Lần này Thôi Ngọc hoàn toàn sững sờ. 

             Lật đổ ông trời? 

             Ông ta biết Tân Quỷ Vương có chí lớn, nhưng ông ta chưa từng nghĩ Minh Khiêm Quân này dám nói ra những lời như thế. 

             Trong mắt Thôi Ngọc, lời này chính là đại nghịch bất đạo! 

             Bọn họ tuy là quỷ, nhưng cũng vẫn sống dưới Thiên Đạo, tuân theo ý trời, nghe theo mệnh trời. 

             Có thể cho những quỷ tu như họ chỗ ở, nơi tu hành, đã là ông trời khai ân rồi. 

             Nhưng bây giờ, Quỷ Vương đại nhân muốn lật đổ ông trời! 

             Khi Thôi Ngọc còn sống làm người, vốn là người trung chính cương trực, sau khi chết cơ duyên xảo hợp bước vào con đường quỷ tu, tính cách cũng không thay đổi bao nhiêu. Ông ta là người truyền thống, không thể nói là ngu muội, nhưng có chút cố chấp. 

             Đừng nói Thôi Ngọc, ngay cả La Bùi cũng nghe mà rợn cả tóc gáy. 

             La Bùi từng nghe Minh Khiêm Quân nói sẽ thay đổi vận mệnh Phong Đô, sẽ để chúng quỷ thoát khỏi bóng tối, bước ra khỏi Phong Đô. Ông ta cho rằng đó chỉ là lời ngông cuồng sau khi tân vương lên ngôi, nói cho mọi người nghe để chấn hưng lòng người thôi. Sau này rồi cũng sẽ dần quên đi, hoặc nhiều lắm chỉ là chiếm thêm chút địa bàn ở nhân gian, vơ vét thêm chút tiền tài. 

             Đâu phải La Bùi không biết, quỷ thành mở rộng quá mức, thu hút sự chú ý của đạo môn thiên hạ, thì cách diệt vong cũng không xa. Dù sao Phong Đô vẫn là Phong Đô, quỷ thành Phong Đô không phải thật sự là u minh địa ngục. 

             Cho nên ông ta không muốn cắt đứt con đường Hoàng Trạch Hạo này, bởi vì ở nhân gian bồi dưỡng được người như vậy không hề dễ dàng. Phong Đô là nơi nhỏ, người giàu nhất Phong Đô chính là Hoàng Trạch Hạo, điều khó có được là Hoàng Trạch Hạo vừa tham lam vừa sợ chết, vô cùng mê tín, coi quỷ thành Phong Đô như địa ngục thật sự. 

             Hoàng Trạch Hạo chết rồi, muốn tìm người như vậy sẽ rất khó. Ra khỏi Phong Đô, ai còn quan tâm quỷ thành kinh doanh tốt hay không. Tuy Sơn Thành lớn, người giàu trong Sơn Thành tuy nhiều, nhưng đạo môn trong Sơn Thành cũng nhiều, người giàu càng thích thân cận hòa thượng, tin tưởng đạo sĩ, nơi có hòa thượng đạo sĩ, ai đi làm ăn với quỷ chứ? 

             La Bùi vạn lần không ngờ, chí hướng của Tân Quỷ Vương còn lớn hơn ông ta tưởng tượng rất rất nhiều, cái gọi là nghịch thiên cải mệnh hoàn toàn không giống điều ông ta nghĩ, vậy mà thật sự là muốn đối kháng Thiên Đạo. 

             Đối kháng Thiên Đạo! Đây là ăn no rửng mỡ, hay là không có việc gì làm mà tìm đường chết? 

             La Bùi trợn mắt há miệng, lúc này ông ta cũng không dám tiến lên nịnh bợ nữa, cái mông ngựa này ông ta thật sự không vỗ nổi. 

             Trong sảnh tĩnh lặng. 

             Đột nhiên, có giọng nói trong trẻo phá vỡ sự tĩnh lặng. 

             “Lý A Tứ!” 

             Mọi người đều nhìn về phía Ngũ Ngọc Kỳ. 

             Minh Khiêm Quân cũng nhìn về phía Ngũ Ngọc Kỳ. 

             Lúc này Ngũ Ngọc Kỳ đã bình tĩnh, nhiệt huyết nguội đi, không khiến cô ta mất đi lý trí. 

             Cô ta không thể để Lý A Tứ bị hủy diệt trong ngọn lửa báo thù. 

             Lý A Tứ nhớ Lý Dục Thần, nhưng rõ ràng đã hiểu sai đạo của Lý Dục Thần. 

             “A Tứ, anh sai rồi! Anh Lý phản Thiên Đạo, chưa bao giờ là vì bản thân mình, mà là vì sự giải thoát của chúng sinh, vì để chúng sinh được hưởng sự bình đẳng của đạo. Hoàng Trạch Hạo ở nhân gian làm nhiều việc ác, loại ác nhân như vậy anh không phạt mà thưởng, còn từ nhân gian thu gom sinh hồn, điều này đã đi ngược đạo của anh Lý rồi!” 

             Sắc mặt Minh Khiêm Quân trầm xuống: “Hừ, lời lẽ bảo thủ! Lòng tốt của đàn bà! Muốn làm chuyện lớn, nào có không hy sinh? Nói miệng ai chẳng biết, từ hòa thượng, đạo sĩ đến quan lại, kẻ nào chẳng đầy miệng nhân nghĩa đạo đức? Kẻ nào chẳng vì giải thoát chúng sinh? Nhưng bọn họ đang làm gì?” 

             Nói xong, hoa sen đen trong lòng bàn tay nó nở rộ, tâm sen như lửa, ánh sáng lấp lánh, sát ý lan tràn. 

             “Tôi chỉ biết, Thiên Đạo bất công, trên đời này, chỉ có anh Lý mới có thể thay đổi. Tôi muốn giúp anh ấy, không tiếc bất cứ giá nào, nghịch thiên cải mệnh!” 

             “A Tứ!” Ngũ Ngọc Kỳ vô cùng lo lắng, “Nhưng anh đã hiểu sai ý của anh Lý, anh làm như vậy không phải đang giúp anh ấy, mà là đang hại anh ấy!” 

             “Nói bậy!” Minh Khiêm Quân giận dữ, ánh mắt nhìn Ngũ Ngọc Kỳ có chút phức tạp, nhưng cuối cùng bị lửa giận nhấn chìm, “Không cần nói nữa! Nể tình cô cũng biết anh Lý và nhà họ Lý, tôi không so đo với cô, cô đi đi.” 

             Thân thể Ngũ Ngọc Kỳ run lên, trong mắt đầy thương tâm. Nhưng thật vất vả mới tìm được Lý A Tứ, sao cô ta có thể đi? 

             “A Tứ! Em nói không được anh, anh theo em đi đến thủ đô đi, đi gặp phu nhân, nghe ý kiến của phu nhân, nghe ý kiến của Hầu gia, đến lúc đó anh sẽ hiểu.” 

             Minh Khiêm Quân khẽ sững sờ, nhíu mày, không nói gì. 

             La Bùi ở bên cạnh biết mình buộc phải đứng ra nói chuyện rồi, nếu không đứng ra nữa, Quỷ Vương đại nhân sắp bị người đàn bà này thuyết phục. Đừng nói có đi thủ đô hay không, chỉ cần trong lòng Quỷ Vương đại nhân có chút dao động, thì Hoàng Trạch Hạo chắc chắn không giữ được. Không những Hoàng Trạch Hạo không giữ được, nói không chừng cái chức Tả Phán Quan này của ông ta cũng phải chôn theo. 

             “Đại vương!” 

             La Bùi tiến lên, quỳ xuống, ôm lấy chân Minh Khiêm Quân khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, bộ dáng liều chết can ngăn. 

             “Đại vương, không thể nghe người đàn bà này nói bậy! Từ xưa người có hùng tâm tráng chí, nhưng bị hủy bởi đàn bà không biết bao nhiêu người. Hạ Kiệt, Thương Trụ, đều là hùng chủ, vì đàn bà mà mất giang sơn. Sắc đẹp chính là thuốc độc, hồng nhan thì họa thủy. Người đàn bà này đột nhiên xuất hiện ở Phong Đô, nói không chừng có mưu đồ gì đó. Đại vương rõ ràng không nhớ cô ta, dường như cô ta biết quá khứ của đại vương, còn muốn dụ dỗ đại vương đi thủ đô, lòng dạ thật đáng ghét! Đại vương là vương của Phong Đô chúng tôi, là minh chủ muôn đời! Đại vương phải dẫn dắt chúng tôi bước ra khỏi Phong Đô, nghịch thiên kháng mệnh, sao có thể để người đàn bà này lải nhải không dứt, ảnh hưởng đại nghiệp hoành đồ!” 

             “Đại vương!” La Bùi nước mũi nước mắt tèm lem, “La Bùi tôi trung thành, nếu đại vương không nghe lời, tin người phụ nữ này, thì ban cho tôi cái chết, xin hãy bước qua xác tôi đi!” 

             La Bùi cũng liều rồi, màn này diễn vô cùng sống động, khiến quỷ sai trong đại điện đều vô cùng khâm phục. 

             Ngay cả Thôi Ngọc bên cạnh cũng nhìn bằng con mắt khác, thầm nghĩ: Chẳng lẽ trước đây đã nhìn lầm La Bùi? Ông ta thật sự là trung thần? Những gì ông ta làm chẳng qua chỉ là thủ đoạn quá khích, mà bản tâm thật sự là vì Quỷ Vương tốt, vì Phong Đô tốt? 

             Ngũ Ngọc Kỳ cũng trợn mắt há miệng, không ngờ La Bùi nói như vậy, đây là biến cô ta thành Đát Kỷ, so với yêu nữ. 

             “Đê tiện vô sỉ!” 

             Ngũ Ngọc Kỳ giận dữ, giơ tay đánh ra ánh sáng trắng, lao thẳng về phía La Bùi. 

             Cô ta từ khi được truyền thừa thiên nữ của nhà họ Võ, có được tượng thần thiên nữ Tịnh Quang, chín năm qua tu vi tăng mạnh, thiên nữ Tịnh Quang đại pháp chín thành công lực đã tu được bảy thành, ánh sáng trắng, ẩn chứa năng lực Tịnh Quang, có thể quét sạch hết thảy âm trọc, lúc này lại đang ở trong điện Âm Ty của Phong Đô, nơi quỷ tu, âm khí nồng đậm, uy lực Tịnh Quang tăng gấp bội. 

             La Bùi vạn lần không ngờ người đàn bà này có thực lực mạnh mẽ như vậy, đối mặt với Tịnh Quang này, căn bản ông ta không dám tiếp chiêu, chỉ muốn tránh đi. Nhưng điều ông ta không ngờ là, ông ta bị Tịnh Quang khóa chặt, muốn tránh cũng không tránh được. 

             Thôi Ngọc cũng giật mình. Là người lâu năm ở Phong Đô, đạo quỷ tu thâm sâu, ông ta sớm đã nhìn ra người đàn bà này không đơn giản, nhưng cũng chỉ cho rằng cô ta có tu vi trong người, không sợ âm khí xâm nhập mà thôi. Nào ngờ có thể phóng ra năng lượng Tịnh Quang mạnh mẽ như vậy. 

             Ngược lại Tân Bạch Phong bên cạnh Thôi Ngọc, đã sớm lĩnh giáo sự lợi hại của Ngũ Ngọc Kỳ, vì thế cũng không thấy lạ. Nhưng đường đường Âm Ty Tả Phán không có chút sức phản kháng nào, là điều Tân Bạch Phong không ngờ đến. 

             Mắt thấy Tịnh Quang sắp rơi xuống người La Bùi, bỗng nhiên hư không nở rộ đóa hoa sen đen, chắn trước mặt La Bùi. 

             Ánh sáng trắng hút vào trong hoa sen đen, đen và trắng, trong khoảnh khắc này tiêu tan, trên không trung xuất hiện lỗ hổng hư vô hình hoa sen. 

             Vẻ mặt Minh Khiêm Quân khẽ thay đổi, ngay trong khoảnh khắc Tịnh Quang hút hoa sen đen, tim nó vô cớ chấn động, phảng phất mặt nước chết nhiều năm bỗng dậy lên cặn bã, khiến nó vô cùng khó chịu. 

eyJpdiI6IjdKKzVlK1dRTGI1S0hyNndtXC8wUlNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkQyM0Q3WmxpK3ZhT1wvUXRuSU85UUpDN29mZGNERlRMejRaUDFtSlliVGZYWmVKWExXcXZvYjJZbFwvdVpZTWVvWDNWM1wvK0Z0UjA5TE9cL3NiMXNwWVwvcGdOTW5oek5BZnIwXC9zUlRWU3EzVzYrTk52aHhxbkNPMkdCWkV2VGxVSTVMU0tVMFBkQkFBQW9CMkp5eUVjaWNPOEVZaDhvTmFyNEJSSGkySFNPdHo0bXpsMXNuMW9VU29qRWtLMFpNRXhqN2Y0VmZRZ1ZRdEIwc2ZFUUNpS0tCWnNZbm1qM1Jxb3F3ajZhUnhXWitaclNJd1pwMlZBWXRGOTA1MFJSV0h3WERsQVBWVDVjSzhNTUFZbFpvZlhwY2tpNFRvSThlc3VHdCtLalZBUlBrUThkZVhRY0FvOW1uWVlLeDR3eHlkSUdcL1JzbndkQW9TRTBSMHBhQjFzNVNSVWc9PSIsIm1hYyI6ImYyNzUxNTA5ZjdhMDM3ODNlZjYxNjk0MzExMThjZDc4NjEyY2I3ODFiY2U5NzdjZGVkMDMxZjE4MzI5Yjg5ZjUifQ==
eyJpdiI6IjFWKzZLeHNXUTFXTGFBNjk0dndGelE9PSIsInZhbHVlIjoiOGllXC9VMHl0RUJYRTVWMnZ5QlViMEFCcmh5UmVMZXpOdU9WcUF5NW50MGltVlB3YlwvbzJmekh1Z1dZYTdTeUVrMExRVDZ5N1VYV2FKMVcxTTlXYm9LSHo3OFMxcUdHWFJwalI2Z25cL2x1bjhUY1lRcFA3TlwvOXluWTNRTUFaZUJjSHIrdEFmN2hpalwvWVwvSTRaUkRHWWFPbHBxTmhLeUgwSDFJOU1QWU5cL2YwUFpBUnA1clwvZWl3WHM5OWxnRFB3bFNMdmNGUnJcLyswRFpRdElMeUNha3c2XC9JYytSclpXWER3a3l0anVcLzdHdU1mOEgxczdWbnpcLzRPYVE5Snh6aFwvTUFsUnIwVDVLalhjWWEwK000XC9LV1NnVXdIelR3VFg4d202WWNSTzV1cHIrcXZsdlFsVHNpSmVObVlsWGltQWZVSmp6djNtSUk3OUxUXC9jdjdxMUNOVzFaSFVlWjNVNURHd0JQODRtSXFOdnptRFwvZlwvanpJWEdCRUNwc3V4RDMzd2dpQWhPcFROZlJVNTlZR3BVMmR4T1dqalI2dk9lNXlcLzNHRTY0VEJoWXd3eFRPWXlENDFhOXJsaHRIVjg1bVRUM1JyMGEyMG82Qko0VURJZlF6YXZKUnc9PSIsIm1hYyI6IjNlZTA0YmRlMmFlNzE5NzY0NGYwNmFmY2JjYzVkNzQwNzgxMjAzMjZmOTYzZTYyMzllYWE0MDMwNGY0ZjYxNWEifQ==

             Nói xong, giơ tay nhẹ nhàng chộp về phía Ngũ Ngọc Kỳ, quanh thân Ngũ Ngọc Kỳ xuất hiện mấy chục đóa hoa sen đen, cành lá nối với nhau, khóa chặt Ngũ Ngọc Kỳ

Advertisement
x