tỉnh.
"Nếu như họ dám đụng vào mỗi một cành cây ngọn cỏ tại hồ Nguyệt Nha của tôi, tôi nhất định sẽ khiến cho Tứ đại gia tộc bọn họ phải đổi chủ.
Hồng Sơn Hà chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo mà cường đại lao thẳng vào mặt mình. Giống như mặt biển vốn yên tĩnh đột nhiên nổi lên từng đợt sóng to gió lớn.
Khí tức cường đại toát ra từ cơ thể Trình Kiêu khiến một lão tướng đã trải qua biết bao trận chiến như Hồng Sơn Hà, không khỏi thầm kinh hoảng.
Hồng Sơn Hà sửng sốt cả phút đồng hồ, lúc này mới che giấu sự kinh hoàng trong đáy mắt, trầm giọng nói: "Người trẻ tuổi, cậu thật đúng là ngạo mạn hết mức!"
"Các tộc trưởng của tứ đại gia tộc đều là trụ cột của Á tộc chúng ta, nếu cậu động vào họ, chắc chắn sẽ làm lung lay nền móng của Á tộc chúng ta, nếu như vì chuyện này mà Á tộc xảy ra náo loạn, vậy cậu chính là tội nhân trong lịch sử của Á tộc chúng ta!"
Trình Kiêu lạnh lùng nhìn ông ta, trên mặt lộ ra một tia khinh thường: "Đó là lịch sử của các người, không phải của tôi."
"Lịch sử của tôi, người Á tộc không thể gánh vác nổi. Thứ duy nhất có thể gánh vác lịch sử của tôi là vũ trụ vô tận đầy sao."
"Ông nghĩ nếu so lịch sử của Á tộc với vũ trụ các vì sao thì sẽ như thế nào nhỉ?"
Hồng Sơn Hà lộ ra vẻ tức giận, quả thật Trình Kiêu quá mức cuồng vọng.
So với vũ trụ đầy sao, lịch sử của Á tộc tự nhiên chỉ là một hạt cát trên sa mạc, không đáng nhắc đến.
Nhưng vũ trụ sao trời bao la bát ngát đến nhường nào, sao ông ta dám nói lịch sử của mình chỉ có vũ trụ sao trời mới có thể gánh vác!
Đây là cuồng vọng đến nhường nào, tự đại đến nhường nào!
"Người trẻ tuổi, cậu thật sự muốn trở thành kẻ địch của toàn bộ Á tộc sao?" Hồng Sơn Hà nghiêm nghị nhìn Trình Kiêu.
Mặc dù Trình Kiêu rất kiêu ngạo, mặc dù ông ta không tài nào hiểu được sự kiêu ngạo của Trình Kiêu, nhưng không cách nào phủ nhận được Trình Kiêu là một nhân tài.
Nếu được sử dụng đúng chỗ, cậu ta sẽ là chiến thần tiếp theo ở Thủ Đô, là người kế nhiệm Khương Vân Minh.
Vì vậy, Hồng Sơn Hà không muốn buông tha cho Trình Kiêu.
Trình Kiêu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như cũ: "Tôi không có ý định trở thành kẻ thù của bất kỳ ai, nhưng tôi cũng không sợ đối địch với bất kỳ người nào hoặc thế lực nào"
"Nếu ông muốn tôi tham gia cùng các ông, cũng không phải là không được, nhưng tôi không muốn bị người khác hạn chế quyền tự do."
Nhận thấy cuộc nói chuyện đã đi vào bế tắc, Hồng Sơn Hà nói: "Tôi không thể tự quyết định những yêu cầu của cậu, tôi cần xin chỉ thị của cấp trên."
“Xin cứ tự nhiên” Trình Kiêu nhàn nhạt nói.
“Cậu đợi một lát.” Hồng Sơn Hà đứng dậy đi ra ngoài cửa.
Hai lão giả đi cùng Hồng Sơn Hà cũng đi theo ông ta ra khỏi cửa.
Ba người đi tới một nơi hẻo lánh nằm bên trái căn biệt thự, Hồng Sơn Hà nhìn hai lão giả hỏi: "Lão Tần, lão Triệu, nếu hai người các ông đối phó với thằng nhóc kia, thắng bại ra sao?"
Tần Trú lắc đầu nói: "Chỉ sợ tôi không phải đối thủ của cậu ta"
Hồng Sơn Hà lại nhìn sang lão Triệu.
Lão Triệu cũng lắc đầu: "Tôi cũng không phải đối thủ của cậu ta."
Hồng Sơn Hà cau mày: "Ngay cả khi hai người các ông đối mặt với Khương Vân Minh, các ông cũng dám đánh một trận, thắng bại không thể đoán trước. Vậy tại sao các ông lại chắc chắn mình không phải đối thủ của cậu ta?"
Trên mặt Tần Trú đã toát đầy mồ hôi, xấu hổ nói: "Mặc dù danh tiếng của Khương Vân Minh rất lớn, thực lực cũng cao cường hơn chúng tôi, nhưng ít nhất khi chúng tôi đối mặt với Khương Vân Minh vẫn có thể nhìn thấu thực lực của ông ta."
"Tuy nhiên, khi đối mặt với cậu nhóc này, chúng tôi thậm chí không thể nhìn thấu thực lực của cậu ta."
"Chỉ có một kết quả, thực lực của tên nhóc này vượt xa chúng tôi!"
Lão Triệu nói: "Đúng vậy, chỉ những cường giả có thực lực vượt xa chúng tôi, chúng tôi mới không cách nào nhìn thấu thực lực của họ."
Mặt Hồng Sơn Hà đầy sự kinh hãi: "Một cường giả vượt xa các ông sao!”
"Thực lực của thằng nhóc này thật sự cường đại đến vậy sao?"
Lão Tần và lão Triệu đồng thời gật đầu xác nhận.
Hồng Sơn Hà cau mày nói: "Xem ra tình báo chúng ta lấy được trước kia là sai rồi, chúng ta đã đánh giá thấp thằng nhóc này"
"Nếu là như vậy, trước hết cứ thông tri cho Đại tộc trưởng, nghe thử ý kiến của ông ta."
Hồng Sơn Hà ngay lập tức gọi điện cho Đại tộc trưởng, rất nhanh cuộc gọi đã được kết nối.
“Lão Hồng, có chuyện gì sao?” Giọng nói bình tĩnh và ôn hòa của Đại tộc trưởng truyền đến từ trong điện thoại.
Hồng Sơn Hà nói: "Đại tộc trưởng, không ổn rồi, thằng nhóc kia nguyện ý gia nhập cùng chúng ta, nhưng lại không muốn bị hạn chế. Hơn nữa, thực lực của thằng nhóc kia so với tình báo chúng ta có được còn mạnh hơn!"
Đại tộc trưởng hầu như không cần nghĩ ngợi, ông ta nói: "Đồng ý với cậu ta. Chúng ta có thể không hạn chế tự do của cậu ta, cũng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của cậu ta. Tuy nhiên, cậu ta nhất định phải tuân theo luật pháp của Á tộc "
"Tôi đã biết."
Sau khi cúp điện thoại, Hồng Sơn Hà nói với Tần Trú và lão Triệu:"Trở về thôi."
Trong phòng, Trình Kiêu vẫn nhàn nhã uống trà.
Khi Hồng Sơn Hà bước vào, sắc mặt đã dịu đi rất nhiều.
"Tôi chính thức giới thiệu với cậu, lão nhân là Hồng Sơn Hà."
Trên mặt Trình Kiêu lộ ra vẻ khó hiểu, anh chưa từng nghe qua cái tên Hồng Sơn Hà này.
Tuy nhiên, nhìn vào khí thế của Hồng Sơn Hà, rõ ràng ông ta cũng là một nhân vật lớn trong trung tâm quyền lực của Á tộc, lẽ ra không nên không chút tiếng tăm mới đúng. Nhìn thấy vẻ bối rối thoáng qua trên khuôn mặt Trình Kiêu, Hồng Sơn Hà tiếp tục nói: "Tôi là tổng phụ trách của lực lượng đặc biệt."
Lực lượng đặc biệt!
Thảo nào Trình Kiêu chưa bao giờ nghe đến tên của Hồng Sơn Hà.
Loại đội ngũ này thường là vũ khí bí mật của các nhóm tộc người, giống như đội chiến đấu đặc biệt Thanh Long mà Trình Kiêu gặp ở tỉnh Tây Hải, cũng là một lực lượng đặc biệt.
Còn Hồng Sơn Hà, với tư cách là tổng phụ trách lực lượng đặc biệt, địa vị của ông ta phải ngang hàng với những người đứng đầu tứ đại gia tộc, thậm chí còn ở một cấp độ cao
hơn.
Thận phận của Hồng Sơn Hà quả nhiên không tầm thường!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất