Đương nhiên Lý Dục Thần từng nghe nói đến tám họ thượng cổ, đây là cội nguồn của toàn bộ văn minh Hoa Hạ. Nhưng điều khiến anh không ngờ là, đều đã tu hành thành tiên rồi, đến Thiên Đô, thậm chí vào cả Vạn Tiên Trận, sao vẫn còn phải nói đến huyết thống?
Bác Cung thấy vẻ mặt kinh ngạc sững sờ của anh, còn tưởng anh không biết, lập tức giải thích:
“Cật, Cơ truyền thừa từ Hoàng Đế, Khương là hậu duệ Thần Nông, Quý, Diêu xuất từ Ngu Thuấn, Doanh xuất từ Chuyên Húc, Vân xuất từ Chúc Dung, Tự là hậu duệ Đại Vũ. Khương Tử Phong chính là hậu duệ chính thống của Thần Nông thị, cũng là người có thiên phú nhất trong số các đệ tử họ Khương còn sống hiện nay, cho nên bọn họ mới không tiếc bất cứ giá nào để giữ mạng cho cậu ta.”
“Vậy còn sư phụ thì sao? Sư phụ cũng xuất thân từ tám họ ư?” Lý Dục Thần chỉ biết đạo hiệu của sư phụ là Vân Dương Tử, không biết tên tục gia của sư phụ.
“Sư phụ cháu họ Tự, là dòng dõi Đại Vũ.”
“Thì ra là vậy.” Lý Dục Thần chỉ cảm thấy có chút hoang đường, không nhịn được khẽ cười, “Hê hê, nói gì lấy đạo làm gốc, nói gì dùng uy đức phục người, hóa ra tất cả đều là giả, chẳng qua chỉ là làm màu cho thiên hạ xem thôi!”
“Hừ hừ, có khi nào bọn họ để mắt đến người trong thiên hạ đâu!” Bác Cung cười khinh nói.
“Bác Cung, lúc nãy ông nói, ông lên trời đều là vì cha cháu, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Lý Dục Thần hỏi.
Bác Cung thở dài: “Ài, chuyện này nói ra thì dài, nói về cha cháu, thật sự là khiến người khác vừa yêu vừa hận. Nó có khuôn mặt đẹp nhất thế gian, đừng nói phụ nữ, ngay cả ông lão như ông gặp nó, cũng không nhịn được mà cảm thán. Luận về thiên phú tu hành, e rằng mấy ông lão trong Vạn Tiên Trận cũng phải thừa nhận, hai ngàn năm nay không ai vượt qua được nó. Mà mấu chốt nhất là, nó có dã tâm. Dã tâm của nó lớn đến mức, khiến nó trở thành kẻ đáng ghét nhất, đáng hận nhất trên đời này.”
“Tuy nói tám họ luân phiên nắm quyền, nhưng cũng không phải nhất định phải theo thứ tự. Tuy nhà họ Lý của các cháu không nằm trong tám họ, nhưng nếu truy ngược lên trên, có thể lần tới tận Chuyên Húc, cái gọi là hậu duệ của Đế Cao Dương, cũng chính là hậu duệ họ Doanh. Cha cháu lại xuất hiện ở đời này, thiên phú tuyệt đỉnh, dã tâm cực lớn, nó thuyết phục được sư phụ của nó, cũng chính là tổ sư của cháu, giành được sự ủng hộ của các tiên nhân họ Doanh trong Vạn Tiên Trận, khiến nó trở thành ứng cử viên dự bị cho vị trí chưởng môn Thiên Đô. Thế là Thiên Đô diễn ra trận tranh đoạt chưởng môn kịch liệt nhất kể từ khi hai Côn Luân hợp nhất.”
“Ý ông là cha cháu và sư phụ cháu?”
“Đúng vậy, cha cháu là thiên tài, sư phụ cháu cũng chẳng phải loại dễ đối phó. Ba tuổi nhập đạo, năm tuổi lấy ngón tay tiếp đỡ đạo thiên lôi thứ nhất, bảy tuổi phân thân nhập kiếm trận Vạn Tiên, mượn vạn tiên kiếm khí chém diệt phân thân thứ nhất...”
Bác Cung nói đến đây thì thở dài thật sâu.
“Sinh ra thiên tài là chuyện tốt, nhưng một thời đại mà sinh ra hai thiên tài thì chưa chắc đã là chuyện tốt.”
“Sau đó thì sao? Ai thắng?”
“Khó phân thắng bại. Hai người bọn họ, ai cũng không phục ai. Lúc đó thế hệ trước đánh giá bọn họ là ngang tài ngang sức. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, có thể nhận được đánh giá như vậy, cha cháu đã thắng rồi. Bởi vì các cháu chỉ là chi nhánh của họ Doanh, trong Vạn Tiên Trận người ủng hộ cha cháu cũng không nhiều.”
“Cho nên bọn họ vẫn chọn sư phụ cháu.”
“Không, là cha cháu tự mình từ bỏ.”
“Điều này không giống với ông ấy lắm.” Tuy Lý Dục Thần chưa từng gặp cha mình, nhưng từ những thông tin hiện có, dường như cha anh không phải là người dễ dàng từ bỏ.
“Cháu nói đúng, điều này hoàn toàn không giống nó, nó là người không đạt được mục đích thì không chịu thôi, thậm chí có thể không từ thủ đoạn.”
“Nhưng ông ấy vẫn rút lui.”
“Hai nguyên nhân, một là nó biết, tranh tiếp như vậy nó không có khả năng thắng, bởi vì trên trời không có người của nó, thậm chí ngay cả hậu duệ họ Doanh kia cũng phản đối nó, chỉ vì nó không phải chính thống. Cho nên nó cũng rất căm hận cái gọi là chính thống, cái gọi là huyết mạch, nó từng đề xuất cải cách Thiên Đô, thay đổi diện mạo của toàn bộ giới tu hành. Nếu nó làm chưởng môn...”
Bác Cung ngập dừng, cười đầy thâm ý, nhưng không nói tiếp, cũng không biết định nói điều gì.
“Nguyên nhân thứ hai thì sao?” Lý Dục Thần hỏi.
“Nó tìm được mục tiêu mới, mục tiêu này còn có thể thỏa mãn dã tâm của nó hơn cả việc chấp chưởng Thiên Đô.”
“Cái gì?”
“Ông cũng không rõ.” Bác Cung lắc đầu nói, “Ông chỉ biết nó và sư phụ cháu Vân Dương Tử đã có thỏa thuận.”
“Thỏa thuận gì?”
“Đưa đứa con trai tương lai của nó, cũng chính là cháu, lên Thiên Đô, trở thành đồ đệ của Vân Dương Tử.”
Lý Dục Thần hoàn toàn chấn động.
Trước đó, anh đã mơ hồ đoán được khả năng cha mình cũng là đệ tử Thiên Đô, hơn nữa là sư thúc của anh.
Nhưng anh hoàn toàn không ngờ sự việc là như vậy, sư phụ đưa anh lên Thiên Đô, là vì thỏa thuận giữa sư phụ và cha anh sao?
“Vì sao cha làm như vậy?”
“Làm sao ông biết được? Cháu nên đi hỏi nó đi!” Dường như Bác Cung có chút tức giận, “Nó không chỉ sắp xếp cháu tiến vào Thiên Đô, mà còn có cả ông! Ông chính là điều kiện kèm theo của thỏa thuận đó.”
“Vì sao?”
“Hừ, chẳng phải là vì chăm sóc cháu sao?”
Lý Dục Thần không biết nên trả lời thế nào. Nhớ quá khứ, mười ba năm ở Thiên Đô, quả thực bác Cung đã chăm sóc anh vô cùng chu đáo, khi đó chỉ nghĩ là vì mình còn nhỏ, được cưng chiều, nhưng nghĩ kỹ, sự chăm sóc của bác Cung với anh thực sự vượt quá mức ưu ái thông thường, hơn nữa còn kèm theo cảm giác cẩn thận dè dặt.
“Ông đoán, cha cháu đưa cháu lên Thiên Đô có hai nguyên nhân, một là cháu thừa hưởng thiên phú của nó, trên đời này, ngoài nó ra, cũng chỉ có Vân Dương Tử mới có thể dạy dỗ cháu tốt. Nguyên nhân còn lại là, nó đã làm những chuyện gì đó, sớm muộn gì cũng sẽ đối lập với trời, như vậy trên đời này, cũng chỉ có Thiên Đô mới có thể bảo vệ được cháu.”
“Nhưng bảy tuổi cháu mới lên Thiên Đô.”
“Cháu nghĩ cháu dựa vào cái gì mà có thể sống đến bảy tuổi? Dựa vào Lý Hữu Toàn? Hay là nhà họ Lâm ở Hòa Thành?”
Ánh sáng lóe lên, Lý Dục Thần lập tức hiểu ra, rất nhiều chuyện trong quá khứ đều từng cái được kiểm chứng.
“Hóa ra sư phụ đã chú ý đến cháu từ rất sớm?”
“Không chỉ là ông ta! Cháu còn nhớ hồi nhỏ trên cây trước cửa nhà cháu thường có con chim nhỏ không? Đó là ông vì cháu, mạo hiểm trộm từ Dao Trì về. Đương nhiên, chắc chắn Dao Trì tiên tử biết, nhưng may là bà ấy cũng không truy cứu.”
“Ông và sư phụ cháu vẫn luôn quan sát cháu, ông là lo lắng, sư phụ cháu thì là khảo nghiệm. Cũng may, cháu đã vượt qua khảo nghiệm.”
“Là thiên phú của cháu sao?”
“Thiên phú của cháu từ ngày cháu sinh ra đã được định sẵn rồi, nếu thiên phú không tốt, ông nghi ngờ cha cháu sẽ ra tay bóp chết cháu trước. Sư phụ cháu khảo nghiệm không phải là thiên phú của cháu, mà là tâm tính của cháu. Ông ta không hy vọng Thiên Đô xuất hiện thêm người như cha cháu, huống hồ mẹ cháu còn là...”
Nói tới đây bác Cung đột nhiên dừng, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, ôm ngực ho khan, cả người đều cúi rạp xuống.
Lý Dục Thần vội vàng đỡ lấy ông ấy, giúp ông ấy xoa vai vỗ lưng.
“Ông không sao.” Rõ ràng khí lực của bác Cung yếu đi không ít, “Ông nhớ trước khi Vân Dương Tử quyết định đưa cháu về, đã nói với ông, cháu là đứa trẻ lương thiện, trên người không có chút ma tính nào. Nếu sinh ra đã là ma, thì không thể bảy năm mà không lộ ra chút ma tính nào. Nhưng cuối cùng nó vẫn sai rồi.”
“Bác cũng cho rằng cháu là ma ư?”
“Không phải ông cho rằng, mà là bọn họ.” Bác Cung đưa ngón tay chỉ lên cao.
Nơi đây là núi Vô Thần, không nhìn thấy kiếm trận Vạn Tiên, trên bầu trời chỉ có vòng mặt trời, đang chậm rãi lặn về phía tây.
“Bọn họ...”
Lý Dục Thần đột nhiên rùng mình.
“Số mệnh...” Lý Dục Thần ngẩng đầu nhìn trời, “Con hiểu rồi, sư phụ!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất