Một vệt đen mỏng manh lướt nhanh như cắt men theo triền núi Ngũ Đài bay về phía tây nam, thoắt cái đã vượt qua vô số ngọn núi lớn rồi biến mất trong thung lũng rừng rậm um tùm.
Một cơn gió lạnh buốt quét qua thung lũng, đàn quạ bay tán loạn, hươu nai bỏ chạy, cáo hoảng loạn tháo chạy về hai bên sườn núi.
Nơi gió lạnh quét qua, những con thú chưa kịp chạy thoát thân lập tức hóa thành một đống xương trắng.
Cây xanh héo úa, trăm hoa lụi tàn.
Giữa đống xương trắng đá vụn hoang vu ấy chợt xuất hiện một bóng người, chính là La Thế Hào vừa mới trốn thoát khỏi Sinh Hãm Ngục ở núi Ngũ Đài.
La Thế Hào ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền, lông mày nhíu chặt, gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.
Dù không chết nhưng khi bị trấn áp trong Sinh Hãm Ngục hơn một nghìn năm, lại đánh liên tục mấy trận đại chiến như hồi nãy, chịu đựng Đại Nhật Như Lai Thần Ấn, sức mạnh Phật pháp tích lũy của ngàn chư Phật cộng thêm đòn đánh của Thiên Vu Tử Vân và hồn Chu Tước, pháp lực của hắn đã cạn kiệt, ngay cả bản thể quỷ tu cũng bị thương khá nặng.
Hễ nghĩ đến ả đàn bà đó, La Thế Hào lại cảm thấy tức giận và kinh hãi khôn cùng.
Hắn không biết ả đàn bà đó tới từ đâu, rõ là thuộc nhánh Thiên Vu nhưng lại có thể khống chế được hồn Chu Tước, rõ à có công pháp ma đạo nhưng lại có khí tượng của chánh đạo.
Điều khiến hắn khó hiểu nhất là sao ả đàn bà này lại biết đến Minh Bộc?
Năm xưa hắn bị thiên nữ Tịnh Quang dùng Quang Minh Pháp Vương trấn áp trong Sinh Hãm Ngục, suýt nữa đã người mất hồn tan, vào khoảnh khắc mấu chốt ấy, Minh Bộc đã xuất hiện và giữ lại mạng sống cho hắn, nói cho hắn cách dùng linh hồn để duy trì sự sống, bảo hắn an tâm ở trong Sinh Hãm Ngục chờ đợi thánh chủ giáng lâm.
Lẽ ra phải không có ai biết được chuyện này mới phải, chẳng lẽ ả đàn bà này thật sự là người bên cạnh thánh chủ?
"Chắc chắn là phản đồ!" La Thế Hào nghĩ thế.
Gió lạnh vây lấy hắn, âm khí của đại địa theo gió bốc lên bị hắn hút vào trong cơ thể, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Tất nhiên đó cũng chẳng phải là gió tự nhiên, mà là có người đang thi pháp giúp hắn chữa thương khôi phục pháp lực.
La Thế Hào từ từ mở mắt ra, nhưng chỉ thấy núi đá hoang vắng, nửa cái bóng người cũng chẳng có.
"Vị tiền bối đại năng nào đang cứu tôi, liệu có thể hiện thân gặp mặt một lần không?"
La Thế Hào chắp tay về hư không, hắn cảm thấy người có thể cứu mình ra khỏi Ngũ Đỉnh Phật Quang và Thiên Vu Tử Vân chắc chắn là một người cực kỳ lợi hại, nói không chừng đó chính là thánh chủ mà Minh Bộc đã nhắc đến.
Bên tai vang lên một giọng nói mơ hồ không thể biết nó đến từ nơi đâu, như đến từ một thế giới khác vậy.
"Cậu không nhìn thấy tôi đâu, tôi chỉ là một u niệm đến từ Minh Giới, mượn sinh hồn khí của Sinh Hãm Ngục mà thành hình, tôi sẽ tan biến nhanh thôi. Nghe này..."
"Ma vân của dị vực đã bao trùm lấy thế giới này, luồng năng lượng mạnh mẽ ấy sẽ nuốt chửng tất cả mọi thứ, hãy mang theo mười vạn âm binh của cậu đến đầu quân Minh Vương đi, chỉ có ở đó cậu mới có thể tìm thấy giá trị của mình."
"Được! Tôi vốn đã muốn đầu quân cho Minh Vương rồi, chỉ là hiện tại tôi lại yếu quá, e là phải mất rất lâu mới có thể khôi phục lại thực lực năm xưa."
"Ừm, cậu ở đây đợi đi, tôi dẫn một vài người ở gần đây tới để cậu hấp thụ linh hồn của họ, tu bổ nguyên khí."
"Cũng chỉ có thể như vậy thôi. Nhưng người cũng phải cẩn thận đừng đánh tiếng lớn quá, kẻo lại làm Đạo Môn chú ý tới." La Thế Hào nhắc nhở.
Một cơn gió lạnh nổi lên men theo thung lũng đi ngoài, rừng cây phía xa dập dềnh hệt thủy triều ra khỏi núi.
La Thế Hào điều chỉnh hơi thở, nhắm mắt dưỡng thần chờ u niệm dẫn người tới để hắn cướp lấy sinh hồn và huyết nhục của họ.
Dù cho trong một ngọn núi lớn như này sẽ không có nhiều người, một ngôi làng cùng lắm cũng chỉ có mấy chục miệng ăn, không thể giúp hắn hoàn toàn khôi phục như cũ được, nhưng chỉ cần tu bổ nguyên khí để hắn có thể về tới Phong Đô là được rồi.
Một khi trở về Phong Đô, hắn sẽ là Vua của vạn quỷ.
Không lâu sau, tiếng gió lại nổi lên, bóng cây lay động.
Một luồng gió lạnh cuốn theo bụi bặm kéo đến, cơn gió cuốn theo một bé gái rơi xuống đống đá vụn trước mặt La Thế Hào.
Bé gái vô cùng sợ hãi, khóc nức nở.
La Thế Hào thấy chỉ có một đứa con nít thì bất mãn nói: "Một con nhóc nhỏ xíu mà còn chẳng phải thể ngũ âm nữa, đéo có ích gì hết!"
Tiếng cười âm hiểm chợt vang lên giữa hư không lạnh buốt: "Đó chỉ là mồi nhử thôi, có nó rồi đám dân làng kia sẽ tới đây nhanh thôi."
Đúng như dự đoán, tiếng người nói chuyện vang lên trong rừng cây.
"Mọi người đuổi theo mau lên, con bé bay về hướng đó đó."
"Ơ kìa, tôi nhớ chỗ này toàn là rừng cây mà, sao cây cối chết khô hết cả rồi?"
"Cẩn thận chút, cơn gió đó kỳ lắm, tôi chưa từng thấy cơn gió nào có thể thổi bay người lên trời như vậy cả."
"Tôi đã bảo bà nhà tôi tới miếu Nhạc Vương cầu xin rồi, nếu có yêu tà thì Nhạc vương gia sẽ xử lý thôi."
"Xì, lo mà đi cứu người đi, giờ này mà còn vô miếu thì đúng là lãng phí thời gian!"
Một đám người bước ra khỏi cánh rừng, đi tới mảnh đất hoang tàn đầy đá vụn, lập tức nhìn thấy bé gái đang ngồi trên mặt đất và La Thế Hào đang ngồi xếp bằng.
"Nhìn kìa, con bé ở đằng kia!"
"Đó là ai vậy?"
...
Mặt mày La Thế Hào u ám, cơ thể tự tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo âm u, tuy đã bị trấn áp nghìn năm và còn đang bị thương, nhưng sự tồn tại của hắn vẫn giống hệt thần minh trước mặt những con người trần tục này.
Người ta liên tục bước ra khỏi cánh rừng, tụm lại khoảng chừng một hai trăm người, trai có gái có, già trẻ đều có.
La Thế Hào nhìn đám người mặc quần áo kỳ lạ này, cười phá lên: "Không ngờ trong núi sâu lại có nhiều người thế này, trông đám người này tóc ngắn mặc đồ kỳ lạ chẳng lẽ họ đã đến từ dị vực?"
"Cậu ở trong Sinh Hãm Ngục hơn một nghìn năm rồi, thế giới này cũng đã thay đổi." Giọng nói trong hư không vang lên: "Thời đại này ai nấy đều đủ ăn đủ mặc, đám người này tràn đầy sức sống, linh hồn mạnh mẽ kiên cường, đủ cho cậu hưởng thụ rồi."
Cuộc nói chuyện của bọn họ nói chuyện khiến đám dân làng kia kinh hồn bạt vía.
Bọn họ nhìn đông ngó tây chỉ thấy có mỗi La Thế Hào, nhưng lại nghe thấy hai giọng nói.
Hơn nữa, nơi sườn núi hoang vắng đất đá trơ trụi, cỏ cây khô quắc, mặt đất còn có xương động vật trắng xác, thật sự trông rất rợn người.
Nhưng người đông thì gan cũng lớn theo, có kẻ bạo dạn bước lên hỏi: "Này, cậu là ai vậy? Cậu đang nói chuyện với ai đó?"
Lại có người nói: "Đừng quan tâm hắn là ai nữa, mau cứu con bé về đi."
Những người khác nhao nhao hùa theo đồng ý.
Bé gái vẫn ngồi khóc nức nở trên mặt đất, tiếng khóc vang xa khỏi cánh rừng và ngọn đồi.
Đám người xông lên.
Đột nhiên gió lạnh nổi lên, hàn khí thấu xương.
Mấy người chạy phía trước hét lên thảm thiết rồi ngã gục xuống đất.
Người phía sau không biết chuyện gì đã xảy ra, sợ hãi dừng bước.
Chỉ thấy máu thịt người vừa ngã xuống nhanh chóng khô héo, thấp thoáng còn có những sợi khói đen bay ra rồi bị La Thế Hào ngồi trên đống đá hút vào trong miệng.
Mọi người sợ đến mức câm như hến.
Chợt có người hét lên: "Yêu quái, chạy mau lên!"
Đám người hỗn loạn quay người tháo chạy, lại không ngờ một cơn gió lạnh cuốn bọn họ lên không trung rồi lại rớt lộp độp xuống đất, người nào người nấy đều ngã mềm oặt cả xương, không cử động được.
Chính vào lúc này, chợt nghe thấy một tiếng quát:
"Yêu quái phương nào, dám làm chuyện ác dưới mí mắt của Đông Nhạc Đại Đế?"
Bỗng thấy hai người nhảy ra, má hóp vai đỏ, vóc dáng thấp bé chỉ bằng một nửa người thường chút xíu, nếu không nhìn kỹ còn tưởng họ là con nít mười tuổi.
Hai người một trái một phải bay lên giữa không trung, bên trái duỗi tay phải, bên phải duỗi tay trái, hai cánh tay dính chặt vào nhau như thể đã hợp nhất.
Một thực thể duy nhất chắn ngang triền núi, ngăn cách thiên địa, đông đúc hệt thần binh trên trời giáng xuống.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất