“Từ biệt ở Hoàng Tuyền mấy năm, không ngờ chúng ta gặp nhau ở đây.” Lý Dục Thần nhìn Cơ Mãn mỉm cười nói.
“Hoàng Tuyền?” Cơ Mãn khẽ lắc đầu, “Nơi đó không phải Hoàng Tuyền, nơi đó là ranh giới âm dương, Thái Cực Huyền Môn, chốn quỷ thần cấm bước.”
“Thái Cực Huyền Môn?” Lý Dục Thần nhớ nơi anh đã đến hai lần, có chút bàng hoàng.
“Đúng vậy, nơi âm dương tương sinh, nơi lưỡng nghi tương căn. Thế giới này sinh ra từ hỗn độn, nơi đó chính là cửa ngõ Thái Cực, là cơ then chốt sinh diệt của âm dương. Khi đó cậu có thể vào được, quả thực là ngoài ý muốn, tôi cứ tưởng cuối cùng cũng có người đến thay tôi rồi.”
“Nhưng ông vẫn ra được.”
Cơ Mãn thở dài: “Ra còn chẳng bằng không ra, không ra thì còn chút tưởng niệm, ra rồi thì tưởng niệm cũng hết.”
“Tu hành khó nhất là không còn nghĩ đến nữa, nay ông đã không còn nghĩ đến, chẳng phải tiến thêm bước nữa trên tiên lộ sao?”
“Hừ hừ, tiên lộ? Tu tiên để làm gì? Vì trường sinh bất tử sao? Tôi đã sống hơn ba nghìn năm rồi! Nếu tôi chịu giữ lời thề, ở trong âm dương then chốt, chốn quỷ thần cấm địa, tôi có thể sống đến trời hoang đất lão, mặt trời mặt trăng tắt lịm. Nhưng thì sao chứ? Sống như vậy, có ý nghĩa gì không?”
Lý Dục Thần lắc đầu nói: “Trường sinh mà không ngộ đạo, thì chỉ có đau khổ vô tận.”
“Ngộ đạo?” Cơ Mãn cười khinh, “Nói dễ vậy sao?”
Ông ta chỉ tay về thiên lộ ở đằng xa, “Cậu thử hỏi những kẻ cao cao tại thượng trên kia đi, hỏi thử những kẻ ngồi trong Kiếm Trận Vạn Tiên, hóa thành hằng tinh vạn cổ kia xem, bọn họ đã ngộ được chân lý của đại đạo chưa?”
Lý Dục Thần sững người: “Sao ông biết bọn họ chưa ngộ đạo?”
“Ha ha ha ha! Như bọn họ ngồi trong trận, ôm thanh kiếm, mấy vạn năm như một ngày, không nghe không nói, nếu như vậy mà tính là đắc đạo, vậy thì mỗi tảng đá trên đời này, mỗi ngọn núi trên cao nguyên này, đều đắc đạo hết rồi!”
Trong tiếng cười của Cơ Mãn lộ ra chút bi ai.
“Ba nghìn năm trước, Lục Ngô hỏi tôi có muốn vào trận Vạn Tiên hay không, tôi nói không muốn. Tôi thà hóa thành Thanh Điểu trong Quỳnh Lâm Dao Trì, ngày ngày thay cô ấy đưa tình.”
“Ông quen tổ sư nhà tôi?” Lý Dục Thần có chút kinh ngạc.
“Hóa ra cậu cũng là đệ tử Thiên Đô!” Cơ Mãn còn kinh ngạc hơn anh, giọng điệu trở nên phẫn nộ, “Vậy ngày đó tôi nhờ cậu truyền tin, vì sao cậu không truyền? Nếu cậu truyền tin sớm hơn, dập tắt tưởng niệm của tôi sớm hơn, tôi đã không đến Côn Luân, tôi không đến thì chuyện hôm nay đã không xảy ra, cô ấy cũng không cần giúp tôi chắn kiếm Vạn Tiên kia...”
Nói đến cuối cùng, phẫn nộ đã biến thành bi ai.
Cuối cùng Lý Dục Thần cũng biết rốt cuộc trên núi đã xảy ra chuyện gì, thở dài, nói: “Tôi đã bị trục xuất khỏi Thiên Đô, không còn cơ hội lên núi nữa.”
