Cuối cùng Ngũ Ngọc Kỳ cũng hiểu rõ tình hình.
Hóa ra hiện tại Lý A Tứ không phải là Lý A Tứ hoàn chỉnh, mà là hợp nhất với Minh Khiêm Quân, tương đương với việc Lý A Tứ mượn đài sen cấp chín tái tạo thân thể, còn đài sen cấp chín mượn Lý A Tứ để đoạt được hồn phách.
Bọn họ là quan hệ nương tựa lẫn nhau, hoặc có thể nói đã dung hợp thành một. Điều này vừa khéo ứng nghiệm lời của Lý Dục Thần, A Tứ đã không còn là A Tứ của trước kia nữa.
“Không thể để anh ấy tiếp tục như vậy, anh ấy hoàn toàn hiểu sai đạo của công tử, dã tâm và thù hận của anh ấy sẽ hại anh ấy!” Ngũ Ngọc Kỳ nói.
“Cô nói không sai.” Dã Trọng nói, “Anh ta tiếp tục như vậy rất nguy hiểm, sớm muộn cũng gây ra sai lầm lớn.”
“Làm sao mới cứu được anh ấy?” Ngũ Ngọc Kỳ hỏi.
“Hê, nhóc con, rõ ràng cô đã biết, trong lòng tên rùa đen đó còn có người phụ nữ khác, cô vẫn muốn cứu anh ta sao?” Du Quang hỏi.
Ngũ Ngọc Kỳ kiên định nói: “Bất kể thế nào, tôi đều sẽ cứu anh ấy.”
Dã Trọng trừng Du Quang: “Em bớt nói vài câu không ai nói em câm đâu! Nhóc con đừng nghe nó, người phụ nữ đó đã chết rồi, người chết sao có thể tranh với cô được?”
Ngũ Ngọc Kỳ thở dài, lộ ra vẻ cười khổ: “Chính vì cô ta đã chết, tôi mới không có cách nào tranh với cô ta. Tôi không thể tranh thắng người chết, cho dù A Tứ khôi phục, cô ta cũng sẽ ở sâu trong lòng anh ấy, vĩnh viễn không thể xóa đi.”
Dã Trọng và Du Quang đều ngẩn ra, hai cái đầu to dường như rất khó hiểu loại tình cảm chốn nhân gian này.
Du Quang có chút không kiên nhẫn, nói: “Ây da, làm người đúng là phiền phức, yêu yêu đương đương, còn khó hơn đoán câu đố. Nói thẳng đi nhóc con, cô thật sự muốn cứu anh ta à?”
“Đương nhiên!”
“Chuyện gì cũng chịu làm?”
“Chuyện gì cũng chịu làm.”
“Chết cũng không sợ?”
“Không sợ!”
“Hồn bay phách tán cũng không sợ?”
“Không sợ!”
“Vậy rơi vào mười tám tầng địa ngục chịu khổ muôn đời vạn kiếp thì sao?” Du Quang hỏi xong, nghiêm túc nhìn Ngũ Ngọc Kỳ.
Ngũ Ngọc Kỳ không chút do dự, dứt khoát, trả lời còn dứt khoát hơn, càng kiên định hơn lúc nãy: “Không sợ!”
Du Quang sững sờ, lắc đầu nói: “Ây da, nhóc con, có phải cô không biết mười tám tầng địa ngục trông như thế nào không? Cô trả lời như vậy, làm tôi chuẩn bị cả đống lời khích lệ cô, kích thích cô đều không nói ra được mà! Nào nào nào, tôi kể cho cô nghe cực hình địa ngục...”
Dã Trọng đẩy ông ta: “Cút sang bên kia, em đứng đắn chút đi!”
Du Quang nói: “Em có chỗ nào không đứng đắn chứ? Em hỏi cô ta có bằng lòng chịu khổ muôn đời vạn kiếp ở địa ngục hay không, cô ta nghĩ cũng không nghĩ đã nói bằng lòng, em cảm thấy có gì đó sai sai, em kể cho cô ta nghe cực hình địa ngục, có gì không đúng chứ?”
Dã Trọng nói: “Cô nương, cô thật sự vì Lý A Tứ mà không sợ gì sao?”
Lần này ngược lại Ngũ Ngọc Kỳ có chút không kiên nhẫn, nói: “Tôi đã nói tôi không sợ, rốt cuộc các ông muốn tôi làm gì?”
“Chúng tôi cần cô giúp đuổi Minh Khiêm Quân ra khỏi thân thể anh ta.”
“Đuổi ra?” Ngũ Ngọc Kỳ cảm thấy không thể tin nổi, “Nếu Minh Khiêm Quân là ý thức tự sinh ra từ đài sen cấp chín, vậy anh ta chính là cộng sinh với đài sen cấp chín, A Tứ mượn đài sen cấp chín mà chuyển sinh, muốn đuổi Minh Khiêm Quân ra, trừ khi hủy đài sen cấp chín, như vậy thân thể của A Tứ chẳng phải cũng không còn sao?”
Dã Trọng nói: “Theo logic bình thường là như vậy, đây cũng coi như một con đường. Nhưng nếu đi con đường này, thì không cần cô, mấy anh em chúng tôi cũng làm được. Chỉ là làm vậy rất khó không tổn thương đến hồn phách của Lý A Tứ, cho dù hồn phách được bảo toàn, cũng phải nhập quỷ tu, nỗ lực trước kia coi như uổng phí.”
“Quan trọng là đài sen cấp chín đã bị anh Lý dùng Hắc Hỏa tẩy luyện, muốn hủy nó, chúng tôi cũng không nắm chắc.”
“Vậy tôi có thể làm gì?” Ngũ Ngọc Kỳ tò mò nói.
“Đánh thức ký ức của Lý A Tứ, kích hoạt toàn bộ hồn phách của anh ta.” Dã Trọng nói, “Chỉ có Lý A Tứ tự mình, mới có thể triệt để đuổi Minh Khiêm Quân ra ngoài.”
“Tôi hiểu rồi.” Ngũ Ngọc Kỳ gật đầu, “Nếu các ông sớm đã biết tôi ở Phong Đô, vì sao không sớm tìm tôi?”
“Lúc đầu thì, chúng tôi nghĩ chúng tôi có thể giải quyết...”
Dã Trọng vừa giải thích, Du Quang đã tranh nói:
“Chủ yếu là làm hỏng chuyện anh Lý giao phó...”
Dã Trọng bị ông ta chen ngang, tức đến nghiến răng, dùng mắt trừng Du Quang.
Du Quang nhìn thấy bộ dạng của Dã Trọng, nhếch miệng: “Được được, anh nói, anh nói đi.”
Dã Trọng bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Ngũ Ngọc Kỳ: “Sau đó chúng tôi phát hiện tình hình không ổn, chúng tôi đánh giá thấp năng lượng của hoa sen Hắc Hỏa, cũng đánh giá thấp khí cực âm tích lũy hàng ức năm của Phong Đô Quỷ Thành. Chúng tôi cần người vô cùng quan trọng với Lý A Tứ, khắc sâu trong linh hồn anh ta. Đương nhiên anh Lý là người thích hợp nhất, nhưng chúng tôi không tìm được anh. Mà trong những người Lý A Tứ ngày đêm nhớ mong, ngoài anh Lý và Ngũ Ngọc Xuân đã chết, thì chỉ còn có cô.”
“Nhưng tôi đã đến Phong Đô chín năm rồi, với năng lực của các ông, hẳn là sớm biết tôi đến.” Ngũ Ngọc Kỳ nói.
“Chúng tôi cũng phải khảo nghiệm cô chứ!” Du Quang xen vào, lén nhìn Dã Trọng, sợ Dã Trọng mắng ông ta, lập tức ngậm miệng.
“Khảo nghiệm tôi?”
“Đúng vậy!” Dã Trọng gật đầu, “Người được chọn này ngoài việc nhất định phải là chấp niệm trong lòng Lý A Tứ, cũng nhất định phải là người thật lòng với Lý A Tứ, và sẵn lòng vì Lý A Tứ mà trả giá tất cả. Bởi vì việc làm này vô cùng nguy hiểm, không thể sai sót chút nào, khi xảy ra sai sót, chính là vạn kiếp bất phục, không những Lý A Tứ không cứu về được, mà người này cũng sẽ chìm đắm vĩnh viễn. Cho nên chúng tôi cần khảo sát cô, xem cô có phải là người đáng để phó thác hay không. Cô đến chín năm, chúng tôi quan sát cô chín năm.”
“Biểu hiện của cô rất tốt!” Du Quang xen vào.
“Rốt cuộc muốn tôi làm gì, vì sao nguy hiểm như vậy?” Ngũ Ngọc Kỳ gấp gáp nói.
“Cô cần đi đến nơi cực âm, tìm kiếm chân hồn của Lý A Tứ.”
“Chúng ta sẽ dẫn Minh Khiêm Quân xuống, trong thời gian có hạn, cô phải đánh thức ký ức của Lý A Tứ, khiến hồn phách anh ta hợp vào, đuổi Minh Khiêm Quân ra khỏi thân thể. Trong quá trình này, chúng tôi không giúp được thêm, tất cả đều dựa vào cô.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất