Gỗ vừa gặp lửa đã nhanh chóng bốc cháy, nhưng vì gắn liền với mặt đất, không ngừng sinh sôi, nên không thể bị thiêu hết, nhìn qua giống như những con rắn lửa từ dưới đất phóng lên, lao về phía bầu trời. 

             Cả hòn đảo đều bị ngọn lửa bao phủ. 

             Mã Sơn và Narendra đang chiến đấu trong đám mây đang bốc cháy. 

             Tay Narendra cầm cây thương Hỏa Vân, còn không biết từ khi nào trong tay Mã Sơn xuất hiện cây thương màu tím, vừa va chạm với cây thương Hỏa Vân lập tức bắn ra tia điện màu tím, lóe lên trong tầng mây đỏ rực. 

             Abhishek bị cảnh tượng của trận chiến này làm cho kinh ngạc đến sững sờ. Hắn phát hiện ra mình đã đánh giá thấp thực lực của Narendra, càng đánh giá thấp hơn sức mạnh của đôi vợ chồng đến từ phương đông này. 

             Điều khiến hắn càng thêm kinh ngạc là, trong tầng mây lờ mờ xuất hiện chiếc đèn, ngọn lửa trong tim đèn chỉ nhỏ bằng hạt đậu, ánh đèn không chói mắt, nhưng giữa biển lửa ngút trời như vậy, vẫn vô cùng nổi bật, như thể ánh sáng đó đến từ thế giới khác, không thể bị ngọn lửa của thế giới này nhấn chìm. 

             Tiếp đó, mây lửa bao phủ khắp trời, ngọn lửa rực cháy đầy mặt đất, và những con rắn lửa dày đặc đều bị ngọn lửa trong tim đèn hút vào. 

             Nơi đó như có vực sâu không đáy, hố đen có thể hút đi tất cả ngọn lửa. 

             Chỉ trong chớp mắt, hỏa hoạn biến mất, trời đất trở nên yên bình, chỉ còn vô số cây cao vươn lên trời và dây leo bay lượn. 

             Narendra ngẩn ngơ nhìn cây thương Hỏa Vân trong tay đã mất đi ánh sáng rực rỡ, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. 

             Đúng lúc này, có tia điện màu tím bắn tới, xuyên thẳng vào tim Narendra. 

             Narendra từ không trung rơi xuống, rơi vào khu rừng rậm rạp. Khu rừng tan biến, đảo Hỏa Vân trở về dáng vẻ ban đầu. 

             Narendra nằm thẳng tắp trên bãi cát, bên cạnh cắm cây thương Hỏa Vân màu đỏ đó. 

             Mã Sơn bước tới, nhìn Narendra, nắm lấy cán cây thương Hỏa Vân, rút nó ra khỏi mặt đất. 

             “Thương tốt!” Anh ta khen, cánh tay rung lên, cây thương Hỏa Vân vốn đã ảm đạm trở nên đỏ rực, thân thương như bốc cháy. 

             Abhishek bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, nhanh chóng chạy tới, nhào lên người Narendra, nghẹn ngào kêu lên: “Thiếu gia? Thiếu gia? …” 

             Hắn lắc lắc thi thể của Narendra, sau khi xác định đã chết, lập tức quay đầu nhìn Mã Sơn, quỳ xuống đất, mặt đầy vẻ bi thương, cầu khẩn: 

             “Mã gia, dù sao Narendra cũng từng là chủ của tôi, cũng xem như từng có tình chủ tớ, nay thiếu gia đã chết, cho tôi xin đưa thi thể thiếu gia đi, để mai táng cho thiếu gia.” 

             Mã Sơn gật đầu nói: “Cũng được, anh là người trọng tình nghĩa, làm vậy là đúng, đi đi.” 

             Abhishek dập đầu lạy Mã Sơn: “Cảm ơn Mã gia!” 

             Đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, quay đầu nhìn, thấy Tra Na Lệ đang đứng ở đằng xa lạnh lùng nhìn hắn. 

             Abhishek vội vàng bế thi thể Narendra lên, nhanh chóng băng qua bãi cát, biến mất trong rừng. 

             Tra Na Lệ chậm rãi bước đến bên cạnh Mã Sơn, nhìn bóng lưng Abhishek đã biến mất, nhíu mày nói: “Anh thật sự tin người này sao?” 

             Mã Sơn cười lớn: “Làm gì có chuyện đó? Tuy anh không thông minh, nhưng cũng không khờ đâu nhé! Lúc còn ở trên thuyền cờ bạc, anh đã biết tên này không đơn giản. Đám cháy trên thuyền, e là cũng do hắn gây ra.” 

             “Ồ? Làm sao anh biết được?” Tra Na Lệ tò mò hỏi. 