“Ra là vậy!” Giọng Cơ Mãn nhỏ xuống, như thể đã dùng hết sức lực, “Thôi vậy, tất cả đều là số mệnh đã được sắp đặt từ trước!”
“Số mệnh đã được sắp đặt từ trước?” Lý Dục Thần đột nhiên cười khinh, “Vậy mà ông cũng tin mệnh?”
“Không tin thì sao? Ba nghìn năm trước, tôi là đế vương, muốn chống lại ý trời, bỏ giang sơn để cầu trường sinh, cưỡi tám con ngựa về tây, vượt mãng hoang, đặt chân Côn Luân, cho đến khi tôi gặp cô ấy bên Dao Trì, cuối cùng tôi hiểu ra, thứ gì cũng là giả, vinh hoa là giả, trường sinh cũng là giả, chỉ có vẻ đẹp ấy mới là bất hủ. Nhưng rốt cuộc tôi vẫn không tranh nổi mệnh, dù tôi tự nguyện giữ lời thề nơi âm dương giới, ba nghìn năm trôi qua, xiềng xích vận mệnh vẫn còn, tôi không thoát ra được...”
“Hóa ra ông chính là Mục Thiên Tử ba nghìn năm trước cưỡi tám ngựa ngao du Côn Luân đó à, tôi đã thấy tranh chân dung của ông trong Quỳnh Cung Dao Trì.” Lý Dục Thần nói.
“Cái gì?” Cơ Mãn giật mình, “Trong cung của cô ấy có tranh chân dung của tôi ư? Không không không, không thể nào! Xưa nay Quỳnh Lâm không cho đàn ông vào, cậu thấy ở đâu?”
“Khi đó tôi còn nhỏ, lần đầu đến Dao Trì nhận nuôi Thanh Điểu của riêng mình. Tôi không biết quy củ Dao Trì, vô tình vượt qua Dao Trì, bước vào Quỳnh Lâm. Tiên tử thấy tôi còn nhỏ, không trách tôi, ngược lại còn mời tôi rượu ngon cực phẩm. Chỉ tiếc là, khi ấy tôi còn nhỏ ham ăn, chỉ mải mê mỹ vị, vậy mà không để ý đến vẻ đẹp tuyệt thế của tiên tử. Tôi chỉ nhớ giọng của tiên tử đặc biệt dễ nghe, cô ấy hỏi...”
Lý Dục Thần nói tới đây thì bỗng nhiên dừng lại, trong ánh mắt lộ ra mấy phần không hiểu, có mấy phần kinh hãi, rồi lẩm bẩm nói ra nửa câu cuối:
“Cô ấy hỏi tôi... Có phải họ Lý không?”
Cơ Mãn chẳng hứng thú chút nào với đoạn dài lải nhải của anh, chỉ kích động hỏi:
“Thật sao? Những gì cậu nói đều là thật? Chỗ cô ấy treo tranh của tôi? Là cô ấy vẽ sao? Hay người khác vẽ? Đúng đúng đúng, cô ấy biết vẽ tranh, tranh của cô ấy vẽ vô cùng đẹp! Nhất định là cô ấy vẽ! Nhất định là vậy, vậy mà cô ấy vẽ chân dung của tôi, treo trong cung của cô ấy...”
Cơ Mãn vừa nói vừa siết chặt nắm tay, phấn khích như đứa trẻ.
Hồi lâu sau, bỗng nhiên ông ta ôm mặt khóc hu hu.
Làm Lý Dục Thần giật nảy mình.
Đường đường Mục Thiên Tử, người giữ cửa âm dương giới, cưỡi tám ngựa dám xông vào thiên lộ đạp Côn Luân, lập lời thề là có thể khiến quỷ thần cấm bước, giờ như đứa trẻ ngồi dưới đất oa oa khóc lớn, khóc đến thương tâm như vậy.
“Đều là lỗi của tôi! Tôi không nên phá lời thề, không nên bước ra, không nên lên Côn Luân, không nên đến Dao Trì tìm cô ấy...”
Ông ta nhớ đến thanh cự kiếm vắt ngang bầu trời, nhớ đến luồng kiếm quang giáng xuống từ trên trời, nhớ đến vẻ đẹp có thể hủy diệt trời đất, bên tai vang lên giọng nói ấy:
“Ba nghìn năm trước em nợ anh, hôm nay trả cho anh, từ nay về sau, anh và em không ai nợ ai...”
“Không ai nợ ai...” Cơ Mãn lẩm bẩm, “Không, là anh nợ em, anh vẫn luôn nợ em!”
Lý Dục Thần thấy ông ta như vậy, thở dài nói: “Có lẽ, cô ấy đã được giải thoát.”
“Cái gì?” Cơ Mãn sững người, giận dữ nhìn Lý Dục Thần, “Cậu nói gì?”
“Ông đã từng nghĩ đến chưa, một mình cô ấy ở Dao Trì, ngoài Thanh Điểu làm bạn, sống trường sinh bất tử, thì còn gì nữa? Cô ấy khác gì những kẻ già cỗi ôm kiếm khô ngồi trong trận Vạn Tiên, vạn cổ không đổi?”
“Chuyện này...”
Cơ Mãn nhất thời không nói được gì.
“Sự xuất hiện của ông, có lẽ đã thêm chút sắc màu vào cuộc đời cô ấy, nên cô ấy cảm ơn ông. Nhưng ông rốt cuộc cũng không thể thay đổi số phận của cô ấy, cũng như ông không thể thay đổi số phận của chính mình.”
Lời của Lý Dục Thần khiến Cơ Mãn trầm ngâm suy nghĩ.
“Giải thoát...” Cơ Mãn cúi đầu, lẩm bẩm nói, “Như vậy gọi là giải thoát sao? Vậy thì cô ấy đã khổ sở biết bao? Mà tôi không biết cô ấy đã khổ đến vậy! Nhưng nếu đây là giải thoát, tại sao cô ấy phải chờ đến bây giờ?”
“Muốn thoát khỏi số mệnh, cần phải chờ đợi cơ hội.” Lý Dục Thần nói.
Cơ Mãn chấn động: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì?”
“Ở phương trời xa xôi Thiên Trúc, có người tên là Siddhartha, sinh sau ông năm trăm năm. Ông ta cũng là đế vương cao quý, cũng không cam chịu số mệnh, bỏ giang sơn để cầu trí tuệ và chân lý.”
“Ồ, có người như vậy sao? Có cơ hội thì tôi cũng muốn làm quen. Sau đó người ấy ra sao?”
“Sau đó ông ta trở thành Phật, tuy không lật đổ thiên mệnh, nhưng đã tự lập thế giới Linh Sơn ngoài thiên đạo, nắm giữ vận mệnh của chính mình.”
Cơ Mãn mới vừa trở ra, vẫn chưa biết gì về sự tích đó, ấn tượng của ông ta về Phật còn dừng ở thời thượng cổ, nên cũng không hứng thú với Gautama hay Linh Sơn.
Nhưng dường như ông ta đã hiểu được ý của Lý Dục Thần.
Ông ta ngẩng đầu lên, nhìn về thiên lộ ở đằng xa, vươn đến hư không vô tận.
“Tôi hiểu rồi, thiên đạo bất diệt thì thiên hạ vô đạo! Đáng tiếc trong thiên hạ hàng vạn tu sĩ cầu đạo, cuối cùng thành người duy trì thiên đạo, bi ai thay!”
Lý Dục Thần nói: “Cho nên chỉ khi phá vỡ thiên đạo, mới khiến đại đạo trở về với chúng sinh.”
“Phá vỡ thiên đạo?” Cơ Mãn kinh ngạc, “Chẳng lẽ cậu có chí hướng này?”
Lý Dục Thần gật đầu: “Chính là vậy.”
Cơ Mãn đột nhiên hào hứng: “Ha ha ha ha, đây là câu nói ngông cuồng nhất mà tôi nghe được trong ba nghìn năm! Thời gian ba nghìn năm, thứ có thể đốt cháy nhiệt huyết trong tôi, vậy mà là thiếu niên như cậu! Ha ha ha ha...”
Ông ta huýt sáo, tám luồng ánh sáng phóng tới, hiện ra tám con ngựa.
“Tôi không có quà gì để tặng, tám con ngựa này đã theo tôi tung hoành nhiều năm, vượt khắp giang sơn, nay tặng cho cậu!”
Tiếp tục nói: “Nơi đó quỷ thần không dám bước vào, nhưng nếu cậu đến, tôi sẽ mở cửa cho cậu.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất