“Cẩn thận!” Bán Thiên Yêu nhắc nhở, thân hình lóe lên, chắn trước mặt chị Mai. 

             Giao long gầm lên giận dữ, mắt rồng trợn tròn, làm ra tư thế chuẩn bị tấn công. 

             Chị Mai vội kéo Bán Thiên Yêu về, tự mình đối mặt với giao long. 

             Bí thuật của Lan Môn có tổng cộng ba phần, đạo thuật, mị thuật và bí hành. 

             Cảnh giới cao nhất của đạo thuật là lấy vật từ xa, cảnh giới cao nhất của bí hành là bước đi trên hư không, sau khi bước vào tiên đạo thực sự, cô ấy đã hiểu hết những điều này. Lấy vật từ xa tương đương với ngự vật của tiên gia, còn bước đi trên hư không chính là độn thuật. 

             Vì vậy, bí thuật Lan Môn thực chất là tiên pháp chân chính do tiên gia để lại. 

             Nhưng cô ấy vẫn không hiểu được tại sao tiên pháp có loại mị thuật như vậy, nghe thôi đã thấy không giống chính đạo. 

             Có lẽ vì cô ấy xinh đẹp, nên lúc bồi dưỡng sư phụ đã lấy mị thuật làm trọng tâm, mà trong nửa đời đầu của chị Mai, mị thuật quả thật là tuyệt chiêu giúp cô ấy tung hoành giang hồ, lúc mấu chốt còn hữu dụng hơn cả bí hành và ám khí của cô ấy. 

             Cũng vì thế, chị Mai tu luyện mị thuật còn giỏi hơn cả sư phụ mình. Chỉ là sau khi lui về ẩn dật thì không còn dùng nữa. Mà từ khi bước vào tiên đạo, cô ấy càng không muốn dùng loại thuật pháp nghe có vẻ thấp kém này. 

             Nhưng vừa rồi nhìn thấy Trân Châu giao tiếp với cự long, như có tia sáng xuyên vào đầu óc, khiến cô ấy có cái nhìn mới về mị thuật, bởi lúc Trân Châu giao tiếp với rồng, khí tức toát ra từ người cô ấy, những từ ngữ như chú ngữ cô ấy thì thầm, và loại năng lượng thần bí được kết nối, có rất nhiều điểm giống với mị thuật của cô ấy. 

             Mà rõ ràng Trân Châu chưa từng được huấn luyện chuyên sâu, đó là năng lực mà người giao nhân có được sau thời gian dài sống trong môi trường khắc nghiệt nơi biển cả. 

             Lý Dục Thần từng nói, bí mật của mị thuật Lan Môn thực ra chính là Nhiếp Hồn Quyết, lúc đó chị Mai không quá bận tâm, dù sao cô ấy cũng không định dùng nữa, mãi đến hôm nay mới hiểu ra, không phải tiên pháp là tà đạo, mà do hậu nhân đi sai đường, biến Nhiếp Hồn Quyết thành mị thuật. 

             Hiểu ra những điều này, chị Mai tự nhiên vận dụng tâm pháp khẩu quyết mà cô ấy từng thuộc nằm lòng, trong lòng không còn nghĩ đến việc mê hoặc một người đàn ông, mà là giao tiếp với linh hồn của đối phương. 

             Trong mắt cô ấy phát ra ánh sáng khiến người ta rung động tâm trí. 

             Giao long đối diện gầm lên, như đang chống cự điều gì đó, nhưng chẳng bao lâu tiếng gầm biến thành tiếng nức nở. 

             Tiếp đó, cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc đã xảy ra. 

             Giao long mở miệng, nhả Trân Châu mà nó vừa nuốt vào ra. 

             Bán Thiên Yêu và Lão quái áo đỏ nhìn nhau, vội vã lao tới giành lấy Trân Châu. 

             May mà Trân Châu không chết, chỉ là bất tỉnh. Bán Thiên Yêu truyền luồng chân khí vào người cô ấy, Trân Châu chậm rãi tỉnh dậy. 

             Lúc này, chị Mai đã đến bên miệng rồng. 

             Bán Thiên Yêu và Lão quái áo đỏ căng thẳng nhìn theo, sợ rồng há miệng nuốt chị Mai. 

             Nhưng lần này rồng không động đậy, khi chị Mai đưa tay ra, nó ngoan ngoãn đưa đầu đến gần. 

             Nhưng đầu rồng thật sự quá to, thân thể chị Mai còn không lớn bằng mũi của nó. 

             Chị Mai đặt tay lên mũi rồng, nhẹ nhàng vuốt ve an ủi. 

             Cứ như vậy rất lâu, giao long thở dài trầm đục, thân thể nằm rạp xuống đất. 

             Chị Mai từ từ buông tay, quay đầu nhìn Trân Châu, thấy cô ấy không sao mới yên tâm. 

             “Đây không phải là viên châu phong ấn sức mạnh của tộc người cá.” Chị Mai nói. 

             “Sao cô biết?” Trân Châu hỏi. 

             “Là nó nói cho tôi biết.” Chị Mai chỉ vào con giao long khổng lồ đang nằm trên đất. 

             “Hả?” Trân Châu vô cùng khó hiểu, “Nó... Nói cho cô?” 

             Chị Mai gật đầu: “Nó cũng đang bảo vệ tộc nhân của nó.” 

             “Tộc nhân của nó? Ý cô là...” Trân Châu nhìn về ánh sáng xanh thẳm trong khe nứt của vỏ trai, “Bên trong đó là rồng sao?” 

             “Là long đan.” Chị Mai nói, “Loại trai pha lê này có thể giữ linh khí và hồn lực của long đan ở mức cao nhất.” 

             “Giống như Thất Trọng Bảo Hàm của cô sao?” Bán Thiên Yêu chợt phát hiện, “Chẳng lẽ Thất Trọng Bảo Hàm được làm từ loại vỏ trai này?” 

             “Cái đó tôi không rõ, công dụng kỳ diệu của Thất Trọng Bảo Hàm tôi cũng dần mới phát hiện ra.” Chị Mai nói. 

             “Vậy bây giờ làm gì?” Lão quái áo đỏ hơi mất kiên nhẫn, tuy máu từ vết thương đã được cầm, nhưng vẫn đau thấu tim gan, bèn nói: “Con này nhìn có vẻ không còn sức, có nên giết quách nó không?” 

             Chị Mai nhíu mày: “Nó không có ác ý với chúng ta, cũng không liên quan đến đám yêu thú đe dọa đảo Cửu Long. Nó chỉ luôn ở cung điện pha lê này để bảo vệ tộc nhân đã khuất của mình.” 

             Lão quái áo đỏ bĩu môi đầy khinh thường, nhưng cũng không tranh cãi thêm. 

             Thật ra chị Mai cũng không biết nên làm gì, rõ ràng con rồng này bị thương rất nặng, có lẽ vết thương đó đã có từ rất lâu, trận chiến vừa rồi khiến bệnh cũ tái phát. 

             Nhưng cô ấy không biết phải chữa trị cho con rồng này như nào. 

             Cứ thế rời đi cũng không sao, nhưng cô ấy nghe thấy tiếng than khóc từ long hồn trong Bảo Hàm, dường như đang cầu xin cô ấy. 

             Chúng từng ở bên nhau sao? Cô ấy không biết. 

             Đúng lúc ấy, con giao long nằm dưới đất khẽ rên lên, râu rồng dài đung đưa, cuốn lấy chị Mai. 

             Bán Thiên Yêu và lão quái áo đỏ giật mình kinh hãi, lập tức định ra tay. 

             Chị Mai kêu lên: “Không ai được ra tay!” 

             Hai người mới dừng, nhưng đều đã vận đủ chân lực toàn thân, sẵn sàng xuất chiêu bất cứ lúc nào. 

             Chị Mai bị râu rồng cuốn tới trước chiếc vỏ trai đang hé mở. 

             Râu rồng khác vươn vào trong vỏ trai, cuốn lấy viên long đan, đưa đến trước mặt chị Mai. 

             Viên long đan tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, trong suốt long lanh, trông như viên bảo thạch. 

             Chị Mai kinh ngạc nhìn, miệng khẽ mở ra, sửng sốt nói: “Muốn đưa nó cho tôi?” 

             Rồng không lên tiếng, chỉ đưa viên long đan bằng râu đến gần chị Mai thêm chút nữa. 

             “Nhưng đó là tộc nhân mà mày vẫn luôn bảo vệ mà?!” Chị Mai nói. 

             Râu rồng buông ra, viên long đan cứ thế lơ lửng ngay trước mắt chị Mai. 

             Chị Mai có thể cảm nhận được long hồn đang ngủ say trong viên long đan. 

             “Mày muốn tao đánh thức nó?” 

             Râu rồng khẽ động, như đang gật đầu. 

             “Được rồi, tao sẽ thử xem sao.” 

             Chị Mai dùng một tầng trong Thất Trọng Bảo Hàm để cất long đan, vận chuyển Bảo Hàm, linh khí trong Thủy Tinh Cung không ngừng tràn vào bên trong. 

             Hồi lâu sau, chị Mai mở Bảo Hàm, luồng long hồn màu xanh xuất hiện trong nước, chỉ là màu sắc còn rất nhạt, không mạnh mẽ như hai long hồn khác trong Thất Trọng Bảo Hàm. 

             Dường như giao long dưới đất được cổ vũ, hưng phấn bật dậy, xoay mấy vòng trên không, bảo vệ cho long hồn màu xanh vào giữa. 

             Miệng nó liên tục phun ra khí tức có sinh mệnh đặc trưng của tộc rồng, long hồn màu xanh ấy phát ra ánh sáng xanh rực rỡ hơn, thân thể cũng không còn mờ nhạt như trước. 

             Giao long quay người, bơi sâu vào trong Thủy Tinh Cung. 

             Chị Mai cũng đi theo. 

             Chẳng mấy chốc, họ phát hiện vỏ trai pha lê khác. 

             Giao long dùng râu rồng mở vỏ trai, cuốn ra viên long đan màu xanh lục, đưa đến trước mặt chị Mai. 

             Chị Mai làm như trước, thu long đan vào Thất Trọng Bảo Hàm, mượn Bảo Hàm để tụ linh khí, nuôi dưỡng long đan, đánh thức long hồn. 

             Giao long phun long tức, truyền sinh khí của rồng vào long hồn màu xanh lục. 

eyJpdiI6IlhEdndra0Q3VTJhQ2pWcU9IbGVWK3c9PSIsInZhbHVlIjoiS0pvNHdqV3pxT3BlWEJaa3RRXC9UWmxZcFg5WnlVeVIxM0d4R3YySUJUYkZicG84cUVqRnRmbFRaQW40bUs3UUZ3SnYrSXRTSFNoS0xBSTExZUFNaVdOR1Y2RXIzTFdwck1VMm1vXC9GblFuZ2NCUlFlTTJjQmJmejZnTGx6NUxDcVhZdVhwXC9za0lpOTNWQ1lCdkdIdWlkY0pnNFNxblJMSWQwM0huR1ZvSWUzRUxEUlI5S1dxdktuREFwK1wvNE5RakxlRHBTZVN5MXJHSFJ3OHYyM0RwMEN5WU1IQ3YxTVdPV2JuMzdtOEhGS3BUMklnbndmbjR1UEtRclRiMUN6UDFvaHFrOUI0VkhXa2o4M3pHZU9iREZjazQxem93NThsaGwwdXFcLzh6MnMzc05maU1yWDdCdFBVWE05dmVqQlBYM3NRVUxwK3RUbDdieGsxS09cL3JZc2ZKakVkV0ZLZjdLY1FjNkJOT2hJVWpobXJ1aDZINGRnQ0Z2WGdoNzZzS3h6bHNrZ3plYld6QWpDRlwvcWUyOFdmeUJycUE2ZkZOWEpwdzNcL3Y4bVczSnBlKzd6V1dPVlBGN0xwT0IrSzVEUmlGYVllR2J5V2d5ZUdLQmFVXC9qVExoeUE9PSIsIm1hYyI6IjFkMmZmZGZmMWQyYThhNTI5YTkyZjA5NzFhNGY2MDQ3OTRjOTVjZGY0YzhhMjQ3MWNhZmE2NmE1ZDg4Y2ZlNDUifQ==
eyJpdiI6IjBNQmZuWnVsNEFGN3dTSkNld01laGc9PSIsInZhbHVlIjoiQWRxNkFES3hWZVVsa3JOR0NoMllkKzM0RTRlSVBQTVlHRjJNS3ZSN3krSUZwUFdFRXVQMXBWYnlsK3hNZjNRT3NFTjdRU2FWMWlCQll3WSs0VFZ1NThxZ1hGUFZkWGxMWkNUbkUxc0lGNk15dmtiZVwvWDIwZnBtRWxFbURoeXhWXC84RVdPdjduTHVhMlJkTlAxTUlmQlRWUXlocEVPcjN1VjV5VWlRdUFTNUljbGNBelZOMjBOT1pzREtUWmtpdWxyU3BjXC9Hc3NQc0J1dEEyXC8wdVBvck9kK0VpMU8yODZOM3Vtbk9aQUMyUUI2UUZQRDRmRDBPZVdkOXlNS2NWU3pBMHE5MHpVZFhQTWt3Z2FNSFduVmF3PT0iLCJtYWMiOiI2M2Q3MjUzZGNjNGY1NDI0YmI2OWI3YTUwYjVhN2VmNWM3ZmY4MzRkYzNlZGNkYWNhODAyMzY4ZTFjMjc1NjUxIn0=

             Còn thân thể giao long thì từ từ chìm xuống, nằm trên nền cung điện vỡ nát, không còn động đậy nữa.

Advertisement
x