             “Tên này diễn kịch quá đà, để tỏ lòng trung thành với anh, hắn đã bắn nát đầu kẻ chống đối anh, lúc đó anh đã biết đây là kẻ độc ác, về sau những biểu hiện trọng tình nghĩa đều là giả vờ. Thật ra hắn hoàn toàn không để tâm đến mạng sống của những người trên thuyền, mà những người đó đại diện cho toàn bộ tài sản của thành phố Atlan, điều này chứng tỏ Abhishek có mưu đồ lớn hơn.” 

             Tra Na Lệ có chút ngạc nhiên nhìn Mã Sơn, cười nói: “Giỏi thật đấy, không ngờ bây giờ anh trở nên tinh tế như vậy, đầu óc cũng linh hoạt hơn rồi, đã biết từ sớm sao không nói với em?” 

             “Haiz, vợ anh thông minh tuyệt đỉnh, cần gì anh phải nhắc nhở, chắc chắn đã biết từ lâu rồi.” Mã Sơn cười hì hì, “Vợ không nói, chắc chắn là đang thử lòng anh, đúng không?” 

             “Nịnh giỏi cũng vô ích!” Tra Na Lệ cười trách, “Nếu anh không nói ra được lý do, xem em xử anh thế nào!” 

             Mã Sơn nói: “Thật ra lúc đó anh cũng không chắc chắn lắm, cho đến khi thuyền bốc cháy. Abhishek tưởng mình thông minh, cho rằng dùng ngọn lửa vực sâu là có thể đổ tội cho Narendra, nhưng hắn không biết, trong ván cược với Narendra, anh đã nắm được ngọn lửa vực sâu. Ngọn lửa trên thuyền, anh nhìn qua là biết không phải do Narendra phóng, nếu là Narendra, chưa chờ đến lúc hắn đến báo tin, con thuyền đã bị thiêu rụi rồi.” 

             “Vậy tại sao lúc đó anh không vạch trần hắn? Còn đi theo hắn đến đảo Hỏa Vân tìm Narendra?” 

             “Bởi vì anh không chắc mục đích của Abhishek là gì? Có phải hắn liên thủ với Narendra lập bẫy để dụ anh mắc câu không, hay là chuyện gì khác? Mãi đến khi đến đảo Hỏa Vân, anh mới chắc chắn bọn họ không cùng phe.” 

             “Vậy mục đích của hắn là gì?” 

             “Hắn muốn mượn tay anh giết Narendra.” 

             “Tại sao?” 

             “Anh không biết.” Mã Sơn lắc đầu, “Nhưng anh đoán, hắn rất có thể là người duy nhất ngoài Narendra nắm giữ được ngọn lửa vực sâu. Chỉ là anh không thể hiểu được, ngọn lửa vực sâu bắt nguồn từ tinh khí của Chúc Long, Narendra là nhờ Thiên Tà giúp, đưa tinh khí Chúc Long rót vào trong thai, hòa hợp với khí tiên thiên của cậu ta, nhưng sao Abhishek có được tinh khí Chúc Long?” 

             Tra Na Lệ cười nói: “Anh có biết Thiên Tà đã rót tinh khí vào thai tiên thiên của Narendra bằng cách nào không?” 

             “Làm thế nào?” 

             “Thiên Tà là ma thần ngoài cõi, vô hình vô chất, nhất định phải mượn thân xác hữu hình mới có thể làm chuyện tà dâm, nhờ vào khí tiên thiên để nuôi dưỡng, từ đó sinh ra thể chất thực sự...” 

             Tra Na Lệ còn chưa nói hết, Mã Sơn đã bừng tỉnh hiểu ra: 

             “Ồ, em nói là, Thiên Tà mượn thân thể của Abhishek để làm chuyện đó với mẹ của Narendra... Mẹ nó...” 

             Ba chữ sau cùng cũng không rõ là đang chửi người hay là nghi hoặc, vẻ mặt của Mã Sơn trở nên rất kỳ lạ. 

             Tra Na Lệ nhìn mặt anh ta nói: “Không được suy nghĩ lung tung!” 

             Mã Sơn vội vàng nghiêm mặt nói: “Không nghĩ lung tung, chỉ là, cái đó, vợ à, em xem phong cảnh nơi đây thật đẹp, bốn bề không người, cát mịn mềm như giường, mây nhẹ tựa như chăn...” 

             “Cút!” Tra Na Lệ lườm anh ta. 

             Mã Sơn bỗng hỏi: “Ủa, vợ ơi, sao em biết chuyện này?” 

             Tra Na Lệ nói: “Tolama bị em giam trong khoang tàu, Abhishek đã giết bà ta, lúc giết còn nói rất nhiều, nhưng hắn không biết, em đã có thể dùng phép để tạo ra những dây leo, thì đương nhiên cũng có thể điều khiển chúng. Cuộc trò chuyện của bọn họ, sao có thể thoát khỏi tai em?” 

             “Há, vợ à, thế sao em không nói sớm với anh?” 

             “Hứ, ai bảo anh giấu em trước.” 

eyJpdiI6Imc2aE1vRmd2d2R2UEs4bndRSjJGb3c9PSIsInZhbHVlIjoic1hiVFdcL1JVVFpEUGZEZ2dGZklEZjFrbmFuaUZ0dTRLYXJQUDNWenpQaXBJV0hXR0ZLeWRTXC9vdkxaMVh0Q1VOYzducnBhVXhKdVJxSmh2eHZudmszbVwvVUtBd1N0OEpnVzJNRTBkdHg5VU1NQ1N4WG1NeEdPc1dYeWxFenFTalZQUDBTaHRqZzRtNUFzT2xRd2RBa1BpSkthYjc4N2ZQU3JkcDJ3V1lOanpNNExIUDljMkZOWGtmVGIwY0pzamh2WVdsQTdaUWpzVm9jV1hRbTk2MTJWdktRTHBTWmZGVVV4SzQ5YVwvMEt0SWdDOVhjcjlxdGJ5c1JCMFhhYmdzcXdNdm41Wm1KeTRzNUM3V2RJUWkxM3NwKzdGSjl5V05aa1A3cjlBekE4c29xMGMxM0JwbnJUSWtvWFo5UHdQNUNRVWMwUWMwdlBBMW5ZTkx0NnhWTzNnT210TFgrRjlEOVlPWU5LcnFuSVI4dDZ3WktUMFRaWCsrZ0xnK2FvMWlLbkJ3MjB1YW5Dc2pOelZqTGRyaE9TcWVwWWRCcHhjTEJJRU80eDNKV1JlaFY1K1FOVWdUc2p5cHN2ZU9Ga3lYZ3BJanJ4UmM0UmtEaXVGXC91aXB3cmtaQT09IiwibWFjIjoiNGI4YzRkZTUzZjZhNmI5OTdjMzRjOTQ1MjFlN2QzZGQyNzA2MjkyNWU3MzMxMzg0YWE0YzIxZTQ0OWUzZjlmZCJ9
eyJpdiI6IkY4MjN0Y1pYVUdqalwvWlp3Q3pEUWVBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ijl4YUxpWVFVaG0xRnQwS1lXWnFOcGxPaytmYzJ1ajNcL3ltQ2oxWUJsZ3QwamhVRThEcTZHT2JZc2VFNjRycElwdTZYUFRNZ2pvRHE2MlVQb0VWck5zUHhBRXZmZE5BM1ZPRXU2XC9OZVVNcTBzQysyaEFsZzg5V0lSa29QWVROVEhjSG4wWkc0OXJFQ1dXcjVRbFVcL09PTnhrZTFkemxKTGZpNHpoOEVUVm1paVVXS1JrSVZnNXN6VmdPaXlsM0ppeUlMSzdqamJlVEdob1JsZk96ZjZhRERITHlHV3ExSWE2Y05WbUI0ZmhzcDZ2blhcLzVOYUljdjFuaXBkY3JyNWltUG1rWmlkODF6M3F2b2pTVkY4ZFpmTHN0T2tMRHVuM1kxM1BudmZMZGpTZkgzcnZxRmhhTGxWRXN5eGtjcG5DMlFZTUk1b1g0a2pXc3JBZ1RVcGljaVJpNERZTlNwOTQzOG1XSTlEU0dlYXh6YU91bm1GeHA2SGFMXC80QTdxUWdabWpmdUJLNjN2dGJHNFhCM2QwRzlhWThxcmI0TUM5Q24zQWM1MUdadnhSamdqOGJtUXRhMkRtRGNYTGdCb0s2QmtreE91cFlRWWh2T0pIcm9mWmVjSUVkemNYRDI3a3ZHYTkrNXBhTWhTNXk2T1pPRk1kcURXN2ZFTG9ocGhoVVwvempWRndESTk2WXJIOUM4WFRxU1RZcUtcLzZ6RmtCQWFMNU80bDN4WG1nS3VCYjJmQmlIMHVPQzFMc1JadkhhSFZsbDhaV3QyUXhVNHZ3WjFROXNGVWJTQmtMQjJyNDhNUE5yd1gra1JRYWgxYm9cLzNwRGVrT0lydUpFdHhVVlpMVEk3TExacFFkeEVyY0l6enNRcmVXWkg0VzJ6dlVCOWF3REdURTZCTjhHc0FCeEtyUFwvcWgrbDd6UlZ6VnR6Y3RBd1pDYjUwa1NYc0tEMDAwXC9NWHR1QlpyWDVmSjlLeEd6bkNvUlBoQXFqR0c1cDBKZWk4Sm1rYlwvdEV1Vk9kbXM0UEh1RnBGWEoxVDZNeTUrN1F1WHozMW83MERCUHlhUzgrdjlGWUtadTRwbz0iLCJtYWMiOiI0OWY2NzIwZTkxMGFiMTE4NjdhZTIyZmUxNDhmMzY2YTYwZDhhYzQ2Mjc0Y2U0ZGEzZTdhOWU4NWU4NTJiNzNlIn0=

             Mã Sơn cười nói: “Không giữ hắn, thì anh biết đi đâu tìm Thủy Tinh Cung chứ?”

Ads
';
Advertisement
x