Nếu là người bình thường, chắc chắn sẽ cho rằng người đàn ông này đang nói nhảm, nói khoác không căn cứ.
Tòa quỷ thành này chỉ là một khu du lịch, được xây dựng để tham quan. Phong Đô vì trùng tên với Phong Đô, nên mới có lời đồn nơi đây chính là Phong Đô trong truyền thuyết. Chính quyền huyện thuận nước đẩy thuyền, xây dựng luôn một tòa quỷ thành.
Bên trong khu du lịch toàn là kiến trúc hiện đại, sơn xanh xanh đỏ đỏ. Nghĩ cũng phải, nếu làm cho âm u quỷ dị, thì còn ai đến du lịch nữa?
Cũng có người nói rằng trước kia trên núi quả thật từng có kiến trúc cổ xưa và tượng thần, chỉ là sau này bị hủy hoại trong chiến tranh, chưa ai tận mắt thấy. Dù sao thì những công trình hiện tại đều học theo phim ảnh truyền hình.
Nào là Điện Dược Vương, Điện Thần Tài, Từ Báo Ân, rồi Điện Bách Tử, Điện Thiên Tử, Điện Ngọc Hoàng… quần chúng thích gì thì xây cái đó, mặc kệ là ở trên trời hay dưới đất.
Đương nhiên, đã gọi là quỷ thành thì không thể thiếu địa ngục, phải có cầu Nại Hà, Quỷ Môn Quan, Điện Diêm Vương, còn có Hình Ngục Ty, Phủ Phán Quan, chỉ là chẳng có chút quỷ khí nào.
Tên thì là quỷ thành, nhưng không khí lại vô cùng náo nhiệt, còn có cả tiết mục múa hát, Diêm Vương nói tướng thanh, Phán Quan diễn hài độc thoại, nói chung là cái gì thu hút khách du lịch thì làm cái đó.
Đúng vậy, khu du lịch mà, chẳng phải là để làm khách du lịch vui sao, chẳng lẽ lại bắt khách du lịch khóc?
Cũng có nhà ma dành cho giới trẻ, nhưng quy mô không lớn.
Vài năm trước có một lãnh đạo vỗ trán quyết định, muốn biến cả quỷ thành thành một nhà ma khổng lồ. Khi thử nghiệm mở cửa, quả thật thu hút không ít người trẻ tới chơi, nhưng vì quá đáng sợ, làm mấy người bị phát bệnh tim, sau đó chuyện này cũng chìm xuồng, lại đổi về dáng vẻ cũ. Trên đời này còn việc làm ăn nào tốt hơn việc thắp hương bái Phật cầu khẩn thần tiên chứ?
Ngũ Ngọc Kỳ bán đậu phụ trong khu du lịch đã chín năm, từng viên gạch miếng ngói, từng ngọn cỏ nhánh cây ở đây đều rõ như lòng bàn tay, sao có thể tin lời người đàn ông kia được?
Nhưng khi người đàn ông nhắc đến mặt trống kia, trong lòng Ngũ Ngọc Kỳ lại khẽ động.
Toàn bộ đồ vật trong khu du lịch quỷ thành đều là đồ mới, chỉ có mặt trống đó là cổ vật thật sự được đào lên từ trong núi. Khi ấy cấp trên cũng vì muốn thu hút nhân khí, nên đặt mặt trống này vào trong khu du lịch, dùng hàng rào bao lại, bịa ra một lai lịch, coi như là một chứng cứ rõ ràng cho việc quỷ thành xưa nay vốn đã tồn tại.
Lý do Ngũ Ngọc Kỳ ở lại nơi này, cũng chính là vì nhìn thấy mặt trống đó. Với tư cách là người đã nhận được truyền thừa của thiên nữ Tịnh Quang và tu hành đã có thành tựu, cô ta cảm nhận được trên mặt trống còn lưu lại "quỷ khí".
Loại quỷ khí này rất nhạt, nhưng trong khu du lịch người qua kẻ lại, nhân khí dồi dào như vậy mà vẫn chưa tiêu tán, quả thực là chuyện rất kỳ lạ.
Ngũ Ngọc Kỳ quan sát mấy ngày liền, phát hiện quỷ khí trên mặt trống luôn bị nhân khí xung khắc mà tiêu tan, nhưng đồng thời lại đang được "tiếp tế", nói cách khác, có một nguồn gốc thần bí nào đó đang liên tục truyền quỷ khí cho mặt trống này.
Vì vậy Ngũ Ngọc Kỳ quyết định ở lại, nghiên cứu kỹ càng, cho đến khi tìm ra nguồn gốc quỷ khí trên trống. Cô ta ôm một tia hy vọng, hy vọng nguồn quỷ khí đó chính là quỷ thành Phong Đô chân chính trong truyền thuyết.
Nhưng theo thời gian trôi qua, hy vọng ấy đã vụt tắt. Bởi vì quỷ khí trên mặt trống ngày càng nhạt, cuối cùng vẫn bị mùi của dòng người làm cho tiêu tán hoàn toàn.
Gần chín năm rồi, Ngũ Ngọc Kỳ đã sớm tuyệt vọng.
Cô ta dự định hết năm nay sẽ rời Phong Đô, đi nơi khác tìm kiếm dấu vết của quỷ thành.
"Tôi đi cùng anh." Ngũ Ngọc Kỳ nói.
Lần này đến lượt người đàn ông sững sờ.
Anh ta đã nói với người khác rất nhiều lần rằng muốn đến quỷ thành đánh trống kêu oan, muốn thay người vợ đã chết kêu oan. Nhưng người nghe hoặc coi anh ta là kẻ điên, hoặc khuyên nhủ vài câu, hoặc cười ha hả.
"Bà chủ, đi đánh trống thì sẽ chết đó. Người sống không gặp được người của quỷ phủ." Người đàn ông nói.
Ngũ Ngọc Kỳ mỉm cười: "Tôi không sợ chết, nếu chết rồi có thể gặp lại người mình yêu, vậy chết thì có sao đâu?"
Người đàn ông giật mình, thở dài nói: "Hóa ra bà chủ cũng là người có câu chuyện."
Ngũ Ngọc Kỳ nói: "Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình."
Người đàn ông gật đầu: "Được thôi, vậy chúng ta làm bạn đồng hành trên Hoàng Tuyền."
Ngay sau đó anh ta cười lớn, "Ha ha, ông trời không bạc đãi tôi, lúc sắp chết còn được ăn đậu phụ ngon như vậy, lại còn tìm được người chung chí hướng, còn là một đại mỹ nhân. Nhưng mà..."
Giọng anh ta bỗng trở nên bi thương, "Vì sao hắn lại khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà, khiến vợ tôi chết trong oan ức? Chín năm rồi, tôi ở nhân gian không có nơi nào để kêu oan, chỉ có thể đến quỷ vực này thử vận may, hy vọng quỷ quan ở Phong Đô khá hơn đám cẩu quan ở nhân gian một chút."
Ngũ Ngọc Kỳ hỏi anh ta: "Anh chịu oan ức gì? Vợ anh chết như thế nào?"
Người đàn ông nói: "Vợ tôi cũng giống như cô, xinh đẹp như hoa. Gia cảnh của tôi vốn cũng coi như khá giả, có thể cưới được một người vợ đẹp như hoa như ngọc, ai ai cũng ngưỡng mộ. Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức tại nhà hàng tốt nhất trong huyện, nhà hàng lớn Phong Thu. Đêm cưới, đúng lúc đó con trai của phú hộ Hoàng Trạch Hạo giàu nhất huyện cũng ở đó đãi bạn bè ăn uống, hắn thấy vợ tôi thì nhất quyết bắt cô ấy sang phòng riêng của bọn họ mời rượu, nếu không đi thì sẽ bảo nhà hàng hủy luôn tiệc cưới của chúng tôi. Để không làm khách khứa mất vui, vợ tôi cùng phù dâu đành sang mời rượu họ, nhưng đi rồi thì không bao giờ quay lại nữa."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó cảnh sát đến, nói cô ấy giết Hoàng công tử, phạm tội giết người. Tôi hiểu vợ tôi, ngay cả giết một con cá cô ấy cũng không dám, sao có thể giết người được chứ? Về sau tôi nhờ bạn bè dò hỏi mới biết, là Hoàng công tử muốn cưỡng hiếp cô ấy, lúc cô ấy phản kháng đã dùng con dao gọt hoa quả trên bàn giết chết Hoàng công tử. Nhưng những người ở hiện trường đều là bạn của Hoàng công tử, không ai chịu làm chứng cho vợ tôi, tất cả đều nói là cô ấy câu dẫn Hoàng công tử, đòi bao lì xì của Hoàng công tử không thành nên thẹn quá hóa giận mà giết người. Ngay cả phù dâu cũng bị ép thông đồng khai gian."
"Vợ tôi cuối cùng bị tuyên án tử hình hoãn thi hành. Tôi bán hết gia sản, đi kêu oan, từ tỉnh thành đến thủ đô, nhưng bọn họ đã sớm lo lót quan hệ, tôi không những không kêu oan được, còn bị giam giữ nửa năm. Khi tôi trở về, vợ tôi đã chết trong ngục. Ai cũng nói cô ấy tự sát, nhưng tôi biết, nhất định là bị nhà họ Hoàng mua chuộc người khác hại chết."
"Hoàng Trạch Hạo hận vợ tôi giết con trai ông ta, từng tuyên bố sẽ giết cả nhà tôi. Sau khi vợ tôi chết, ông ta lại tìm cách cưỡng chế phá nhà tôi, bố mẹ tôi tức đến sinh bệnh nặng không qua khỏi, chưa đầy hai năm thì qua đời. Trước lúc lâm chung, bố chỉ nói với tôi một câu: 'Dân không đấu với quan, nghèo không đấu với giàu', rồi buông tay ra đi."
Ngũ Ngọc Kỳ nghe mà cau mày, lại mang theo chút tò mò nhìn người đàn ông trước mắt. Người bình thường trải qua chuyện như vậy, không trở nên u uất suy sụp thì cũng trở nên âm trầm khó lường. Nhưng ánh mắt của người này vẫn trong trẻo như thế, toát ra một niềm tin kiên định.
"Sao anh biết đến trống Đăng Văn? Sao lại biết Quỷ Môn chín năm mở một lần?"
"Là hai người lùn nói cho tôi biết."
"Người lùn?"
"Đúng vậy, đó là hai người kỳ quái. Năm đó tôi kêu oan không được, tuyệt vọng định nhảy vực kết liễu đời mình, lại gặp hai người lùn đi ngang qua, kéo tôi lại. Hai người này nói là người lùn thì cũng không hẳn, nhưng vóc dáng rất thấp, chỉ bằng một nửa tôi, gò má nhỏ gầy, lộ vai, da màu đỏ, trông giống người nước ngoài..."
"Đi, tôi giúp anh báo thù trước, sau đó chúng ta cùng nhau đi đánh trống Đăng Văn!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất